Đằng phía cánh đồng vừa gặt xong có những mảng khói bung lên bạc trắng cả trời chiều. Mùi khói đốt đồng nồng nồng xộc thẳng vào mũi như gợi nhắc tuổi thơ ngày ấy được ướp ngọt trong cuộn khói quê nghèo mà chẳng khi nào nguôi thương nhớ!

Tôi men theo con đê nhỏ về nhà. Hai bên là cỏ dại chen chúc nhau tỏa sắc hương đồng nội, xa tít tắp là thảm lúa chín óng vàng như mảnh trăng ngọc mà người nhà quê nỡ đem ra phơi, có những thửa ruộng đã gặt còn trơ gốc rạ và phủ dày rơm mới…đâu đó có cả mùi cháy khét rất riêng của thôn dã, nó rủ rê tôi về lại thuở mộng xưa hết sức da diết và kín kẽ! Tiếng vịt kêu đồng, tiếng ếch nhái râm ran và rồi tứ phía tung ra thứ âm thanh rổn rảng, lanh lảnh và văng vẳng trong chiều gió lộng. Ôi, bao nhiêu là thứ chạy dọc ngang trong đầu óc tôi khiến mảnh lòng cô quạnh phút chốc ấm và cay rát. Tôi nhớ tôi ngày bé…

Khói lam chiềuẢnh: internet

Giấc tôi say theo từng lời ru êm ái của mẹ : “ Ầu ơi ví dầu/ Cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắc lẻo/ Gập ghềnh khó đi/ Khó đi, mẹ dắt con đi/ Con đi trường học/ Mẹ đi trường đời…” . Tôi vểnh tai nghe rồi mũm mĩm cười: “Sao mẹ hát bài gì mà ngộ quá trời?”. Cánh võng đung đưa, gió vờn chụm tóc cháy nắng, khuôn mặt non chẹt tèm nhem bùn đất chưa kịp rửa đã trèo lên võng vì thấy mẹ cầm roi mây. Lạ thật, chưa bao giờ mẹ đánh roi nào mà cứ nơm nớp sợ?

Vươn vai tỉnh dậy, rửa mặt qua loa rồi chạy ù theo chúng bạn ra đồng nghịch rơm, nhún nhảy thỏa thê đến khi xót ngứa, gãi sột soạt chân tay tới rướm máu mà chẳng buồn khóc, miệng cười toe toét! Có lẽ đó là hồi ức cũ không của riêng ai…Ừ ai mà chẳng có cái gì riêng vui giấu giếm để khi nào buồn thì đào bới lên rồi cười khúc khích một mình chứ?

Tôi được mợ cho mấy trái cóc cuối mùa, non có, già có… tôi gọt rồi ăn ngon lành như kẻ thành phố thiếu món xôi gói bằng lá chuối hong nắng. Thằng cháu tôi lội ruộng té nước, thò tay vào hang bắt cua đồng. Tôi nghiêm giọng: “Lên nhanh cho út, giăng nắng là bị bệnh đó nghe chưa?” Bất giác tôi ngậm ngùi, giọng lạc đi. Hình như ai đó từng nói với tôi câu này… là Mẹ, chính mẹ hay răn tôi nhưng tôi thì cứ vô tư, lì lợm trong suốt quãng dài thơ dại. Mảng khói lặng lẽ bốc lên điềm nhiên phía cánh ruộng đã gặt, theo gió vút lên cớ nào phả vào mắt mà thấy cay cay. Ôi, dấu yêu xưa còn đó trong đám khói bạc, ngún cháy khắp quê mình hay sao ấy?

Anh tôi đi làm về thì nắng chiều cũng tắt, áo xống anh cũ mèm, chệch vai, lộ ra làn da sạm đen khắc khổ, nhọc nhằn “Hồi trưa anh còn làm, không đi đón mày được nghe…”. Khi còn bé xíu, anh hay cõng tôi chạy lòng vòng khắp nhà…cưng chiều tôi hết mực cho đến tận bây giờ tôi đã 21 tuổi, nhưng trong mắt anh tôi chưa hề lớn. Trước lúc tôi lên xe buýt, anh móc một xấp tiền trong túi, cẩn thận chọn tờ tiền mới nhất, giá trị nhất nhét cho tôi: “Lấy mà xài, ăn uống cho đàng hoàng đó…”. Tôi xua tay: “Em còn tiền, em đi dạy thêm có tiền rồi, anh giữ lại đi”. Vậy mà anh cũng dúi cho tôi mấy tờ tiền đã nhàu: “Vậy lấy tiền lẻ đi xe…”. Cầm tiền mà tay tê cứng, tôi quày quảy lên xe để giấu đi nước mắt… Từ độ cuộc hôn nhân anh có những vết nứt, anh gầy gò và xanh xao hơn trước…nhưng chưa bao giờ anh quên chăm sóc tôi- đứa em gái nhỏ của anh. Anh em tôi chung phần máu thịt, ruột rà của ba mẹ nên khi anh đau, tôi cũng đau như ai càu xé thân xác và tâm can mình! Tôi chỉ biết thương anh, thương thật nhiều mà có từng ngỏ thành lời đâu?

Quê tôi có hàng dừa xanh rì, thửa lúa màu trăng lóng lánh dưới bóng nắng và thoạt nhiên tình quê, tình người đã bén rễ sâu dày từ lúc tôi chưa sinh ra.

Ôi cái rực rỡ của đời người bắt đầu lúc nào thế nhỉ?

Bắt đầu từ điều Giản Dị thôn quê, từ Gia Đình, từ Tuổi Thơ  còn vương những nồng nàn!

Chuông Mây

12/7/2014

Mảng khói chiều lặng lẽ1book.vnSáng tácTản mạnĐằng phía cánh đồng vừa gặt xong có những mảng khói bung lên bạc trắng cả trời chiều. Mùi khói đốt đồng nồng nồng xộc thẳng vào mũi như gợi nhắc tuổi thơ ngày ấy được ướp ngọt trong cuộn khói quê nghèo mà chẳng khi nào nguôi thương...Mỗi quyển sách một chân trời!