Viết cho anh trong ngày bình lặng,

tự hứa sẽ mang anh cất vào nỗi nhớ, thật sâu, thật sâu.

Nhưng mà ký ức ấy vẫn còn nồng nàn lắm, da diết lắm…

Làm sao dứt được tơ vương, anh nhỉ?

 

Chiều tím, đồi thông thoai thoải dốc. Bước chân của người lữ hành bỗng trở nên cô độc. Em vẫn gọi anh như thế, người lữ hành cô độc ạ. Chiều. Không gió. Lay lắt như đốm lửa sắp tàn. Trước đây em luôn tự hỏi có gì phía sau làn khói thuốc của anh? Giờ thì em biết rồi. Là nước mắt, và máu của những đêm độc thoại, phải không anh? Nhưng cháy hết rồi. Han gỉ cả rồi, người lữ hành cô độc ơi!

            Em nhìn anh, còn anh nhìn cô gái trong tranh và mỉm cười. Nụ cười hình như quen lắm. Những ngọn nến trắng ma mị và nồng nàn. Những bức vẽ bằng nét chì nhợt nhạt chỉ mang một bóng hình. Anh ấp ôm cô ấy bằng ánh mắt dịu dàng, bằng vòng tay ấm áp. Em ghen với cô ấy, người lữ hành cô độc của em!

Đêm lạnh. Gió lùa vào từng ô cửa sổ. Em đưa tay vuốt từng chấn song. Ngày xưa, ở ô cửa sổ này, cô ấy đã tựa đầu vào vai anh.

            – Em yêu anh được chứ?

            – Một lời tỏ tình à?

            – Không. Một câu hỏi thôi.

            – Vậy em nghe nhé! Anh yêu em được chứ? Ta yêu nhau được chứ?

            – Một lời tỏ tình à?

            – Không.

            -………?

            – Là hai lời tỏ tình đấy. Một trả lời cho câu hỏi của em, một dành cho em. Tất cả là của em.

***

Trăng lên rồi. Em choàng tỉnh, ngơ ngác như một đứa trẻ. Trăng đầu tháng lưỡi liềm, mỏng manh như sợi khói. Em vuốt ve gương mặt anh. Ồ, anh khóc trong giấc mơ đấy à? Hay là trăng đã khóc nhỉ?

            Cô ấy đã nhìn thấy trăng khóc trong một đêm mưa. Mà không, không phải mưa. Sương đấy. Hôm đó trăng chảy dài trên khuôn mặt anh. Anh ngủ mà lại như đang cười. Cô ấy đã tát nhẹ vào má anh, mắng:

            – Lại mơ thấy chị Hằng rồi.

            Đêm. Đồi thông vẫn thoai thoải dốc. Em nhớ đến đồi thông hai mộ. Nhưng rừng thông nơi đây đâu có câu chuyện tình nào như vậy. Chỉ có chàng kỹ sư kiêm họa – sĩ – nửa – mùa là anh và cô giáo kiêm thi – sĩ – nửa  – vời là cô ấy thôi. Còn em. Em là ai?

***

 Chẳng có cái chết nào đẹp như giấc mơ. Chỉ có chia ly. Nước mắt. Và đau thương thôi. Nhưng cô ấy đã không nói với anh như vậy. Và em cũng sẽ không nói với anh như vậy. Cô ấy đi rồi. Cái chết là sự giải thoát. Cái chết là sự tái sinh. Anh tin không?

Chờn vờn một giấc mơ. Hư ảo một dáng hình. Hững hờ một nỗi nhớ. Ánh mắt cô ấy. Vòng tay anh. Bàn tay em. Không thực đâu, người lữ hành cô độc của em.

Chiều gió. Em ngồi bên anh trước mái hiên. Tiếng gió vọng về giữa rừng thông, hòa trong tiếng thở dài. Em đã đưa tay chạm khẽ vào anh nhưng anh không hề biết. Những nét chì nhợt nhạt và vẫn một bóng hình. Anh nhìn gì phía những hàng thông?

Gió vẫn thổi. Rừng chiều xao xác. Cát bắt đầu thổi ngược, thốc vào mặt anh. Anh lặng lẽ nhìn về phía ngôi mộ với cái nhìn u uất. Em chưa từng thấy ánh mắt này, cho đến ngày cô ấy mất. Gió quật ngã giá vẽ và những hộp màu tung tóe khắp nơi. Nhưng anh không nhìn thấy em. Anh cũng không thấy qua làn bụi mờ, một người con gái đã gạt nước mắt quay lưng.

Những đám mây nặng trĩu sà ngang qua cánh rừng. Trời đổ mưa. Anh quỳ trước ngôi mộ, tay run run sờ từng nét chữ. Những tia sét chạy dọc bầu trời, xé toạt màn đêm. Tiếng thét hòa tiếng sấm. Nước mắt hòa nước mưa. Lần đầu tiên sau cái chết của cô ấy, em thấy anh khóc. Ừ! Khóc đi anh! Nhưng em thật vô dụng, thật vô dụng khi không thể làm gì được cho anh, dù chỉ là một lời an ủi, một vòng tay ôm.

– Em lạnh không? Lạnh không? Về với anh đi. Em đừng nằm đây nữa. Anh cần em. Căn nhà nhỏ chờ em. Những bức vẽ đã hoàn thành. Về với anh đi…

            Nhưng cô ấy sẽ không trả lời anh đâu. Lần đầu tiên em muốn nổi nóng với anh. Chết là sự tái sinh. Và, chỉ vậy thôi. Về đi anh. Dạ khúc đã trỗi dậy. Đêm nay sẽ không có trăng đâu.

***

 Em theo anh vào tận phòng tranh. Căn phòng ngổn ngang như trước khi cô ấy đến. Tranh trên bàn, trên sàn. Chỉ có bức hướng dương được treo ngay ngắn trên tường.

– Em mỏi cổ lắm. Mình đi hái cúc dại đi anh.

– Không được. Xong bức vẽ đã. Em nghiêng đầu lại đi. Thế! Thế!

– Anh không đi thì em không ngồi nữa đâu. Ở đây hoài chán lắm.

– Nhưng mùa này làm gì có cúc dại. Để mai anh xuống thị trấn mua hướng dương về trồng cho em. Cả một vườn nhé. Ấy, ngồi im nào.

………..

– Thế sau bức này anh trả công cho em cái gì?

– Một vườn hướng dương, chưa đủ à?

– Chưa.

– Suy nghĩ kỹ nghen. Anh trả là phải lấy đấy.

– Tất nhiên.

– Anh vô sản. Chỉ có cuộc đời này thôi. Trả hết cho em luôn đó.

Nói rồi anh mỉm cười. Cô ấy cười. Nhưng em thì không. Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những phút giây vĩnh cửu trong tình yêu, đúng không anh? Vậy còn hạnh phúc thì sao? Cô ấy đã đi tìm, như cô Hương của Ngọc trong đá với câu hỏi “What’s Happiness?”. Nhưng dẫu sao cuối cùng cô ấy đã ra đi trong hạnh phúc. Chỉ có anh và em, ở lại đón nhận những niềm đau.

Căn phòng ướt sũng nước. Mưa tạt vào cửa sổ. Gió vẫn thét gào.

            “Anh sẽ hận em đến hết đời. Tại sao em lại bỏ anh như thế này? Tại sao?”.

            Những giọt nước mắt ấm nồng nhỏ trên di ảnh của một người con gái.

            Đừng khóc, anh!

            Rồi em sẽ lại tái sinh. Trong nắng. Trong gió. Trong sương…

                                                                                                                                                        ***

Chiều tím, đồi thông thoai thoải. Đồi thông với một ngôi mộ nhỏ vẫn nằm im lìm sau con dốc. Gió vi vút thổi. Một chàng trai ngồi bên cạnh, đốt từng bức tranh.

Trong nắng. Trong gió. Trong sương…

— Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)

Di ảnhhttp://1book.vn/wp-content/uploads/di-anh-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/di-anh-1book-300x300.jpg1book.vnSáng tácTruyệnViết cho anh trong ngày bình lặng, tự hứa sẽ mang anh cất vào nỗi nhớ, thật sâu, thật sâu. Nhưng mà ký ức ấy vẫn còn nồng nàn lắm, da diết lắm… Làm sao dứt được tơ vương, anh nhỉ?   Chiều tím, đồi thông thoai thoải dốc. Bước chân của...Mỗi quyển sách một chân trời!