Tôi đọc xong những trang cuối cuốn tiểu thuyết “Đèn không hắt bóng” vào một buổi tối của năm nhất Đại học. Đêm đó tôi thức rất khuya.

Tôi thấy ám ảnh, thấy cuộc đời sao mà nghiệt ngã. Ham sống đó, ham yêu đó nhưng phải tỏ ra lạnh lùng, phải dùng ma túy liều nặng và lao vào những cuộc ái ân chớp nhoáng để chống chọi lại những cơn đau của căn bệnh ung thư xương (bác sỹ Naôê).

                                                      

Tôi xót cho Noriko, cho tình yêu của cô và cả cái thai trong bụng cô nữa.

Tôi thấy chới với. Nhủ thầm: “Ông Wantanachi này ác khiếp, tước của người ta hết thứ này đến thứ kia rồi lấy luôn cả mạng sống. Thiệt là tàn nhẫn!”

Ngay cả khi trả sách cho thư viện, tôi vẫn không khỏi ám ảnh về cái cách ông nói về cái chết quá sức nhẹ nhàng: “Thổi một đám tro bay khỏi lòng bàn tay, thế là hết. Cái chết là như vậy đấy”.

Mãi đến sau này, trải qua một vài biến cố, tôi thấy tác giả của “Đèn không hắt bóng” không “ác”, ông rất nhân hậu nữa là đằng khác.

Ông để Naôê chết một cách trọn vẹn, sau khi đã cống hiến rất nhiều cho nền y học. Một cái chết để lại xót thương cho nhiều người, ngay cả độc giả, thì cái chết ấy ý nghĩa quá còn gì.

Noriko trao đi tình yêu chân thành và nhận lại tình cảm thực lòng của Naoe, đấy là hạnh phúc, dù không thể bên nhau trọn đời.

Wantanachi bóc trần bản chất cuộc sống và con người: “Có một điều kì lạ là trên ngưỡng cửa của cái chết, anh đã học được cách nhìn đúng thực chất của những con người, anh đã biết nhìn ra họ không có những lớp sơn bên ngoài. Anh đã vứt bỏ cái chủ nghĩa lý tưởng và niềm tin vào sự công bằng của anh trước đây. Anh đã kiên trì cố gắng nhìn qua cái vẻ màu mè của những con người để nhìn ra cái thiện và cái ác nguyên sơ của họ”.

Đó, tôi trưởng thành từ những câu văn ấy đấy.

Trần Thị Phượng

Thông tin tác phẩm:

Tác phẩm: Đèn không hắt bóng

Tác giả Wantanabe Dzunichi

Cao Xuân Hạo dịch

NXB Văn nghệ

 

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/denkhonghatbong.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/denkhonghatbong-256x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,sách và tôiTôi đọc xong những trang cuối cuốn tiểu thuyết “Đèn không hắt bóng” vào một buổi tối của năm nhất Đại học. Đêm đó tôi thức rất khuya. Tôi thấy ám ảnh, thấy cuộc đời sao mà nghiệt ngã. Ham sống đó, ham yêu đó nhưng phải tỏ ra lạnh...Mỗi quyển sách một chân trời!