Có một cuốn sách mà tôi đã ấn tượng từ rất lâu trước khi tôi được đọc.

Có một câu chuyện đã in dấu đầy ám ảnh trong tôi.

Đó là cuốn truyện mà ngay khi vừa biết đến cuộc thi này, tôi đã chắc chắn rằng tôi sẽ viết về nó. Đó là “Cuốn theo chiều gió” (Magaret Michell).

Có lẽ tôi không cần vòng vo kể lại nội dung câu chuyện, như thế là quá thừa. Một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng như thế, đình đám như thế hẳn những người bạn yêu sách của tôi đều đã biết.

“Cuốn theo chiều gió” xoay quanh cuộc sống của bốn nhân vật: Scarlett O’hara, Melanie Hamilton, Ashley Wilkes và Rhett Butler. Nhân vật chính Scarlett là một cô gái vô cùng đặc biệt, khác hẳn với nữ giới đương thời. Tôi không hiểu nữ tác giả muốn xây dựng một cô tiểu thư họ O’hara đáng khen hay đáng chê vì rõ ràng ở nhân vật này có cả hai điều đó. Vì sao lại không đáng khen khi nàng ở lại bên Melanie ngay trong ngày Atlanta thất thủ, vượt qua đầy nguy hiểm từ Atlanta về Tara trong cái đêm kinh hoàng ấy? Cho dù hành động đó chỉ là vì lời hứa với Ashley nhưng nó thể hiện rằng đây là một cô gái rất trọng lời hứa và vô cùng gan dạ. Vì sao lại không đáng khen khi cô tiểu thư chỉ biết sống trong êm ấm, giàu sang ấy phải làm việc quần quật như một đứa nô lệ để nuôi sống cả gia đình mười mấy miệng ăn? Nàng mạnh mẽ, giỏi giang làm sao, đáng khâm phục làm sao! Thế mà con người tưởng như đẹp đẽ vô cùng này lại vì đồng tiền mà mờ mắt, vì tiền mà vô tình hại chết ông chồng Frank, quay lưng lại với cả xã hội thượng lưu Atlanta để giao du với một lũ vô lại mà nàng từng ghét. Nàng tự biến mình thành con người vô tâm, vô cảm, khiến những đứa con cô sợ hãi, khiến hai người chồng đau khổ. Chẳng phải là đáng ghét, đáng giận lắm hay sao? Có thể tác giả Mageret Michell không muốn nhân vật của mình chỉ dừng lại ở một khía cạnh hoặc là đáng khen, hoặc là đáng ghét. Bà muốn khắc họa cả nội tâm phức tạp của con người qua Scarlett với những mâu thuẫn giữa suy nghĩ và hành động của cô.

Scarlett phức tạp nhưng so với Rhett Butler thì vẫn còn khá đơn giản. Ở Rhett có rất nhiều chi tiết bí ẩn, như lí do khiến hắn bị gia đình ruồng bỏ mà dù tác giả không nói thì người đọc vẫn hiểu cô gái đi cùng hắn suốt đêm đó chính là Belle Wailting, hay đứa con nào đó của hắn ở New Orleans, tất cả đều không rõ ràng. Ngay chính từ vẻ ngoài và tính cách của hắn cũng có vẻ gì bí ẩn ở nụ cười vừa như nhạo báng người ta, vừa như nhạo báng chính mình, từ giọng nói khi êm ru đầy mỉa mai, khi chân thành, lịch thiệp. Rhett Butler luôn khiến cho người đọc bất ngờ khi tưởng như hắn sẽ đưa Scarlett và Melanie về tận Tara thì hắn lại bỏ họ giữa đường mà đầu quân, khi tưởng như hắn sẽ sung sướng đón nhận tình cảm của Scarlett thì hắn lại lạnh lùng bỏ nàng mà đi. Rhett để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc về một con người rất giàu hiểu biết, thạo đời, luôn giấu kĩ nội tâm đa cảm sau lớp vỏ ngoài đầy chua chát.

Ta bỏ qua Ashley Wilkes vì chàng ít được nhắc đến nhất trong số bốn nhân vật chính, như vậy rõ ràng Melanie là con người đơn giản nhất trong tất cả. Melanie với tâm hồn đáng trọng ẩn sau ngoại hình xoàng xĩnh mang trong mình niềm tin bất diệt vào những con người mình yêu quý. Melanie với đôi mắt và giọng nói điềm tĩnh đã cảm hóa được Scarlett ngang bướng. Sự tồn tại của nàng đối với Scarlett khi thì như một gánh nặng, khi thì như gió thoảng. Chỉ đến khi nàng không còn nữa, Scarlett mới hiểu nàng quan trọng đến thế nào. Tạo hóa (hay tác giả) thật bất công khi bắt một con người cao thượng phải qua đời khi quá trẻ. Nhưng nếu nàng không qua đời thì liệu Ashley có hiểu được rằng chàng yêu nàng chứ không phải Scarlett? Scarlett có hiểu rằng nàng yêu Rhett chứ chẳng phải Ashley? Cái chết của Melanie đã đánh thức con người nội tâm trong Scarlett, con người mà lâu nay bị đồng tiền che khuất. Melanie khi còn sống luôn hết lòng bảo vệ và chở che cho người em dâu, đến lúc qua đời vẫn đánh thức lương tri của em. Cuộc sống của nàng tuy quá ngắn ngủi nhưng ý nghĩa của nó lại vô cùng to lớn.

Chỉ có hai người đã đánh thức Scarlett dậy khi nàng chìm vào cơn ác mộng kinh hoàng, đó là Melanie và Rhett. Chỉ có hai người đó đã đứng sau ủng hộ nàng, bảo vệ nàng qua bao khó khăn, chống lại cả Atlanta đầy hiềm khích. Vậy mà khi Melly qua đời thì Rhett cũng lập tức bỏ đi. Scarlett đã mất tất cả. Nhưng nàng không phải kiểu người dễ dàng buông xuôi. Nàng tràn đầy nghị lực và hi vọng, hi vọng về “Sau tất cả, ngày mai sẽ khác hơn”.Câu nói quen thuộc lai lặp lại trên môi cô tiểu thư họ O’hara. Ngày mai đối với nàng là cả một chân trời mới, là khi nàng đủ mạnh mẽ để đối mặt với những gì mà sư đau khổ và sửng sốt hôm nay khiến nàng kiệt quệ.

Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất trong truyện không phải cả ba nhân vật trên mà là mặt trái của cuộc nội chiến. Không có ý nói cuộc chiến này vô nghĩa, tôi chỉ muốn nói rằng sự việc nào trong cuộc sống cũng có hai mặt. Chiến tranh đem lại tự do cho người da đen nhưng tước mất quyền bình đẳng với người da trắng dù cho họ luôn đối xử tốt với nô lệ. Người Yankee yêu cầu giải phóng nô lệ nhưng rất nhiều trong họ cũng khinh bỉ nô lệ chẳng kém, thậm chí còn hơn người phương nam. Người da đen đã được tự do nhưng vẫn tự nguyện ở lại với chủ nhân, họ thậm chí ghét bỏ và coi khinh những người đã giải phóng cho mình. Lịch sử dưới con mắt mỗi người một khác và cuốn tiểu thuyết này đã cho tôi một góc nhìn mới về cuộc nội chiến Mĩ. Nhưng cuối cùng, chẳng phải sự thật đã ghi nhận ý nghĩa tốt đẹp của cuộc chiến đó sao?

Và chẳng phải cuối cùng, Scarlett vẫn tìm được Tara là chỗ dựa cho mình đó sao?

 Hồng Anh Mai Nguyễn

Thông tin sách:

Cuốn theo chiều gió,

Tác giả Magaret Michell

NXB Thời đại

Dịch giả Vũ Kim Thư

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/small_1371.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/small_1371.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchCó một cuốn sách mà tôi đã ấn tượng từ rất lâu trước khi tôi được đọc. Có một câu chuyện đã in dấu đầy ám ảnh trong tôi. Đó là cuốn truyện mà ngay khi vừa biết đến cuộc thi này, tôi đã chắc chắn rằng tôi sẽ viết về...Mỗi quyển sách một chân trời!