Thương tặng Duy – người bạn của tôi…

Gửi Duy những dòng viết thật,

Tôi không biết là đang viết cho Duy hay cho chính mình nữa. Có lẽ, là cả hai Duy à…

Tôi ngạc nhiên vì 4 từ: Xin lỗi – Cảm ơn mà Duy nhờ tôi viết vời ấy, vì 4 từ này tôi đã nói với một người trong hộp thư facebook. Phải, khó nói nhưng học cách nói 4 từ đó hôm nay đi… Ngày mai còn cơ hội nữa chăng?

Tôi thích viết một cách chân thành mà không che chắn cảm xúc bằng bờ tường ghi 4 chữ: “Bất khả xâm phạm”. Với Duy,  tôi nghĩ mình không có gì phải giấu. Duy hiểu và biết cảm xúc của tôi?

camon-xinloi-1book.vn

Đúng. Tôi đang bị thứ ma lực của cảm xúc lôi kéo, chưa bao giờ tôi thấy bối rối và không rõ ràng đến vậy. Trong trang nhật ký tối qua, tôi viết: “ Cuộc sống cần những khoảng lặng và tôi chọn cách cảm nhận một điều gì đó ở một nơi riêng mình để: Đối diện và lắng đọng cảm xúc. Đôi khi tôi chọn bóng đêm: tắt đèn và gục đầu khóc. Người đó yêu bóng đêm, ngày trước tôi cũng vậy…trái tim tôi đang nhói vì những xúc cảm xa lạ, nhẹ nhàng, thoáng qua và biến mất. Tôi ám ảnh sắc vàng, chiếc áo khoác, tin nhắn, giọng đùa vui của ai đó…Tôi đang bị tổn thương bởi những cảm xúc. Tôi cảm thấy đã là một quá khứ.”  Duy đừng cười vì tôi ngốc nghếch và nhạy cảm quá…

Tôi từng mặc cảm đứng sau một ai đó, đến sau ai đó và thậm chí chưa bao giờ người ta nhớ sự tồn tại của tôi. Có lúc tôi nghĩ rằng mình chỉ là một kẻ ngồi chơi vơi ở hàng ghế dự bị, một sự tồn tại nhất thời lóe lên trong suy nghĩ của họ..rồi tắt phụt như ngọn đèn trước gió. Tôi tổn thương lắm Duy à… Ngày xưa, tôi học cách nén cảm xúc trước mặt họ để khi màn đêm buông ngập gian phòng nhỏ…có một đứa con gái khóc, khóc nhiều lắm. Và rồi, năm tháng qua, mấy cuốn nhật ký ố vàng vì ướt nhèm nước mắt… Tôi biết mình yếu đuối khi vẻ ngoài cứng cỏi. Tôi biết mình thèm gào khóc cho thỏa sự dồn nén.Tôi biết mình muốn nhoài người xuống đất và nằm im, ngủ một giấc thoải mái… Đó là ngày xưa, Duy à…

Hôm nay…

Tôi muốn nói lời Xin lỗi với những con người ấy. Tôi từng Oán hận họ, lời nói, hành động của họ đã tổn thương tôi… Tôi từng nói: “ oán họ suốt đời này”, nhưng bây giờ nghĩ lại: “Tôi bồng bột và trẻ con quá”. Ừ thì, chỉ nên nói: “ Oán trong khoảnh khắc này, qua khoảnh khắc nữa… Tôi không nhớ gì ngoài hiện tại”.

Tôi xin lỗi vì từng Ganh tị với Hạnh phúc của người khác: “Tại sao họ có một gia đình tuyệt vời ấy nhỉ, còn mình thì thấy có khoảng trống vắng nào đó? Tại sao họ thích gì là có tiền mua ngay, còn mình nhịn ăn trưa hàng mấy tuần mới đủ tiền mua? Tại sao với họ là hiện thực, còn mình chỉ mơ thôi?…”. Tôi cũng hẹp hòi, ích kỷ đó…tôi chẳng phải type người hoàn hảo đâu Duy?

Tôi muốn nói lời Cảm ơn tất cả những con người ấy. Họ dạy tôi Kiên cường chấp nhận khó khăn, sự khinh bỉ và dối trá… Có thể tôi chỉ là một con rối hay chỉ là vết mực lem trong trí nhớ của họ, nhưng tôi nhắc mình đừng quên – bởi những điều ấy mà tôi lớn lên vững chãi, biết đối phó với những sóng gió tạt ngang đời mình… dù té nhào dưới bùn đen cuộc sống, tôi vẫn đứng mà không quỵ  “Đó là những vết trượt chứ không phải là một cú ngã” (Abraham Lincoln). Tôi được dạy như thế …

Họ dạy tôi Cư xử Thương yêu và Tôn trọng bất kỳ ai mà tôi gặp gỡ- tôi luôn răn mình: Đừng lặp lại thái độ coi thường kẻ hèn, nói lời gian ngoa như họ… giàu tiền nhưng nghèo tình thì cuộc sống vô nghĩa biết nhường nào. Mỗi ngày, tôi học cách cho đi và không mong nhận lại…niềm vui của tôi đơn giản thế thôi Duy à!

Có thể tôi không hoàn hảo nhưng tôi muốn mang đến cho người khác những gì hoàn hảo nhất mà tôi có được. Tôi hứa với chính mình như thế, lắm lúc nghêu ngao: “Tôi chấp nhận trong túi tôi thường rỗng tếch, nhưng trái tim tôi có… nguyện hiến tặng yêu thương đến tất cả con người và sự sống quanh tôi”.

Tôi biết, Duy muốn xin lỗi và cảm ơn ai đó trong cuộc sống của Duy…Nói đi. Đừng bận tâm người ta nghĩ gì… Chỉ nói lời Xin lỗi và Cảm ơn thôi!

Ờ có lẽ, Duy à… mình phải sống thật. Cảm xúc không thể cột lại, không thể nhốt trong một cái hộp và không ai mang vác cảm xúc quẳng xuống sông được… Học cách làm chủ cảm xúc, đừng treo lơ lửng cảm xúc… chính mình dễ bị thương lắm- như thế sẽ tốt hơn?

Tôi bắt đầu nói lời Xin lỗi và Cảm ơn với bạn tôi… “Xin lỗi vì vết răng của tôi in trên tay bạn làm bạn đau tái và Cảm ơn bạn, bạn là người bạn đầu tiên cho tôi in vết răng ấy”.

Xin lỗi – Cảm ơn có thật khó nói không?

Đơn giản hóa 4 từ ấy bằng sự can đảm của Duy đi!

Thương yêu và trân trọng Duy,

Tôi,

— Hồ Bé Linh

Cảm ơn và Xin lỗihttp://1book.vn/wp-content/uploads/camon-xinloi-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/camon-xinloi-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnThương tặng Duy - người bạn của tôi… Gửi Duy những dòng viết thật, Tôi không biết là đang viết cho Duy hay cho chính mình nữa. Có lẽ, là cả hai Duy à… Tôi ngạc nhiên vì 4 từ: Xin lỗi - Cảm ơn mà Duy nhờ tôi viết vời ấy,...Mỗi quyển sách một chân trời!