Ngày ấy của gần 20 năm về trước nhà mình nghèo lắm, khó khăn hơn bây giờ rất nhiều. Từ một mái ấm đủ đầy ở bắc, gia đình mình quyết  định vào nam, không phải là để lập nghiệp làm kinh tế như nhiều người thường nghĩ mà là muốn tìm một chốn bình yên nơi đất lạ. Cuộc sống run rủi thế nào mà khi đặt chân vào xứ Đồng Nai cũng là lúc nhà mình gần như  tay trắng.

Vào nam mình mới bắt đầu học lớp một, những ngày cuốc bộ đi học trên con đường đất đỏ bụi bay mù mịt đã trở thành một kỷ niệm ấu thơ không phai. Nhà nghèo nhưng bố mẹ luôn chăm lo cho hai chị em mình ăn học, và cũng như  những đứa trẻ khác, bố mẹ cũng có đặt ra phần thưởng cho mỗi năm tổng kết được học sinh xuất sắc. Chẳng cao sang, chẳng thể so sánh phần thưởng đó giá trị về mặt vật chất như  người ta nhưng hình ảnh bát phở nghi ngút khói và thơm lựng mũi lúc đó đối với mình là hơn tất cả mọi thứ.

Cố gắng học, đua với bạn bè và để giành phần thưởng của bố mẹ.

Vậy là cứ cuối mỗi học kỳ của những năm cấp 1, sau buổi tổng kết của nhà trường là ngay chiều hôm ấy trên con đường đất đỏ, bụi vẫn bay mù mịt, hình ảnh một người bố chở một đứa con trên chiếc xe đạp ra khu thị trấn  “trao thưởng”. Những hàng cây hai bên đường những ngày ấy đẹp lạ lùng trong ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ đang vui vì sắp nhận được phần thưởng xứng đáng bấy lâu nay đã cố công học để mong đạt được.

Và có lẽ cũng la, trong quán, hai bố con nhưng chỉ có một bát phở bốc khói đặt giữa bàn. Bố đưa bát phở về phía con như một nghi thức linh thiêng trao phần thưởng đầy trân trọng. Đứa trẻ năm xưa là con cặm cụi ăn, vui vẻ và vô tư, trong khi ấy bố vẫn ngồi đấy quạt đi những giọt mồ hôi đang đổ ra trên trán con. Cứ thế những năm cấp 1 con luôn được đón nhận món quà đầy ý nghĩa ấy. Và hình ảnh của hai bố con trong quán phở với chỉ một tô phở đã để lại trong con một sự xúc động khó tả mỗi khi nghĩ về điều đó. Dần dần, những phần thưởng cho mỗi lần đạt thành tích cao trong học tập cũng được bố mẹ thay đổi theo tuổi lớn của con. Nhưng cho đến tận bây giờ hình ảnh của bát phở năm xưa vẫn lưu giữ trong con một cảm xúc sâu đậm, có lẽ con sẽ không bao giờ quên. Không bao giờ quên một thời gia đình mình đã trải qua những giai đoạn như thế. Và không bao giờ quên bát phở năm xưa là nguồn động viên cho con luôn cố gắng học tập đến ngày nay.

Cám ơn bố và bát phở dành riêng cho con. Tuy không đủ đầy nhưng con biết mình đã có một tuổi thơ hạnh phúc.

5/2008

Trần Lâm 

(Bài được in trong quyển “Ơn cha nghĩa mẹ”)

(Theo 1book.vn ©)

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/28601783.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/28601783-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnsáng tác,tản mạnNgày ấy của gần 20 năm về trước nhà mình nghèo lắm, khó khăn hơn bây giờ rất nhiều. Từ một mái ấm đủ đầy ở bắc, gia đình mình quyết  định vào nam, không phải là để lập nghiệp làm kinh tế như nhiều người thường nghĩ mà...Mỗi quyển sách một chân trời!