Tháng Năm buồn như câu thơ treo ngoài khung cửa

Để cuối con đường em đứng đợi mây trôi…

Tờ lịch tháng tư trôi qua tay, ngày tháng đong đưa, đong đưa. Gã giật mình, tháng Năm rồi sao? Nhìn xem bình yên còn bao nhiêu ngày? Người nhặt những buổi chiều lên tay. Loay hoay mãi, không biết đặt vào đâu cho nhẹ vườn niệm cũ. Bối rối…Điều gì còn bâng khuâng?

Gã nhìn thành phố với những mảng tường nham nhở vôi vữa. Thành phố không gió, thời tiết ẩm ương như một bản màu pha hỏng, màu nào cũng thiếu một ít. Gã nghe nắng úa trên từng hơi thở người .Café đắng, mắt người buồn thiu còn tháng Năm thì kìm lòng để không bật lên tiếng nấc. Lẽ ra mùa này phải mưa, mà trời vẫn chưa than khóc được.

Tháng Năm, mùa hoa gì nhỉ? Hình như hoa táo đấy. Thật không? Thật mà. Tháng Năm, là mùa hoa Phượng chứ! Ừ nhỉ! Chắc giờ này, các cô cậu học trò đã chuyền tay nhau mấy quyển lưu bút. Đã nghĩ ngợi đến lúc chia ly. Đã bận bịu với những kế hoạch tương lai. Gã nhắc nhở mình về kỉ niệm học trò gã có. Phượng đã đỏ rực. Kỉ niệm dẫu nhàu nát vẫn đáng trân trọng.

Gã nhớ về mối tình đầu, năm tháng vụng dại, năm tháng trong veo. Mới bước vào đời, gã tin tình yêu có thể làm mọi thứ. Mọi thứ có quy luật của nó, và tình yêu cũng không ngoại lệ. Gã nghe mùa hạ gõ nhịp vào lòng phố. Cô gái tóc nâu, với đôi mắt buồn vẫn trong kí ức gã. Không quên.

1book-thang-nam(Ảnh: Internet)

Hạ vội vã giã từ, trong một chiều tháng Năm ướt sũng. Nhập nhòe mắt nước, có một điều gì đó đang rơi mà không thể giữ lại được. Rơi, rơi, rơi rồi tan vào hư vô. Gã chỉ nhớ những dòng nước len qua da thịt và con đường phía trước thì chênh vênh. Có lẽ.

Tháng Năm, gã nằm nghe đêm êm ả, chầm chậm trôi qua tay. Rồi nhắc nhở mình về hạnh phúc. Rồi tưởng tượng ra gì đó yên vui. Để có buồn, cũng không cô đơn quá. Có gì quá đáng khi người ta tìm cách chữa trị nỗi đau của mình.

Hạ gọi cho gã bằng một dãy số dài, gã nhìn dãy số. Một cuộc gọi cách gã 6 múi giờ, chỉ để mượn hai quyển sách. Gã muốn tặng cô ấy hết tất cả mọi thứ gã có. Nhưng làm vậy, phỏng để làm gì? Muôn thuở, nợ ân tình không bao giờ trả hết.

Tháng năm, gã biết cuộc đời vốn là những sự ly biệt nói tiếp nhau. Người ta nói, tháng Năm là mùa chia tay. Các ước mơ xa rời nhau, chạy theo nhiều hướng. Giống hệt như hàng trăm, hàng nghìn câu chuyện tình cảm lãng mạn viết trong các cuốn tiểu thuyết. Vì tình yêu mà có những sai lầm tiếc nuối. Và chính vì sự tiếc nuối đó người ta mới cảm nhận được tình yêu kì diệu, tuyệt vọng và rất thật trong đời.

Bella

Cho tháng Năm, sóng sánh mắt buồnhttp://1book.vn/wp-content/uploads/1book-thang-nam.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/1book-thang-nam-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnMùa hạ,Nhớ,Phượng,Tháng năm,YêuTháng Năm buồn như câu thơ treo ngoài khung cửa Để cuối con đường em đứng đợi mây trôi… Tờ lịch tháng tư trôi qua tay, ngày tháng đong đưa, đong đưa. Gã giật mình, tháng Năm rồi sao? Nhìn xem bình yên còn bao nhiêu ngày? Người nhặt những buổi...Mỗi quyển sách một chân trời!