Một mình bà với những ao chuôm

Với vườn tược, ruộng đồng, nhà cửa

Với con đường hai bên là lúa

Với tuổi thơ, cháu đã ở với bà.

 

Lớn lên rồi cháu vào đại học

Có bao giờ nghĩ đến bà đâu

Một mình bà têm những lá trầu

Ngẩn ngơ ăn, bà ngồi buồn nhớ cháu.

 

Cháu đi rồi, không ai nhổ tóc sâu

Không ai nấu cơm những ngày bà ốm

Ai cào rơm mỗi mùa gặt lúa

Ai tối ngồi nghe bà kể chuyện ngày xưa?

 

Hè năm nay cháu đã về đây

Cảnh vật vẫn nguyên, chỉ có bà là không còn nữa

Mọi thứ bỗng chốc trở về quá khứ

Cháu mất bà, cháu mất cả tuổi thơ.

 

Đêm giá buốt cháu nằm trên giường cũ

Vẫn nghe bà đang kể chuyện ngày xưa

Bà của cháu vẫn lặng lẽ ngày mưa

Và sớm hôm, tảo tần trong ngày nắng….

 — Đoàn Ngọc Anh (Hà Nội)

Bà cháu http://1book.vn/wp-content/uploads/me-con1.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/me-con1-300x300.jpg1book.vnSáng tácThơMột mình bà với những ao chuôm Với vườn tược, ruộng đồng, nhà cửa Với con đường hai bên là lúa Với tuổi thơ, cháu đã ở với bà.   Lớn lên rồi cháu vào đại học Có bao giờ nghĩ đến bà đâu Một mình bà têm những lá trầu Ngẩn ngơ ăn, bà ngồi buồn...Mỗi quyển sách một chân trời!