30 giây dừng đèn đỏ

Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với đôi chân của ông, nhưng nó đã không còn trên cơ thể ông nữa.

Tôi chỉ biết mỗi khi đi qua con đường ấy, là tôi lại gặp ông tại cột đèn đỏ.

Tôi không biết tuổi của ông, nhưng có lẽ cũng ngoài 60, vì tóc ông đã bạc gần hết. Thời gian bước qua, để lại dấu tích trên từng nếp nhăn lên khuôn mặt

Ông chẳng chèo kéo ai, đôi tay gầy gầy cứ phe phẩy cọc vé số. Có người tấp lại mua dăm ba tờ, có người nhìn ông, rồi có lẽ có điều quan trọng hơn đang đợi họ phía trước nên sau vài giây tần ngần, họ vôi vã phóng xe đi nhanh.

Đôi khi tôi thấy họ ngoái đầu lại, nhưng họ không quay lại. Có lẽ 30 giây đó đã là quá nhiều để họ nán lại giữa những bộn bề lo toan ngoài kia.

Bằng một sức mạnh, hay điều kì diệu nào đó, mà lần nào tôi gặp ông, tôi cũng thấy ông cười. Nụ cười của sự an nhiên, bình thản. Nụ cười của một ông lão bán vé số, đối với tôi khi ấy, nó còn đẹp hơn những cái nhếch môi, những nụ cười gượng gạo, xã giao giữa cuộc đời này.

Tôi mua giúp ông 2 tờ vé số, tôi gửi lại cho ông vì tôi biết chả bao giờ mình nhớ để mà dò. Ông cám ơn tôi, tôi hỏi ông ngồi đây, có khói bụi quá không. Ông bảo ông quen rồi. Ông nói với tôi, ông “may mắn” lắm vì ở đây ngồi không bị ai đuổi, ông không có chân, mà mỗi lần bị đuổi phải lê đi khó khăn lắm. Được ngồi đây, dưới cột đèn đỏ này, yên ổn bán vé số đã “may mắn” lắm rồi.

Uh, ông cảm thấy “may mắn”, nên ngày qua ngày, nụ cười cứ mãi vững trên môi.

Thế mà chúng ta đôi khi, lại khóc chẳng vì một lí do cụ thể.

30-giay-den-do-1book.vn-02

30 giây dừng đèn đỏ.

Anh con trai tật nguyền, nằm vắt vẻo lên lưng của người mẹ già đang cầm trên tay những tờ vé số đứng ở ngã tư đèn đỏ.

Tôi nhớ có một dạo, tôi đọc được trên một trang báo mạng một bài viết. Tôi không rõ mục đích và ý nghĩa câu chuyện của người viết, vì anh ta bảo là anh ta thấy “buồn” và “thất vọng” vì chiếc xe lăn anh ấy tặng cho người con trai tật nguyền bị người mẹ đem bán đi và muốn cõng anh để tạo hình ảnh thương tâm cho người khác, để họ mua vé số. Tác giả còn “khuyên” mọi người đừng nên dùng quá nhiều lòng tốt vô tội vạ như thế.

Tôi, không dám tự nhận mình là người viết văn hay, chữ tốt gì cả, nhưng tôi thật sự thấy tiếc cho người tác giả ấy, vì anh ta đã đánh mất đâu rồi cái niềm tin vào cuộc sống, tôi cảm nhận được sự vô cảm trong từng câu chữ của anh ta viết ra.

Bạn có thấy buồn không nếu như họ “lừa” của bạn 10 ngàn, khi mà bạn có thể bỏ ra hàng trăm ngàn mua hớ một món đồ ưa thích mà không mảy may bận tâm. Bạn có buồn không khi mà bị hai con người không có khả năng lao động kia tạo hiện trường giả “đánh lừa” bạn để ngày qua ngày mong ai đó rủ lòng thương trong 30 giây họ dừng đèn đỏ, mua một tờ vé số, nhưng quyết tâm không đi ăn xin.

Bạn có buồn vì điều đó không ??

30-giay-den-do-1book.vn-01

30 giây dừng đèn đỏ.

Tôi thấy những đứa trẻ bán kẹo kéo đang tập một bài hát gì đó.

Chúng nó hát hay lắm, người cứ thoăn thoắt nhảy nhót bên vệ đường

Đường xá giờ tan tầm ồn áo lắm, nhưng do đậu xe đợi đèn đỏ gần vệ đường, tôi loáng thoáng nghe được chúng nó nói chuyện.

“Sau này tao sẽ làm ca sĩ, tao thấy ca sĩ có nhiều tiền lắm, tao sẽ cho mẹ tao, mẹ tao sẽ không phải đưa mấy ông kia về nhà nữa.”

Tôi nghe khóe mắt cay cay.

Đèn xanh.

Mọi người lăn bánh

Tôi cũng xuôi theo dòng xe

Lũ trẻ cũng thế. Chúng đứn lên chuẩn bị cho một ngày làm việc trước mắt.

Trôi theo dòng đời, cùng những ước mơ quá đỗi ngây ngô, nhưng cao đẹp hơn cả những tham vọng, toan tính của vài người.

30 giây đừng đèn đỏ

Tối hôm ấy, tôi cùng một người bạn đi phát cơm từ thiện

Tôi đưa hộp cơm cho một bà lão, bà già lắm, lưng còng cả rồi.

Bà cám ơn tôi rồi đem hộp cơm tới cho một thanh niên đang ngồi chỏng chơ dựa vào cột đèn đỏ.

Tôi thấy bà lay lay anh dậy, bảo anh ăn đi, bà mới được cho. Anh hỏi bà ăn chưa, bà nói dối là rồi. Xong bà lại quay bước đi trong đêm

Tôi tới gần và hỏi bà, anh ấy là con bà ư

Bà bảo không, bà nói “Thằng đấy nó nghiện xì ke. Khổ, nó như vậy chả ai dám lại gần, nó đói không có gì ăn, mà nhìn nó thanh niên thế đi xin chả ai cho, tôi có gì tôi cho nó, không nó chết đói chả ai chôn cô ạ. Tôi thế này nhiều khi đi xin người ta thấy thương người ta còn cho.”

Họ chẳng có chút gì liên quan tới nhau. Thậm chí cái tên, tôi tin họ cũng không biết. Nhưng một tên nghiện ngập, còn trông mong gì hơn một tình yêu thương giản đơn, dịu dáng, ấm áp từ một bà lão ăn xin xa lạ như thế.

Vậy mà đôi khi, những con người đầy đủ, trắng trẻo, lụa là ngoài kia, cứ lướt qua nhau, khi đèn xanh vừa nhấp nháy. Thế mà đôi khi, chúng ta bỏ ngoài tai, nhắm hờ mắt trước những chuyện hiển hiện xung quanh chính chúng ta.

Đôi lúc trên đường, tôi vội vã chạy xe thật nhanh cứ như sợ mình sẽ đánh rơi mất điều gì đó dọc lối đi. Để rồi có những lúc dừng lại, tội nhận ra  mình bỏ qua những điều nhỏ nhặt trong đời vì những cái “to lớn xa hoa” mà đôi khi tôi quên hẳn đi rằng, đã bao lâu rồi, tôi đã không còn bật cười hạnh phúc chỉ vì ngày hôm ấy có một tia nắng ban mai thật đẹp chíu qua khe cửa. Đã bao lâu rồi, tôi không còn thấy vui nữa khi mà bất ngờ, tôi tìm được con hẻm có một bụi bông giấy thật đẹp, thật to. Bao lâu rồi nhỉ, bao lâu rồi ta cứ đi quá nhanh, để khi chợt dừng lại. Cứ ngỡ ôm trong tay thật nhiều, hóa ra lại bỏ về không !!

Đã bao lâu rồi, không thấy ta sống thật lòng cùng nhau.

Đã bao lâu rồi.

Nói tôi nghe !!

Đã bao lâu rồi !!

Đèn đỏ. Tôi dừng xe nhìn quanh. Tôi  gặp ông, đang lê từng bước khó nhọc trên đường. Từ chỗ ông hay đứng tới đây xa lắm, tôi đi xe máy cũng chừng 20 phút.

Ông nhìn tôi, ông mỉm cười thật hiền.

Tôi chợt khóc !!

RED/ 1book.vn sưu tầm

30 giây dừng đèn đỏhttp://1book.vn/wp-content/uploads/30-giay-den-do-1book.vn-01.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/30-giay-den-do-1book.vn-01-300x300.jpg1book.vnPhòng đọcTản mạndòng đời,đèn đỏ,tản mạn cuộc sống,tản mạn hay,vụn vặt cuộc sống30 giây dừng đèn đỏ Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với đôi chân của ông, nhưng nó đã không còn trên cơ thể ông nữa. Tôi chỉ biết mỗi khi đi qua con đường ấy, là tôi lại gặp ông tại cột đèn đỏ. Tôi không biết tuổi của...Mỗi quyển sách một chân trời!