Nàng!

Mưa đã dừng lại bên hiên, như bài tình ca tháng sáu cất lên rồi đột ngột rơi vào thinh lặng. Nàng, của hai năm về trước, và ngay bây giờ, vẫn ngồi yên như thế bên hiên nhà lộng gió. Ngày cuối tháng mười, vội vã qua đi như một kẻ lẩn trốn tình yêu.

Mà nào đã kịp yêu cơ chứ…

Nàng cười, nụ cười hồn nhiên lẫn trong ly café tháng 10 đắng nghét. Cơn mưa cuối tháng… chiếc lá cuối mùa… Chỉ là sự ngẫu nhiên?

Nàng nhắm mắt, nghe những giai điệu cũ mềm đậu trên vai áo. Nàng nhìn thấy từng bước chân đi qua tâm tưởng mình và hơn một lần nàng bật dậy, chạy theo, níu với… Rồi tất cả tan đi, như một làn khói mỏng trong buổi chiều tháng 10 se lạnh nào đó…

Nàng đã đi qua.

Người ấy đã đi qua.

***

Mưa đã dừng lại bên hiên. Nàng vẫn ngồi đó.

Mưa mang tên ký ức và chưa bao giờ thôi dai dẳng.

Nhưng cơn mưa của ngày cuối tháng mười năm nay, chênh vênh là những nỗi niềm.

Mưa tháng 10. Không có gió.

Mưa đến, rồi đi, và tan thành nước mắt…

Người ấy…!

Người ấy chưa bao giờ yêu nàng, mà đúng hơn, người ấy chỉ yêu một nửa tâm hồn nàng.

Nàng lại yêu người ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên và yêu hơn một nửa trái tim nàng.

Nỗi cô đơn của người ấy làm nàng đau đớn và vô vọng.

Rốt cuộc thì, nàng vẫn chỉ là một mảnh ghép – rất nhỏ – trong cuộc đời người ấy.

Im lặng là vũ khí.

Im lặng là một chọn lựa.

Nhưng đôi khi, im lặng cũng là một sự bất lực.

Và…

Nàng bất lực trong vị trí của một mảnh ghép, nhìn đôi mắt xa xăm của người ấy – đôi mắt mà ngay từ phút giây đầu tiên đủ dũng cảm nhìn vào nó, nàng tin mình đã tìm thấy được định mệnh đời mình. Chưa bao giờ nàng tự hỏi định mệnh đó sẽ đưa mình đi đâu. Với nàng, “hạnh phúc có thể là một lời dối gian” và nàng chấp nhận điều đó như máu thịt của mình.

***

Đó là dạo tháng 10.

Người ấy đi về phía nàng khi những sợi tơ trời giăng ngang lòng sông trong một ngày hoai hoải nắng.

Tháng 10. Ngôi nhà cổ. Và những cơn mưa mùa đông dai dẳng.

Nàng luôn yêu những sớm tháng 10 bắt đầu bằng những cơn mưa. Những buổi sớm tinh khiết và yên bình. Mưa rơi xuống khoảng sân gạch rong rêu. Mưa đọng lại ở những ô gạch vỡ, làm thành những mặt hồ be bé. Nàng đếm có cả thảy mười bảy ô gạch như thế – bằng đúng số tuổi của nàng.

Bên kia sân, người ấy cũng thức dậy cùng cơn mưa đêm hôm trước. Đúng hơn, người ấy đã thức cùng cơn mưa đêm hôm trước.

Nàng len lén nhìn, và im lặng quay lưng.

***

Người ấy chọn ở lại cái thị trấn bé nhỏ đầy mưa của nàng.

Nàng biết lựa chọn luôn đồng nghĩa với hy sinh. Và người ấy đã hy sinh một điều gì đó trong cuộc sống riêng của anh – nơi nàng chưa từng được đặt chân đến. Người ấy đã chọn lựa ở lại với những cơn mưa mùa đông dai dẳng trong ngôi nhà cổ có khoảng sân gạch với mười bảy ô nước. Nàng muốn tin trong sự chọn lựa ấy có một phần vì nàng.

Lần đầu tiên nàng mỉm cười. Như khi tình yêu bắt đầu bằng nụ cười thầm lặng.

Chiếc ô đỏ!

Mùa đông miền Trung đến muộn. Tháng mười mà trời vẫn đầy nắng. Nắng chiếu trên sông Hoài xôn xao. Nàng mang chiếc ô đỏ bước ra khoảng sân bây giờ đã có đến 23 ô nước, lòng bâng khuâng như vừa tìm lại được một kỷ vật bị đánh mất từ rất lâu.

Nàng thở dài, chiếc ô vẫn xoay tròn trong tay. Với nàng, kỷ niệm không hề phai mờ theo tháng năm. Nó chỉ như một kỷ vật bị phủ dưới lớp bụi mờ mà một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi tan lớp bụi ấy.

Những buổi chiều mưa 5 năm trước, chiếc ô đỏ của nàng như một chấm son giữa không gian xám ngoét của mùa đông miền Trung. Nàng luôn chờ người ấy ở góc đường có chiếc xích đu cũ. Nàng chỉ chờ đến lúc nhìn thấy bước chân người ấy bước xuống từ con đò ngược dòng sông Hoài. Sau đó, nàng sẽ lặng lẽ bước đi.

Nàng chẳng bao giờ biết có một ánh mắt luôn dõi theo từng bước chân của nàng…

***

Nàng mở cửa bước ra sân, đón chào những tia nắng tháng 12 hiếm hoi và ấm áp. Nàng nhìn thấy ở bên cạnh ô nước đầu tiên có một giỏ hoa cúc vàng ươm.

 “Tặng cô bé đó. Cúc đầu tháng 12, ở đây quả là hiếm nhỉ?”

Từ mái hiên bên kia sân, người ấy nói vọng sang. Nàng cười, nhấc giỏ hoa lên ngắm nghía.

 “Mùa thu và hoa cúc

Chỉ còn anh và em”

“Hoa cúc, anh và em… chỉ thiếu mùa thu thôi…”

 “Em nói gì à?”

 “Dạ không.” – Nàng vội vã lắc đầu, cảm giác như ngày đợi người ấy bên bến sông để rồi vội bỏ đi khi vừa thấy người ta vậy.

 “Em có muốn đi với anh không?”

 “Đi”.

 “Không hỏi đi đâu ư?”

 “Sao phải hỏi? Anh chẳng bảo là đi với anh mà…”.

Nàng tủm tỉm cười, không nói nốt vế sau: “Miễn là đi với anh thì chỗ nào em cũng đến”.

Nàng sợ người ấy cười mình ngốc ngếch.

Cả hai đi dọc trên những con phố vắng tanh. Thị xã vẫn còn ngủ đông – giấc ngủ êm đềm ít ai muốn đánh thức. Hôm nay nàng đi giày đỏ, mang ô đỏ. Nàng – rất phương Đông – luôn tin màu đỏ là màu của hạnh phúc. Và nàng nghĩ đến người ấy – anh chính là màu đỏ của nàng.

 “Ngồi xuống đây thôi!”

Chiếc xích đu nằm yên dưới cành cây trơ trụi lá.

 “Sao phải ngồi đây hả anh? Chỗ này… ảm đạm quá”.

 “Thì có em rồi mà. Áo đỏ, giầy đỏ, ô đỏ… Chẳng phải là ấm áp lắm sao?”

Đến bây giờ, nàng vẫn nhớ lắm ánh mắt người ấy nhìn nàng lúc đó. Nàng chưa từng gặp lại ánh mắt nào nồng nàn hơn, da diết hơn. Có đôi lúc phải nói rất nhiều, nhưng cũng có khi chỉ cần im lặng nhìn vào mắt nhau.

Hôm đó, họ đã ngồi bên nhau trên chiếc xích đu dưới cành cây trơ trụi lá.

Hôm đó, người ấy không nói với nàng thêm điều gì nữa…

Hôm đó, nàng đã “nghe” được điều mình chờ đợi…

***

Nàng trở về nhà với giỏ hoa cúc vàng ươm. Nàng mãi vẫn yêu hoa cúc – loài hoa dù chết vẫn không rã cánh. Nàng cố ý bước ngang qua căn phòng người ấy.

Cửa đã khóa.

Người ấy – với chiếc vali trong tay – đang đứng trước cửa phòng nàng.

 “Anh đi đâu sao? – Nàng hỏi, có cảm tưởng như ai đó đang nói hộ mình.

 “Ừm!” – Người ấy gật đầu. – “Anh đi xa…”

 “Bao giờ anh trở lại?”

 “Vào một ngày nào đó, cô bé ạ!”

Rồi người ấy quay lưng bước đi, không hề nhìn lại. Giỏ cúc vàng rơi khỏi tay nàng, lăn trên khoảng sân gạch có 17 ô nước. Kể từ nay, nó sẽ có thêm một ô nữa.

Hôm ấy là sinh nhật lần thứ 18 của nàng.

***

Nàng bước chậm dưới cơn mưa tháng 10 nặng hạt. Đôi giày vải sững nước, nàng sũng nước. Nàng vừa trở về từ con phố hướng ra chùa Cầu. Ở đó có một phòng tranh nhỏ có bức vẽ một thiếu nữ đi giày đỏ ngồi trên chiếc xích đu, bên cạnh là giỏ hoa cúc và một chiếc ô đỏ đang khép, hững hờ.

Đã năm năm.

Nàng đã lại gặp người ấy.

Nỗi nhớ không cồn cào hơn. Nỗi nhớ chỉ da diết thêm.

Bên cạnh bức tranh, một bé gái chừng ba tuổi đang ngồi nghịch những đĩa màu…

Nàng cười, nhẹ nhàng đặt chiếc ô đỏ và giỏ hoa cúc vàng xuống mái hiên bên ngoài phòng tranh.

Và quay bước…

Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)

http://1book.vn/wp-content/uploads/1book-chiec-o-do.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/1book-chiec-o-do-300x300.jpg1book.vnSáng tácTruyệnNàng! Mưa đã dừng lại bên hiên, như bài tình ca tháng sáu cất lên rồi đột ngột rơi vào thinh lặng. Nàng, của hai năm về trước, và ngay bây giờ, vẫn ngồi yên như thế bên hiên nhà lộng gió. Ngày cuối tháng mười, vội vã qua đi...Mỗi quyển sách một chân trời!