Chàng áo xanh Tư Mã không quê nhà 
Chưa gió rét mà linh hồn đau ốm… 

(Đỗ Trung Quân)

Hạ ngột ngạt buồn. Nỗi buồn dâng lên từng khuôn mặt phố. Gã nghe mùa hạ len lỏi trên từng bậc thang tối, qua từng góc bụi. Gã say phố, nhớ phố. Nhớ ngay cả khi gã ở trong lòng phố. Ngắm mùa hạ từ trên cao, cây phượng trước sân đã nở đẹp mê hồn và mùa đã sướt mướt mấy hôm nay. Tháng năm rồi! Gã thả mình vào lênh đênh kí ức.

Gã đi dọc góc phố cũ, nếu có thể quay ngược về quá khứ, gã có trở về không? Chắc là không. Về, có lẽ nơi này cũng sẽ chẳng yên ấm hơn tí nào đâu. Gã chỉ là kẻ mơ mộng những điều viễn vong và lang thang nghe những câu chuyện tình của phố.

Phố thay áo mới. Có điều gì rất xa lạ ở góc phố cũ này. Từ cơn gió ghé thăm đến những ánh mắt người. Gã bắt đầu thấy xa lạ với chính mình. Cảm giác lạc loài không gọi thành tên. Người lớn nào cũng có đôi mắt đượm buồn, gã lại nhìn quanh phố. Mùa hạ rồi.

Mùa hạ trong kí ức là gì nhỉ? Là những chuyến đi dài không biết điểm dừng. Là cát vàng biển xanh, là quăng mình vào những bận bịu đam mê tuổi trẻ.

Và gì nữa, là những lần gã vẫn còn dư cảm xúc cho những điều dung dị. Như bật khóc khi ăn một bửa cơm vùng biển mặn chát mồ hôi, hay cười như một đứa trẻ khi múa sạp cùng với những đứa trẻ vùng cao. Kí ức gã đong đầy bức tranh nhiều mảng màu.

Và mùa hạ, còn khắc vô vàn lời hứa, rồi niềm tin cũng bàng bạc mờ phai ngoài kia. Thành phố không một lời than thở, gã lại bắt đầu những câu chuyện dài của đời mình. Có lẽ là độc thoại và cô đơn. Có bức tranh hạnh phúc nào được tô vẽ bởi một màu đâu.

Trời vẫn đang khóc than ai, gã thấy mình chỉ là một cơn gió với những chuyến hành trình vô định vào mỗi mùa hạ. Giữa đêm lưng chừng tháng Năm, hạ gọi gã dậy bằng những cơn gió buồn trên từng hơi thở. Rồi nghe hạ thì thầm bên tai mình “Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình quá, buồn nào cũng sẽ mờ phai”.

Mùa hạ, gã nhớ đến đam mê của mình, một đam mê dang dở như cánh diều chao đảo đứt dây. Nếu một buổi sáng dậy, cô đơn bỏ gã đi. Gã có vui không? Khi ấy, gã sẽ thôi ủ rủ, sẽ thôi lạc lỏng giữa mênh mông.

Mùa hạ, gã biết mình đã qua thời ngây dại, nhưng vẫn còn đủ đam mê cho những chuyến đi dài của cuộc đời. Tuổi trẻ, rồi ai cũng ngây ngô nhìn cuộc đời. Rồi cũng sẽ trải qua những đoạn buồn dài đơn độc. Nhưng rồi, khi người ta đủ lớn, người ta sẽ biết rằng tuổi trẻ được dệt nên từ những sai lầm và cuộc đời vẫn còn nhiều thứ đáng yêu.

Mùa hạ mà, mọi thứ vẫn đang ngồn ngộn xanh tươi. Những cơn gió mới đã tràn về để kéo những tâm hồn hoang mang ra phố. Để biết phố lạ, nắng lạ và mọi thứ đã tinh tươm chờ những cơn mưa. Hạ về!

Vũ Hạnh An

Lênh đênh mùa hạhttp://1book.vn/wp-content/uploads/Handler.ashx_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/Handler.ashx_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnChàng áo xanh Tư Mã không quê nhà  Chưa gió rét mà linh hồn đau ốm...  (Đỗ Trung Quân) Hạ ngột ngạt buồn. Nỗi buồn dâng lên từng khuôn mặt phố. Gã nghe mùa hạ len lỏi trên từng bậc thang tối, qua từng góc bụi. Gã say phố, nhớ phố....Mỗi quyển sách một chân trời!