Truyện được kể với ba tuyến nhân vật là Đức Phật, nàng Savitri và Tôi.

Những câu chuyện đan kết vào nhau, vừa quen vừa lạ. Quen vì tôi đã học 60 tiết văn hóa Ấn Độ. Lạ vì những điều thú vị trong câu chữ cứ trải ra bất tận. Đã đọc là không muốn dừng lại. Lời văn đơn giản đưa độc giả vào một thế giới hư hư thực thực, nhiều hình ảnh ẩn dụ.

Một đất nước Ấn Độ hơn 5000 năm văn hóa trải ra trước mắt bạn với nhiều câu chuyện giản dị nhưng hàm ẩn những triết lý sâu xa của Phật giáo, của những thần thoại, truyền thuyết Rig Veda, Ramayana, MahaBharata và cả Kama Sutra. Văn hóa Ấn Độ được kể song song giữa truyền thống Bà la môn và Phật giáo, kể song song sự giác ngộ và chấp mê, kể song song lòng vị tha và thù hận…

Những cặp đối lặp đan xen vào nhau.

 Nhiều người nói rằng tác phẩm đã “xóa bỏ sự thiêng liêng – demythologize” của Đức Phật nhưng bản thân không hề nhận thấy điều đó, có lẽ vì không phải tín đồ Phật giáo, không cuồng tín tin vào một sự giải thoát, một sự cứu độ của Trời Phật như nhiều người hằng tháng ăn chay, hằng tuần đi chùa cầu mong vãn sinh nơi Niết Bàn.

Tôi  chỉ là một người ngưỡng mộ những triết lý và nhân cách lớn lao của Đức Phật.

Người là Thánh nhân, cho dù nhìn với lăng kính nào vẫn là Thánh nhân.

Nhưng Người trước khi là Thánh nhân thì vẫn là một con người.

Người giác ngộ ở tuổi ba mươi lăm dưới gốc bồ đề. Người chỉ đường cho chúng sinh giác ngộ. Người là người thầy chỉ dạy con đường thoát khỏi nỗi khổ và vô minh để chúng sinh đạt được sự tĩnh tại giải thoát nơi trần thế. Người không thể cứu chữa những kẻ không biết tự cứu mình.

Đời là bể khổ, quay đầu là bờ.

Đức Phật của Hồ Anh Thái sống động và gần gũi, không phải cái gì cao xa kỳ bí. Người đã sống như bao nhiêu kẻ khác, trăn trở về cuộc đời, đau khổ với cuộc đời. Người cũng nhận mình từng phạm sai lầm nhưng đã may mắn tìm ra con đường đúng đắn.

Trung Đạo – Chính Đạo

Không phải sự hưởng lạc cực đoan, không phải sự hành xác cực đoan

Tất cả đều phải thuận theo tự nhiên.

Bản thân vốn dĩ không thích những lễ nghi cầu kinh phức tạp, không đi chùa, không ăn chay… tóm lại là chống đối những nghi thức rườm rà và cầu kỳ của tu tập. Đọc xong, xét lại hiện tại, dường như giáo lý Đức Phật dạy bảo và thực hành của tín đồ đã cách nhau quá xa. Làm sao có thể cầu cứu sự giúp đỡ của những đấng siêu nhiên. Con người không phải nên tự cứu lấy mình sao.

Đức Phật cũng chỉ là người thầy, người chỉ đường, người dẫn đường.

Chúng ta có đi đến cuối đường được hay không là tùy vào mỗi người.

Bạn có tin vào Nhân – Quả không. Tôi thì tin. Đối với tôi đó không phải định mệnh hay số phận. Đó chẳng phải là cái gì cao siêu trừu tượng hay thần bí. Đó là quy luật và định luật của cuộc sống, giống như những quy luật và định luật của khoa học tự nhiên.

Con người chưa trả giá chuyện mình làm, không thấy được nhân quả bởi vì chúng ta không sống đủ lâu hoặc là quá ngu ngốc.

Cho nên, nếu như không sống đủ lâu thì con cháu bạn sẽ trả… hoặc bạn có kiếp sau…

Cho nên, nếu như quá ngu ngốc thì cứ tiếp tục ngu ngốc… hoặc tìm ai đó giúp mình thông minh lên…

Có người từng nói với tôi rằng, bạn chỉ thấy đau khổ khi biết mình bị phản bội, nếu bạn bị phản bội mà không biết thì làm sao đau khổ được.

Vô minh, có phải đôi khi cũng tốt hay không?

Bản thân tôi sẽ lựa chọn thoát khỏi giả dối, thoát khỏi vô minh. Còn đau khổ hay không là do suy nghĩ của mình, do tâm của mình là tĩnh hay động.

 Bạch Tử

Thông tin tác phẩm:

Tên sách:  Đức Phật, Nàng Savitri và Tôi

Tác giả: Hồ Anh Thái

 NXB: Thanh Niên

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/duc-phat-nang-va-2-667x1024.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/duc-phat-nang-va-2-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,sách và tôiTruyện được kể với ba tuyến nhân vật là Đức Phật, nàng Savitri và Tôi. Những câu chuyện đan kết vào nhau, vừa quen vừa lạ. Quen vì tôi đã học 60 tiết văn hóa Ấn Độ. Lạ vì những điều thú vị trong câu chữ cứ trải ra bất...Mỗi quyển sách một chân trời!