Cuốn sách này của Nguyễn Hiến Lê, là một tác giả mà tôi rất thích. Cách viết của ông đơn giản dễ hiểu, có đôi chút hài hước nên rất dễ đi vào lòng người. Tuy nhiên cũng có nhiều vấn đề chuyên sâu khó mà hiểu hết. Sách đề cặp nhiều lĩnh vực nhưng thứ làm tôi ấn tượng nhất là chất Việt Nam, chất dân tộc, chất văn hóa của những bài viết cũng như cuộc sống của những người cầm bút thăng trầm qua mấy chục năm. Có lẽ đọc tập sách này sẽ nhiều người cho Nguyễn Hiến Lê sính ngoại, nhưng chắc không ai phản đối việc học hỏi tinh hoa của kẻ khác.

Đọc sách giống như đang xem phim tư liệu theo tuyến thời gian nhưng không nhàm chán vô vị. Sách cho ta chạm vào thời kỳ ngành xuất bản mới lên ở Việt Nam, thời kỳ của những phong trào văn thơ sôi nổi trong “Trên mười năm cầm bút và xuất bản” hay “Kỷ nguyên tiêu thụ và nghề viết văn”  rồi nghe ông viết cảm nhận về những nhà văn, những nhà báo với những chuyện dở khóc dở cười trong “Hôn nhân và nghề cầm viết” hay “Văn chương hạ giới”. Chúng ta sẽ có cảm giác như chạm vào quá khứ sôi động mà cũng bi kịch. Riêng mục “Bốn lối kết trong tiểu thuyết” sẽ cho những cảm nhận rất thú vị, nhất là đối với những bạn viết nghiệp dư như cư dân mạng.

Một vài bài phân tích làm tôi chú ý đó là “Thân phận con người trong Truyền Kiều” bởi vì bản thân không thích lắm nội dung của truyện, không thích nàng Kiều, nhưng thơ của Nguyễn Du thì quá hay. Với tôi thì cái hay của truyện Kiều không hẳn là nội dung xuất sắc mà là phần nghệ thuật. Những triết lý tư tưởng mà Nguyễn Du nói, kẻ khác đã nói, nhưng câu thơ tuyệt diệu nói lên triết lý đó thì chưa ai viết được, trừ Nguyễn Du. Khi Nguyễn Hiến Lê phân tích về thân phận Kiều, đã đưa hình ảnh Đạm Tiên rất hay, Đạm Tiên là cái phần tiềm thức chi phối Kiều, là bóng ma do chính Kiều dựng lên khi yếu đuối. Những lần sai lầm của nàng đều do tiềm thức đưa lối dẫn đường. Bốn lần hiện lên của Đạm Tiên là bốn lần Kiều muốn quyên sinh, nhưng cái tiềm thức nó bắt nàng sống, bắt nàng phải cam chịu cho hết mười lăm năm lưu lạc. Vì nàng sinh ra đã được định là tâm hồn đa cảm, đa cảm mà còn yếu đuối, có mạnh mẽ chăng chỉ là ý thức muốn thoát khỏi số mệnh, nhưng càng muốn thoát thì tiềm thức càng xô đẩy vào bi kịch. Tư tưởng định mệnh và số phận được phân tích với ngồi bút hài hước.

Những trang viết về Hà Tiên với Đông Hồ, Mộng Tuyết, dòng họ Lâm, dòng họ Mạc là những tư liệu quý, đặc biệt là đối với kẻ ham hố như tôi.  Bài viết “Hồn Đại Việt, giọng Hàn Thuyên” làm con người ta nghĩ đến lòng tự hào dân tộc, nghĩ đến việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trong cách viết và cả cách sống. Điều này làm tôi nghĩ đến những trang báo đầu thế kỷ 20, khi chữ Quốc ngữ đã được dùng để sáng tác nhưng vẫn bị xem là thấp kém so với chữ Pháp. Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy đã có những con người đứng lên bảo vệ văn hóa của dân tộc bằng những tiểu thuyết, những bài báo bài luận thì tại sao bây giờ lại có những kẻ sính ngoại đến cực đoan. Đọc những bài thơ mà tác giả trích của Đông Hồ, tôi bỗng thấy xấu hổ, xấu hổ vì đã có một thời mình xem thường văn hóa Việt Nam.

Duyên gặp gỡ tương tri thuở nọ Khúc nam huân ngọn gió khéo đưa Cung đàn dìu dặt tiếng tơ Hàn Thuyên Đại Việt hồn xưa bàng hoàng

Xuân phong ngâm

Hồn Đại Việt, giọng Hàn Thuyên

Nền móng văn chương cổ điển

Đặt đây viên đá đầu tiên

Xây dựng tương lai còn hẹn

Tiếng Việt huy hoàng

 Bạch Tử

Thông tin tác phẩm:

Tên sách:  Mười câu chuyện văn chương

Tác giả:  Nguyễn Hiến Lê

Nhà xuất bản:  NXB Văn học

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/1388577_530433970380882_1989247387_n.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/1388577_530433970380882_1989247387_n-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,sách và tôiCuốn sách này của Nguyễn Hiến Lê, là một tác giả mà tôi rất thích. Cách viết của ông đơn giản dễ hiểu, có đôi chút hài hước nên rất dễ đi vào lòng người. Tuy nhiên cũng có nhiều vấn đề chuyên sâu khó mà hiểu hết. Sách đề...Mỗi quyển sách một chân trời!