Tôi vẫn thường nghe về khái niệm tuyên ngôn nghệ thuật của nhà văn từ hồi học trung học. Với tôi lúc đó, nó có vẻ thật trừu tượng và cao xa. Dù cho trong tâm trí vẫn đinh ninh rằng nó là vậy, nhưng cái gì được cộng nhận mà không biết nguyên nhân thì cũng thật mơ hồ, khó nắm bắt.

Đọc “Cô gái trong trang sách” của Guillaume Musso, tôi tự hỏi, đây liệu có phải là tuyên ngôn của tác giả về văn học, tiểu thuyết hay nghệ thuật gì đó không? Có vẻ đúng là như vậy.

Bằng cách để cho nhân vật tiểu thuyết mình sáng tạo ra thay đổi nhận thức và cuộc sống của mình, nhà văn đã nêu lên những quan điểm về tính sáng tạo, cảm hứng, hay việc tổ chức hệ thống nhân vật…

Tiểu thuyết Cô gái trong trang sáchẢnh: internet

Bỏ qua những cái cao và xa đó, còn lại bản thân câu chuyện, nó như muốn bóp nghẹt tim người đọc. Ban đầu, mọi thứ thật chậm rãi, uể oải bởi tâm trạng, tình trạng của Tom Boyd. Dần dần, tiết tấu nhanh hơn, tình tiết ngày một gay cấn, hồi hộp, có lúc nín thở để đọc xem việc gì diễn ra tiếp theo. Dõi theo chuyến hành trình của cuốn sách in lỗi – tập 2 Bộ ba thiên thần bản đặc biệt, chúng ta không dưới một lần có cảm giác chạm đến đích rồi vụt mất trong tích tắc. Nó thật sự tạo cảm giác khó chịu. 

Chi tiết hoang đường nhất mở ra toàn bộ cuộc hành trình tạo nên sự thú vị cho người đọc, khẳng định rằng tiểu thuyết hay nhân vật tiểu thuyết chỉ sống được khi có tồn tại cả tác giả và độc giả. Tôi cứ viết, viết, không nhất thiết là tiểu thuyết, có thể là truyện ngắn, bất kỳ hình thức nào, miễn là tạo ra một câu chuyện. Song câu chuyện không ai khác biết ngoài bản thân tôi, câu chuyện chết. Mọi thứ đều cần có sự tương tác với một thứ khác để tạo nên thực tại. Sự liên kết tạo nên thực tại. 

Tôi thích cách kể chuyện, cách trích dẫn những câu nói nổi tiếng, cách nêu bối cảnh trong cuốn sách. Ngay cả việc chuyển đổi giữa các ngôi kể cũng thật sự cần thiết. Nó mang đến cảm giác bị xoay vòng, bị tung lên rồi rơi xuống, tưởng như không có điểm dừng, rồi lại cân bằng, cuối cùng là thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mãn nguyện. 

Tình yêu của bốn nhân vật có nhiều màu sắc. Cả bốn người họ đều có quá khứ đầy đau khổ, đôi khi tuyệt vọng, nhưng họ vẫn cố gắng vượt qua, nương tựa vào nhau. Carole nhờ Tom, Milo vì tình yêu với Carole, Lilly nhờ có cơ hội Milo tạo ra, Tom nhờ Lilly mà thoát khỏi hố sâu đau khổ. Thiếu một người trong số họ, những người còn lại sẽ hoàn toàn khác, cuộc sống khác, con người khác. Tình bạn và tình yêu vẫn luôn được ca ngợi trong những cuốn tiểu thuyết như thế này. 

La La

21.07.2014

Bạn và yêu trong “Cô gái trong trang sách”1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchđọc sách,đọc tiểu thuyết,đọc truyện,sách hay,tiểu thuyết,truyện hayTôi vẫn thường nghe về khái niệm tuyên ngôn nghệ thuật của nhà văn từ hồi học trung học. Với tôi lúc đó, nó có vẻ thật trừu tượng và cao xa. Dù cho trong tâm trí vẫn đinh ninh rằng nó là vậy, nhưng cái gì được cộng...Mỗi quyển sách một chân trời!