“Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng

Người thì không bắt bóng được bao giờ…” (Phan Hồn Nhiên)

1

Chuyến xe cuối ngày đưa Hoàng về xóm trọ đang cúp điện tối đen. Anh vứt balo ngay cửa phòng, nằm vật uống chiếc chiếu có mùi âm ẩm. Đã chục ngày nay, mà không, đã tự bao giờ anh không còn nhớ, căn phòng này đã khóa im ỉm, mặc cho bà chủ trọ cứ vào ra thắc mắc, mặc những người hàng xóm tốt bụng lẫn tò mò xôn xao bàn tán. 

Hoàng nhìn chằm chằm lên trần nhà, chẳng thấy gì ngoài màu đen kịt dù anh thừa biết nơi đó chỉ là miếng ván ép mỏng lét đã hở nhiều chỗ. Với anh, căn phòng này có đủ cả, những tháng ngày đáng nhớ, những kỷ niệm không thể quên và cả những nỗi đau không thể nói thành lời. Hoàng nuốt nước bọt khan, hơi men chạy trong lồng ngực, dồn cả mớ cảm xúc đang lẫn lộn trong anh xuống. Chẳng có gì để nói lúc này. Mà tại sao cảm giác chua xót lẫn nhớ nhung cứ trào ngược, bóp nghẹt tim anh như thế này? Ngọc, đến bao giờ thì em hiểu?

Ngọc không còn nữa. Ngay cả mùi hương của cô trong căn phòng này cũng bị mùi ẩm mốc thay thế. Hoàng nghĩ lại, bỗng thấy Ngọc chuẩn bị cho chuyến đi này lâu lắm, từ đôi mắt thoáng chút thất vọng khi lần đầu cô đặt chân đến đây. Phải thôi, Ngọc đâu có thuộc về cái chốn buồn thiu này, dù chính cô đã một mực tuyên bố sẽ theo anh đến cùng trời cuối đất. Một lời nói đủ cho một chuyến đi, nhưng không đủ cho chuyện gắn bó. Giờ thì cô không còn nữa.

Hoàng lục balo, lấy chai nước suối tu ừng ực, cảm tưởng như nuốt trôi mọi lời nói của Ngọc chiều nay, trong cuộc gặp gỡ bên bờ sông Sài Gòn lộng gió. Lời nói của cô không làm anh đau, chỉ có ánh mắt xa xăm, lạ lẫm là như đang cứa vào trái tim vốn dĩ đã toang hoác của anh. Đến giờ, Hoàng thậm chí còn không nhớ được là Ngọc đã nói gì. Mà có quan trọng đâu. Tình yêu thường không cần lý do, thì chia tay cũng không nên mượn cớ. Anh nhìn thấy Ngọc bỏ lại làn khói mỏng tan trên chiếc xe LX sang trọng như ngày đầu anh gặp. Hoàng đã ngồi lại đó, cho bóng tối bủa vây quanh mình.

2

Thùy mở cửa bước vào phòng Hoàng khi trời vừa tảng sáng. Cô nhẹ nhàng đặt gói xôi lá cuối và ly cà phê đen đá thật đắng trên bàn. Bao nhiêu năm nay, đều đặn mỗi ngày, tựa như đã thành thói quen. Cô kéo ghế, ngồi nhìn Hoàng ngủ vùi, cảm giác gần gũi như những lần ngồi nhìn trộm anh say sưa phác thảo trên bức tranh lụa căng giữa phòng.

Ký ức đưa Thùy quay về với chuyến xe vượt mấy trăm cây số từ cao nguyên xuống thành phố. Cô ngồi hàng ghế 7A, mắt nhắm nghiền, nghe quà tặng âm nhạc theo chủ đề “Mưa” từ chiếc điện thoại đang ở chế độ radio mang theo bên mình. Những giai điệu trong veo của bài hát kèm tiếng mưa dội từ bên ngoài cửa xe khiến Thùy lặng đi vì xúc động, tất nhiên là nếu không bị gã bên cạnh phá đám.

“Cho anh mượn một cái!”. Câu nói ấy đi liền hành động. Và Thùy thấy một bên headphone của mình đã chuyển sang tai gã trai bên cạnh. Cô nhìn ngang, kịp thấy gương mặt rắn rỏi qua ánh sáng vàng vọt của đèn đường. Thùy mặc kệ. Xưa nay Thùy vẫn dễ tính, nhất là với trai đẹp dù anh chàng này chỉ mới đạt nửa tiêu chuẩn đẹp của cô.

Còn cách thành phố khoảng 80 cây số, Thùy chết điếng khi nghe tin chiếc xe của mình vừa gây tai nạn. Thùy lập cập bước ra khỏi hàng ghế, chân run rẩy như sắp ngã quỵ nếu không có bàn tay đỡ mình bước xuống mấy bậc thang nơi cửa xe. Vẫn cái gương mặt rắn rỏi ấy. “Gã” đã ngồi bên cô suốt mấy tiếng đồng hồ khi chờ xe khác đến, mặc cho cô ói đến mật xanh mật vàng, mặt mày xanh lét như tàu lá chuối. Đến bến xe miền Đông, “gã” tận tình đã chở cô về tận khu nhà trọ bên bờ kênh Thị Nghè, để chắc rằng cô không bị gã xe ôm nào đó chở loanh quanh kiếm tiền.

Bây giờ thì “gã” đang nằm ngủ giữa mớ chăn cũ âm ẩm mốc. Thùy nhìn từng đường nét trên gương mặt đã thân thuộc đến từng nốt ruồi. Cô đã cùng anh đi qua thêm bao chuyến xe xuôi ngược từ thành phố về cao nguyên, ngồi cùng anh bao nhiêu lần bên quán café lộng gió, chứng kiến anh đi qua bao nhiêu cuộc tình, nghe anh kể về bao bóng hình. Tuyệt nhiên không có cô. Thùy không bao giờ thắc mắc tại sao giữa anh và cô chỉ dừng lại ở những cái siết chặt vai mà không phải những cái ôm eo tình tứ. Và cô cũng không bao giờ tự hỏi mình có chờ đợi nó hay không.

3

Hoàng ngồi đốt thuốc nhìn ra dòng sông bạc nước. Quán café mở những bài hát ra đời từ trước thời anh được sinh ra. Phin café đã nhỏ những giọt cuối cùng, nằm cạnh ly trà đá sóng sánh ánh nắng ban sớm. Anh vừa về lại thành phố trên chuyến xe đêm sau đợt đi công tác dài ngày. Hoàng luôn thích những chuyến đi như thế này. Về lại thành phố sớm, anh có thể thư thái đến “Hòa Viên”, ngồi trầm ngâm, đôi khi chẳng cần phải nghĩ ngợi gì.

Sáng nay, anh ngồi trên chiếc ghế mây màu vàng nhạt, tay búng tàn thuốc vào cái gạt tàn hình đầu lâu mốc meo. Ánh nắng đổ xuống dòng sông bàng bạc khiến mấy lần anh phải nheo mắt lại. 31 tuổi, anh thấy mình đủ cả: một công việc yêu thích và những cuộc tình dang dở, đủ đam mê và không thiếu trải nghiệm. Mà sao những lúc về lại thành phố giờ này, anh lục tìm danh sách điện thoại, chẳng biết gọi cho ai để báo rằng mình đã về?

“Cho xin ly café không đường ít muối. P/s: yêu cầu trai ‘gần’ đẹp giao hàng tận nơi”. Hoàng bật cười khi đọc tin nhắn của Thùy. Thùy luôn biết anh đang ở đâu giờ này, nhưng thi thoảng cô mới ghé qua, giả bộ la mắng anh về cái tội sống vô tổ chức một thôi một hồi rồi tất tả hòa vào đám đông kẹt cứng bên kia cầu. Nhưng đa phần thì cô gửi cho anh một tin nhắn, không cần relpy và cũng không có ý định tán chuyện khi anh hồi đáp. Thùy bây giờ đã 25, mà anh cứ có cảm tưởng như cô vẫn là cô gái ngồi thút thít khóc bên vệ đường trong chuyến xe đêm hôm đó. Nghĩa là đã gần 7 năm – con số khiến Hoàng giật mình. Thùy đang ở độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Mà bao lâu rồi anh không còn quan tâm đến nhan sắc của một người đàn bà nhỉ?

 4

Thùy dự định kết thúc buổi họp sớm. 4 giờ 30, nhận thấy kế hoạch của event đã dần thành hình, cô giao lại cho Huân chỉ đạo. Vừa chạy xe ra khỏi công ty, Thùy tròn xoe mắt nhìn Hoàng ngồi vắt vẻo trên chiếc 67 chờ mình.

– Hổng lẽ giờ em hỏi anh đợi ai, nhưng hổng lẽ anh chờ em thiệt hả?

Câu hỏi của Thùy khiến Hoàng chưng hửng và có phần giật mình, tự hỏi lẽ nào mình tệ đến vậy sao. Anh lắc lắc đầu, đánh trống lảng:

– Em cúp cua vì biết có anh tới đón hả?

Nhìn đôi mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên của Thùy, Hoàng nghe tim mình đập sai một nhịp. Thùy đã trở nên xinh đẹp thế này từ bao giờ?

– Đi uống nước với anh đi!

Thùy khẽ xem đồng hồ, thoáng chút phân vân rồi gật đầu. Không sao, nửa tiếng thì cô vẫn có thể thu xếp được.

Cả hai ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn gỗ nhìn ra hồ câu. Thùy gọi một lúc hai ly sinh tố để thay cho ly café Hoàng thường uống mỗi ngày. Đôi khi cô vẫn cho mình cái đặc quyền bắt Hoàng phải tuân theo ý mình như thế. Và lần này, biết đâu sẽ là lần cuối. Hoàng nhìn mớ tóc con vương lòa xòa trên trán Thùy, bỗng dưng cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô sao mà xa vời vợi.

– Hôm nay em đi ra mắt nhà chồng.

Câu nói đột ngột của Thùy khiến Hoàng choáng váng. Anh cảm tưởng như vừa bị ai đó đấm thẳng vào mặt, hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy. Cơ miệng anh kéo ra, tạo thành một nụ cười trông như mếu.

– Anh bất ngờ phải không? Cũng tại em chưa tìm được dịp nào thích hợp để nói.

Thùy nhấm nháp ly trà đá có thêm mùi gừng, chậm rãi tìm lời. Cô bẻ gập các khớp tay – thói quen mỗi khi bối rối – mắt nhìn ra đám cỏ đỏ rực dưới ráng chiều.

– Anh em mình thân thiết đến độ có đôi lúc em nghĩ hình như mình phải lòng anh mất rồi. Nhưng cũng may là chúng mình không yêu nhau nên mới có được hơn 7 năm gắn bó.

Thùy cười, tay di di nước dưới đáy ly trà đá thành những đường ngoằn ngoèo không rõ nghĩa. Hoàng nhìn cô, rồi đưa tay lục túi tìm gói thuốc. Không có điếu nào. Anh gật đầu, định hỏi thêm bao nhiêu điều về “người đó”: ai, làm gì, ở đâu, bao nhiêu tuổi… và tất tần tật những thông tin chẳng để làm gì khác. Đúng là chẳng để làm gì thật. Thùy đã chọn, nghĩa là anh tin tưởng. Thùy đã chọn, mà sao anh vẫn cứ băn khoăn?

Cuộc nói chuyện kéo dài 30 phút với vô số khoảng lặng, Thùy kéo ghế đứng lên để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ bên chồng. Lúc quay lưng, cô khẽ hỏi:

– Hoàng nè, trong suốt 7 năm qua, có lúc nào anh có ý định ôm eo em như một người tình không?

Rồi Thùy bước đi. Không cần câu trả lời. Không có câu trả lời. Hoàng ngồi lại, bóng đã đổ dài trên mặt hồ lao xao.

Mà có ai bắt bóng được bao giờ?

Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)

http://1book.vn/wp-content/uploads/936470_205569829600768_1130782746_n.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/936470_205569829600768_1130782746_n-300x300.jpg1book.vnSáng tácTruyện'Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng Người thì không bắt bóng được bao giờ...' (Phan Hồn Nhiên) 1 Chuyến xe cuối ngày đưa Hoàng về xóm trọ đang cúp điện tối đen. Anh vứt balo ngay cửa phòng, nằm vật uống chiếc chiếu có mùi âm ẩm. Đã chục ngày...Mỗi quyển sách một chân trời!