Thương gửi mẹ- người mẹ vĩ đại nhất trong trái tim con!

Mẹ sẽ chẳng bao giờ nhận được thư vì con đã bỏ trống địa chỉ người nhận, con không biết mẹ ở nơi đâu bên kia thế giới. Con nhờ gió trời, nhờ mây bạc mang lá thư đến cho mẹ nhé! Nếu nhận được, mẹ nhờ ai đó tốt bụng đọc giúp…vì…vì mẹ không biết chữ… Có gì đáng xấu hổ ư, đáng nhục nhã ư? Chưa hề, chưa từng tồn tại trong ý nghĩ của con, mẹ à!

Con thương mẹ, giá như con còn cơ hội để đọc rành rọt từng câu, từng chữ trong thư này cho mẹ nghe nhỉ? Muộn màng rồi hở mẹ? Phải. Thấm thoát đã ba năm vắng mẹ… nước mắt lê dài trên gương mặt, nhiều lần trái tim con thắt nghẹn: “Tại sao con không còn ba, còn mẹ trên đời để tíu tít kể chuyện trường lớp, để nhõng nhẽo đòi quà mỗi lần sinh nhật, để con nói tiếng Yêu Ba, Yêu Mẹ như bạn bè của con?”. Khi con là đứa nhóc 4 tuổi, ba đã nỡ bỏ con bơ vơ mà nằm im dưới lòng đất lạnh lẽo. Con ngọng nghịu nói với mẹ: “Chắc ba buồn mẹ nhỉ, vì ba chỉ có một mình…”. Rồi 14 năm sau, lúc con bé ấy thi đỗ vào đại học, mẹ cũng đành đoạn lìa xa…mẹ đi theo ba “Mẹ sợ ba buồn và cô đơn? Thế còn con, con hụt hẫng và đau đớn lắm mẹ ơi…Con lạc lõng giữa đời, tội nghiệp lắm ba mẹ biết không?”

1book-me(Ảnh: Internet)

Con đã cố nén nước mắt để đừng rỏ ướt lên thư, nhưng nó đã rơi xuống làm nhòe hết chữ…Khuôn mặt con cũng đang phủ một màn nước, lạnh và rát. Tiếng lòng bật lên ngổn ngang, giằng xé…con thấy nỗi trống vắng quá lớn đè chặt đôi vai, đôi lúc con không đủ sức vùng vẫy nữa…mẹ à! Nhưng mẹ cứ yên tâm, con không cho phép mình té ngã rồi nằm ì tuyệt vọng. Con sẽ đứng lên, đứng từ chỗ té ngã, con hứa sẽ không buông xuôi đời mình…

Hồi nhỏ, trong sổ liên lạc của con chỉ có chữ ký của mẹ…đôi tay mẹ chai sần, sạm nắng không quen cầm bút nên chẳng viết ra tên mình dễ dàng như người ta múc một gáo nước để tưới một cái cây. Không dễ dàng bởi vì mẹ con mù chữ, tên mẹ là một từ duy nhất mẹ  biết, cố gắng nhớ để ký các loại giấy tờ… Chiến tranh nổ ra, nghĩa là kể từ lúc đó tuổi thơ mẹ trải qua trong khói lửa, bom đạn…nghĩa là mẹ đoạn tuyệt chuyện học hành khi chỉ bập bẹ đánh vần được vài từ, biết chưa hết bảng chữ cái…

Mẹ ơi, con bỗng nức nở “Ôi trời, quãng đời của mẹ: Gian khổ và mất mát!…Bạn có cười chê một người mẹ quê mùa, dốt chữ ? Niềm cay đắng, nỗi xấu hổ của bạn sao? Tôi có một người mẹ như thế, tôi tự hào vì đó là mẹ tôi…người đã nuôi nấng, dạy dỗ, chăm sóc hình hài và tâm hồn tôi bằng tình thương bao la như trời biển…”

Mặt con trông như lọ lem rồi mẹ ạ: tèm lem nước.Tay con không cầm nổi bút để viết tiếp thư…Con xin dừng lại ở đây mẹ nhé…

Con Yêu Mẹ Nhiều Lắm! Con Rất Nhớ Mẹ!

Con gái đã gói thương yêu bỏ vào trong thư. Mong mẹ nhận được!

Con cảm ơn ba mẹ đã mang con đến thế giới này…

Con gái,

Hồ Bé Linh

P/s: Ở đâu đó, khi tôi nhắm mắt lại: Tôi biết ba mẹ tôi đang cười ^^

Bức thư tình gửi người mẹ mù chữhttp://1book.vn/wp-content/uploads/1book-me.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/1book-me-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạncon yêu mẹ,Mẹ,thư gửi mẹThương gửi mẹ- người mẹ vĩ đại nhất trong trái tim con! Mẹ sẽ chẳng bao giờ nhận được thư vì con đã bỏ trống địa chỉ người nhận, con không biết mẹ ở nơi đâu bên kia thế giới. Con nhờ gió trời, nhờ mây bạc mang lá thư...Mỗi quyển sách một chân trời!