Khi đài dồn dập báo về trong một tuần liền vài đợt không khí lạnh và cái nóng dùng dằng chưa kịp tan nhưng sáng ra, sương mù đã lan lan mặt đất. Đó là mùa cá cháo đã về. Đơn giản và ngắn ngủi thôi, nhưng với tôi, đó là một mùa thật đặc biệt. Nó gợi nhớ rất nhiều điều: cả những điều tốt đẹp nhất lẫn những kí ức khó phai mờ nhất.

Tôi còn nhớ như in hình ảnh cô bạn học thời đại học có đôi mắt buồn như mắt chim từ quyên. Mỗi khi mùa cá cháo về lại nén tiếng thở dài thườn thượt nhớ về quê đến cháy lòng khi nhìn thấy sương mù giăng mỗi sáng. Tiết trời tháng 10, 11 âm lịch ăn không đủ no. Bố theo thuyền ra biển, để sáng ra, sương mù giăng nghẽn lối. Mẹ gáng cá cháo oằn cả lưng đi khắp làng trên xóm dưới vẫn không đủ tiền nuôi con ăn học. Những ngày được mùa, cá bán không hết đem đổ đầy gốc tre, bụi dứa. Làng nghèo đến xác xơ nghĩ lại mà buồn. Ấy vậy mà đã bao nhiêu năm trôi qua, dẫu quê bây giờ đã có nhiều thay đổi, cái ẩn ức buồn ấy vẫn đeo đẳng mãi cho đến hết năm này sang năm khác.

mua-canh-ca-chao-1book.vn

Tôi nhớ mùa cá cháo như nhớ một người bạn. Tất cả những kỉ niệm vui buồn thời sinh viên đều sống dậy trong mỗi lúc trời xon xót rét. Cái nắng vẫn còn hanh hao ngoài bãi hoa cải vàng rực ven bờ sông Lam. Bạn tôi nấu có biệt tài nấu canh cá cháo. Thứ cá trắng đục, mềm oặt ấy đem nấu với rau cải, hành tăm, thêm tí ruốc biển, ớt cay bột đậm đà ăn trong tiết trời lành lạnh không biết chán.

Đời sống bây giờ thay đổi nhiều. Cái thú ăn chơi cũng vì thế mà thay đổi. Mùa cá cháo bây giờ không còn đi liền mùa đói của cô bạn một thời nữa. Trời thì vẫn  thế, cứ mỗi độ sương mù giăng giăng mỗi sáng, từng đoàn thuyền đánh cá đi về, cá cháo trắng khoang. Người người chen nhau chật cả bãi biển. Con cá cháo bây giờ không còn ở chợ quanh làng của những ngày xưa cũ mà bây giờ vào tận nhà hàng, đứng trong menu thực đơn của những món ngon xa xỉ.

Thời gian thấm thoát qua rồi. Bạn bè mỗi người một ngả. Rồi bặt tin nhau. Tưởng rằng sẽ quên đi mãi mãi. Kỉ niệm chỉ là những mảnh vụn nhỏ của chiếc gối từ thời sinh viên đang chằm dở. Cuộc sống cuốn tôi đi qua bao nhiêu bộn bề. Đôi lúc cảm giác mình đang cô đơn với chính mình ngay cả trong mùa canh cá cháo thân thuộc. Không còn có cảm giác xuýt xoa vì nóng, thòm thèm vì chờ đợi như ngày xưa nữa. Nhớ bạn, lại nhớ cả chính mình. Có lúc vẩn vơ tìm được mình trong mùi tanh nồng của mùa cá cháo. Chợt nghĩ rằng: tại sao những con người cô đơn không xích lại gần nhau? Như thế có phải hơn không khi nỗi buồn sẽ được vơi đi thật nhiều bởi có người chia sẻ…

— Trần Quỳnh Nga (Hà Tĩnh)

Ảnh: internet

Mùa canh cá cháo http://1book.vn/wp-content/uploads/mua-canh-ca-chao-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/mua-canh-ca-chao-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnKhi đài dồn dập báo về trong một tuần liền vài đợt không khí lạnh và cái nóng dùng dằng chưa kịp tan nhưng sáng ra, sương mù đã lan lan mặt đất. Đó là mùa cá cháo đã về. Đơn giản và ngắn ngủi thôi, nhưng với tôi,...Mỗi quyển sách một chân trời!