Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ (1)

            Một buổi tối trước ngày sinh nhật mẹ, tôi gọi cho mẹ hỏi thăm sức khỏe tình hình. Hỏi ba dạo này thế nào, sức khỏe ra sao. Anh có thường xuyên gọi về cho mẹ không. Mẹ bảo là ổn, đừng lo, dặn tôi cứ học đi. Tôi im lặng một lúc thật lâu. Nghe mẹ nói về chuyện dì Lâm, kể việc mẹ đã bán được 5 thúng Đào. Mẹ cũng không quên dặn dò tôi việc ăn uống đàng hoàng vào, cần gì nói mẹ. Rồi hỏi chuyện trường lớp, bạn bè.

Mẹ  lúc nào cũng vậy, cứ hay lo chuyện người khác, ít khi nghĩ đến mình, nhất là những đứa con của mẹ. Bà luôn chăm lo hết sức cho anh em tôi. Mẹ già, tóc mẹ bạc nhưng đó không phải là điều mẹ quan tâm. Cái mà mẹ muốn hơn cả là cho chúng tôi được ăn học đàng hoàng. Thế mà tôi chưa bao giờ nói được một câu cám ơn, xin lỗi. Hoặc là trong tư tưởng của tôi đó là trách nhiệm của mẹ. Mẹ đã sinh ra tôi vì thế mẹ phải chăm sóc tôi, bảo vệ chúng tôi. Sau này tôi luôn hối hận vì đã những suy nghĩ đó. Tôi lớn lên trong sự yêu thương của mẹ, và sự dạy dỗ nghiêm khắc của ba. Từng năm, cuốn sổ nhật kí của tôi dày lên với những suy nghĩ nội tâm thay đổi từng ngày. Những xúc cảm bất chợt đến từ những điều mới mẻ xung quanh.

me-toi-1book.vnẢnh minh họa: internet

Những năm học cấp 2, tôi đã ý thức được sự khác biệt giữa gia đình tôi và gia đình người khác. Giữa mẹ tôi và những người mẹ khác. Tôi cứ che đậy bản thân. Không. Cái mà tôi che đậy thật sự đó là gia đình. Tôi không muốn nhiều người bạn cùng lớp biết về hoàn cảnh của gia đình mình. Rồi tin đồn này lan từ đứa này sáng đứa nọ. Chúng sẽ bảo: “ Mày đã nghèo mà gia đình mày cũng rất kì lạ”. Mẹ thì khác, mẹ không quan tâm đến nhừng lời đàm tiếu xung quanh. Việc của mẹ là ngày ngày ra đồng, gặt lúa,  bán rau. Đó đã trở thành thói quen. Một thói quen cố hữu. Mẹ chưa bao giờ khó chịu vì những việc mình làm. Nhưng tôi thì khác. Tôi luôn khó chịu vì những việc mẹ làm. Mẹ biết tôi luôn khó chịu khi bà dành sự quan tâm cho những người con của bố. Mặc dù họ đã có gia đình. Nhưng mẹ vẫn luôn vậy. Mẹ nói họ là con của bố thì họ cũng sẽ là con của mẹ. Và bà sẽ luôn yêu thương vô điều kiện. Khi lớn lên, tôi cũng đã chấp nhận điều này trong suy nghĩ. Nhưng tôi vẫn  không hiểu vì sao bao nhiêu năm mẹ vẫn không ngừng quan tâm, săn sóc họ. Mẹ tôi đã thiệt thòi khi lấy một người chồng đã qua 2 đời vợ và có những đứa con riêng.  Và hơn 5 năm, mẹ sinh ra anh. Lúc đó mẹ đã 40. 3 năm sau, tôi ra đời. Biết là khi sinh vào tuổi này, mẹ sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc chăm sóc chúng tôi nhưng mẹ đã rất quyết tâm vì điều ấy.

Chắc chắn ai trong đời cũng đã ghét bỏ mẹ của mình một lần. Tôi không chỉ một mà còn rất nhiều. Đó là khi tôi cảm thấy bất ổn trong tâm lý, khi tôi trong quá trình trưởng thành, khi tôi muốn mình thật sự xinh đẹp trong mắt của một ai đó… Những lần đó, tôi thực sự ghét mẹ. Mẹ đã không cho tôi tiền mua cặp tóc, tiền mua áo quần. Hay là tiền để đi dự sinh nhật bạn. Những năm đó, tôi luôn cho rằng những lí do trên là chính đáng và thật thất vọng khi mẹ của mình không giống như mẹ của những đứa khác. Rồi bỗng một ngày, tôi học được cách chấp nhận, tôi hiểu nhiều hơn về những trang sách, tôi nhận ra việc kiếm ra những đồng tiền rất khó khăn, và sử dụng nó cũng rất đau đầu. Là khi đó tôi bắt đầu hiểu hơn về người mẹ  của mình. Đó là những năm tôi học cuối 12. Và khi bước vào cuộc sống sinh viên, với cuộc sống tự lập. Tôi càng hiểu hơn về giá trị của đồng tiền, cách tôi trân trọng nó. Tôi đã hiểu những đòi hỏi ngu ngốc ấy phải có sự chi phối của đồng tiền. Tôi hiểu cách mẹ cố mua cho tôi một bộ áo quần là khó khăn như thế nào, cách mà dành dụm tiền để cho tôi đi học thêm hay phải vay mượn để sắm cho tôi chiếc xe đạp đến trường.

Ngày đầu bước vào Đại học, tôi dần hiểu ra những gánh nặng cuộc đời. Tôi hiểu việc cho tôi học tiếp là vô cùng khó khăn, tôi hiểu mẹ đã cầm lòng khi tiễn tôi đi. Mẹ nói, mẹ sẽ thu xếp để vào chỗ tôi học, mẹ nói sẽ chu cấp để tôi không phải thiệt thòi. Mẹ nói, con chỉ việc học thôi. Mẹ nói, mẹ đặt vào tay tôi chiếc điện thoại và nói với tôi gọi về nhà cho mẹ khi nhớ nhà. Mẹ sẽ chạy thật nhanh qua nhà hàng xóm để nói chuyện với tôi.

Tôi hỏi mẹ: “ Mẹ biết ngày mai là ngày gì không”. Mẹ bảo có chuyện gì à, để tí mẹ xem lịch.

Tôi nói: “ Không!”. Tôi ngập ngừng, không nói nổi một câu Chúc sinh nhật mẹ.

“ Ngày mai con thi. Mẹ! Nhớ giữ gìn sức khỏe nha! Con đi ngủ đây”. Tôi nói.

Mẹ “ Ừ”, bảo tôi đừng thức khuya rồi chúc tôi thi tốt và chờ tôi cúp máy. Tôi nếm được vị mặn. Tôi nằm lên giường thật lâu. Nghĩ ngợi.

Tôi vẫn luôn yêu thương mẹ như những đứa con khác. Có điều, mẹ luôn là người phụ nữ thật đặc biệt trong mắt tôi. Đầm ấm như cách mẹ gọi tên tôi. Và quan tâm, như cách mà mẹ không để tôi đợi lâu khi mỗi lần tôi gọi về nhà. Đó là mẹ của tôi. Năm nay bà ấy 65 tuổi.

(1)    Bài thơ của Thanh Nguyên

— Hoàng Ngân

Bài dự thi cuộc thi viết “Gọi những yêu thương” do 1BOOK.VN tổ chức.

Thông tin thể lệ cuộc thi xem tại đây:  http://1book.vn/cuoc-thi-viet-goi-nhung-yeu-thuong/

Mẹ của tôihttp://1book.vn/wp-content/uploads/me-toi-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/me-toi-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạncác cuộc thi,viết về mẹ,viết về người phụ nữCổ tích thường khi bắt đầu Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa Nhưng cổ tích con Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ (1)             Một buổi tối trước ngày sinh nhật mẹ, tôi gọi cho mẹ hỏi thăm sức khỏe tình hình. Hỏi ba dạo này thế nào,...Mỗi quyển sách một chân trời!