Vn tác gi y, bìa sách đưc thiết kế cũng như nhiu cun sách trưc, vn thơ như vy, cũng không khó hiu ngay t trưc khi đc “nó” tôi không trông đi vào mt câu chuyn quá phc tp vi nhiu tng ý nghĩa, vn nghĩ hn “nó” vn là mt câu chuyn vi tình tiết và li k ht như nhng câu truyn c tích dành cho thiếu nhi… và…

… Và tôi đã sai. Ở một khía cạnh nào đó mà nói, “nó” vẫn được viết ra dành cho thiếu nhi, nhưng là người lớn từng có một thời làm thiếu nhi. Tôi bất ngờ vì “nó” không như mong đợi từ trước, song tôi lại không hề khó chịu với điều đó, thậm chí tôi bắt đầu yêu, quý, trân trọng “nó” để rồi tôi hoàn toàn bị đánh gục bởi “nó”… Và “nó” là Ngày xưa có mt chuyn tình, truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

Đọc tựa đề quyển sách, chẳng ai do dự khi phán đoán nội dung câu chuyện xoay quanh một mối tình cả và với Nguyễn Nhật Ánh ta lại biết chắc rằng hẳn mối tình kia là mối tình của thuở học trò, với bao nhiêu là suy nghĩ non nớt, là hành động vô cùng bộc phát thiếu chính chắn, có lẽ mọi người vẫn đúng. “Vẫn đúng” vì đó không là toàn bộ câu chuyện, những diễn biến sau đó có lẽ sẽ thay đổi cách nhìn của đọc giả, một cái gì đó khác, lạ mà quen, cái gì đó chính chắn và trải đời hơn.

Câu chuyện mở ra bằng lời kể của Phúc biệt danh thân mật là Đuôi Tôm, lướt nhanh qua phần đầu truyện thật dễ dàng để nhận ra Đuôi Tôm, Vinh còm, Miền là ba nhân vật trọng tâm của cả toàn bộ câu chuyện. Nguyễn Nhật Ánh vẫn như thường lệ chào đón chúng ta bằng lối viết ngây ngô, hoàn cảnh cho tới nhân vật được xây dựng đơn giản, không khó cho người đọc bắt nhịp ngay. Tôi đọc Ngày xưa có một chuyện tình không để kiếm tìm một thứ gì mới mẻ, tôi đọc đơn giản vì tôi yêu cách viết của Nguyễn Nhật Ánh, tôi thương yêu từng câu chữ của ông, nên dù mở đầu quyển sách này cũng như bao mở đầu, hay thậm chí là kết thúc của những tác phẩm khác, nó vẫn cứ thôi thúc tôi, câu chữ vẫn mê hoặc và ngay lúc đấy tôi biết việc gập quyển sách lại là một nhiệm vụ bất khả thi.

Vẫn là khung cảnh miền quê tỉnh lẻ, hay cho đến những cái tên như Miền, Vinh còm, Đuôi Tôm, thoáng nhìn, thoáng đọc đã yêu, đã cảm thấy gần gũi đến lạ. Câu chuyện là quá trình lớn lên của ba nhân vật, lớn lên từ thể chất, suy nghĩ cho đến tình bạn, tình yêu. Cả tác phẩm không chỉ có Miền, Vinh, hay Phúc, lồng ghép cho những lần gặp gỡ của Vinh hay Phúc là những cậu nhóc phá phách, cá biệt, chuyên bắt nạt người khác những nhân vật phản diện điển hình của lứa tuổi thiếu nhi. Rồi là Hướng, người anh giang hồ của Miền, học không tới nơi tới chốn nhưng đích thực là một thiên tài trong việc đi phá làng phá xóm, kiếm chuyện đánh nhau với bất kì ai. Và nói đến tác phẩm này, đâu thể không nhắc đến tình bạn, tình yêu và trên cả là sự khoan dung, tình cảm gia đình. Mỗi loại tình cảm đặc biệt này đều sắm một vai trò quan trọng, cũng giống như Miền, Vinh, Phúc, là ba cá thể khác biệt, cho đến khi gặp được nhau, giữa họ bất ngờ là những sợi dây vô hình thắt chắt, lúc đó ta mới cảm nhận được rõ ràng nhất cái đẹp của tác phẩm, hay cũng chính là cái đẹp của tâm hồn Nguyễn Nhật Ánh.

Ảnh: internet

Sao quên được tình bạn !

Với mỗi chúng ta trong đời, ai không có một người bạn, một tri kỷ, để những lúc ta mệt mỏi, muộn phiền ít nhất vẫn còn một bờ vai để ta dựa dẫm. Và ta thấy được chính ta trong mối quan hệ của Vinh và Phúc, đã có ai từng một lần ngẫm nghĩ lại về những ngày xưa, về những ngày đầu gặp gỡ con người bên cạnh ta lúc này, có ai dám tự tin nhớ rõ được hoàn cảnh và lý do mà hai người tự dưng biết nhau rồi thân thiết cho đến bây giờ. Đọc Ngày xưa có một chuyện tình, bạn hãy cứ sắm vai cho mình là Phúc, hay là Vinh, hãy cứ sống với nhân vật để rồi bạn sẽ nhận thấy được sự trùng hợp với cuộc đời mình, cụ thể bạn sẽ thấy được chính bạn.

Mặc dù, hoàn cảnh gặp gỡ là rõ ràng, nhưng theo thời gian Vinh còm với Đuôi Tôm họ đã trở thành những người anh em của nhau, và ta thì cũng chẳng biết mối quan hện của họ từ lúc nào mà tiến triển được như bây giờ. Họ thân nhau và họ thể hiện điều đó theo y như cách của bọn học sinh, họ làm những trò ngốc nghếch cùng nhau, rủ nhau cùng đạp xe xuống nhà người bà con rồi dành cả buổi trời học, chơi ở đó, họ chia sẻ cho nhau những quyển truyện hay, những mẩu chuyện cổ tích hay một người sẽ là quân sư quạt mo cho người kia trong chuyện tư vấn tình yêu, cách thức chinh phục trái tim băng giá của phụ nữ, và một người sẽ sẵn sàng “trả thù” bằng được những kẻ làm cho “người anh em” của mình xây xát.

Rồi tình bạn ấy có thêm Miền, với sự giúp đỡ của Vinh, cô gái cô độc năm nào, chỉ biết sống trong thế giới riêng của mình vì mặc cảm chuyện có một người anh không ra gì, Miền đã hòa nhập, Miền đã có được những người bạn thât sự. Những tình cảm trong sáng đấy qua lối viết của tác giả như thể vốn đã gần gũi nay càng gần gũi và chân thật hơn, bác Ánh xây dựng tình huống không cầu kỳ, trong mỗi tình huống hành động không có tầng tầng lớp lớp những ý nghĩa, ẩn dụ, nhưng hơn hết bác biết cách xây dựng để nó thật sự mật thiết với cuộc sống chúng ta, để mà nó có ý nghĩa hơn.

“Tình bạn là mảnh đất phù hợp nhất để tình yêu gieo xuống hạt giống của mình”

Sẽ là một khoảng trống nếu ta chưa một lần yêu, hay ít nhất là cảm giác yêu một ai đó ở cái tuổi học sinh, một tình yêu không mưu mô, thực dụng, nơi mà tình yêu là tất cả không có chỗ cho sự tính toán, và tình yêu nảy nở từ những mầm gieo tình bạn thì càng tuyệt vời hơn. Ở cái tuổi mới lớn, điều gì có thể ngăn cách được Vinh, Phúc và Miền có những rung cảm. Chính những tháng ngày trôi qua lặng lẽ hay vốn dĩ tình cảm được nảy sinh chậm rãi để khi tiếng yêu được thổ lộ ta mới bất giác nhận ra. Đọc truyện, ta sẽ không còn ý niệm về thời gian thực nữa, đơn giản bởi vì ta đã thật sự sống trong thế giới của Vinh, Phúc và Miền rồi.

Tình yêu sao có thể vồ vập, hấp tấp được, tình yêu bắt đầu từ những điều gần gũi, song tình yêu chẳng thể định nghĩa được, tình yêu là đau đớn mà ai cũng sẵn sàng chấp nhận đớn đau một lần. Tình yêu nảy sinh giữa ba con người – vốn đã gắn bó mật thiết với nhau, vừa là cơ hội vừa là thách thức. Có tình yêu, con người ta biết thẹn thùng, đã biết quan tâm, suy nghĩ nhiều hơn, và mỗi ngày được sống là mỗi ngày có ý nghĩa. Có tình yêu, ranh giới thắng thua trở nên mỏng manh hơn giao giờ hết, tình yêu là công cụ phân loại kẻ thắng người thua, người được yêu, kẻ sống trong cô độc.

Và táo bạo là khi tình yêu được miêu tả không hoàn toàn dưới góc nhìn đơn giản, ngây ngô nữa, tình yêu trong truyện là cái gì đó thật hơn, mãnh liệt hơn, tình yêu còn là sự đam mê xác thịt.

Sẽ chẳng có hoài những ngày nắng mà không một cơn mưa giông bất chợt, tình yêu nào rồi cũng sẽ có thử thách. Và cơn “mưa giông bất chợt’ trong truyện đã hoàn toàn rẽ người đọc một hướng đi mới, hướng đi được trải một con đường bất trắc, đau khổ, được tô vẻ bởi một bầu trời xám xịt nhưng lại được điểm tô bởi sự khoan dung và một tình yêu bất diệt, đến cuối con đường ta nhận ra được một chân lý mới về tình yêu, về cách đối nhân xử thế, là một chân trời hạnh phúc – phần thưởng cho sự cam chịu, dám đương đầu với khổ đau.

“Sau này, tôi nghe ai đó phân loại tình yêu: yêu bằng lý trí và yêu bằng con tim. Với tôi, tình yêu chẳng liên quan gì đến lý trí. Lý trí không biết yêu. Giống như cảnh sát giao thông, lý trí chỉ có nhiệm vụ theo dõi và uốn nắn con tim – với cái còi lúc nào cũng lăm lăm trên miệng. Và con tim, như lịch sử nhân loại đã chỉ ra, lắm khi vượt đèn đỏ hoặc đi vào đường một chiều. Bởi cũng như con người, con tim luôn có những giới hạn. Nó cũng đầy rẫy những lỗi lầm.

Nhưng cho dù như vậy, lỗi lầm của con tim là loại lỗi lầm đáng tha thứ nhất trong các loại lỗi lầm mà loài người mắc phải” – Trích Ngày xưa có một chuyện tình.

Đọc Ngày xưa có mt chuyn tình, ta được dịp đi ngược dòng về quá khứ, nơi ta có thể chứng kiến và chiêm nghiệm về một thời những đôi trai gái yêu nhau. Tình yêu thời đó đâu gì khác ngoài sự giản dị, mà thường những thứ giản dị lại bền bỉ lại khó bị phai nhòa bởi tháng năm, tiếng yêu khi ấy đâu đơn thuần chỉ là một lời nói, nó còn là một lời hứa hẹn, là một giao ước thiêng liêng giữa hai trái tim khao khát yêu và được yêu. Ta rồi sẽ thấy được mình đâu đó trong tác phẩm, vì dù không sống trong thời kì đó, chúng ta vẫn từng trải qua khoảng thời gian chúng ta được tình yêu gõ cửa theo cái cách nhẹ nhàng, âm thầm – thời điểm mà tình yêu đối với chúng ta nó tinh khiết và hoàn toàn xuất phát từ con tim. Thế mới nói Nguyễn Nhật Ánh không những viết cho thiếu nhi, mà ông còn viết cho những ai đã từng là thiếu nhi.

 

 

 

 

Đọc "Ngày xưa có một chuyện tình" mà ngẫm nghĩ về tình yêu của một thế hếhttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngay-xua-co-mot-chuyen-tinh-nguyen-nhat-anh.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngay-xua-co-mot-chuyen-tinh-nguyen-nhat-anh-150x150.jpghuyCảm nhận sáchKhông gian sáchVẫn tác giả ấy, bìa sách được thiết kế cũng như nhiều cuốn sách trước, vẫn thơ như vậy, cũng không khó hiểu ngay từ trước khi đọc 'nó' tôi không trông đợi vào một câu chuyện quá phức tạp với nhiều tầng ý nghĩa, vẫn nghĩ hẳn 'nó' vẫn là một câu chuyện với tình tiết...Mỗi quyển sách một chân trời!