“Một bàn tay,
nối thêm một bàn tay,
nối thêm bao nụ cười,
nối thêm bao hạnh phúc…”.

Khúc hát lạc điệu. Tôi xoay người, vũ điệu của ca từ đã chấm dứt, đôi tay lười biếng buông thõng. Nhưng Kin bắt đầu hát, ban đầu rất nhỏ, rồi lớn dần, lớn dần. Giọng hát không có gì đặc biệt, nhưng ấm.
“Này nắng hồng
Này đôi tay ngoan
Em ru nhẹ bước chân phiêu bồng…”

Kin vẫn hát, nhưng mắt nhìn tôi. Tôi không thích cái nhìn này, vừa da diết, vừa rực lửa… Tôi luôn cố tránh nó, dù vẫn có thói quen nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
“Đừng nhìn chị thế, Kin!”
“Chị? Không, không có chị nào ở đây hết”.
Kin lắc đầu, tay búng nhẹ điếu thuốc. Kin có đôi mắt sâu, đẹp và buồn. Cái nhìn của cậu luôn đủ sức ám ảnh tôi, đứa con gái đã hết thời mơ mộng. Kin sống tình cảm, nhưng đôi lúc ngang bướng và bất cần.
Tôi với tay, lấy bình trà rót vào tách mình. Buổi sáng chủ nhật ẩm ướt, lành lạnh. Tôi xoa xoa đôi bàn tay lạnh như băng giá của mình. Kin cười lớn.
“Thế này này, mới ấm”, rồi cầm tay tôi lên, phà hơi vào. Tôi cũng cười, rụt cổ.
“Sao em cứ biến chị thành em bé vậy?”
“Không phải em bé, nhưng… với em thì khác”
Tôi rút tay về, bâng quơ nhìn làn mưa rất nhẹ ngoài kia. Mùa đông ở cái thành phố miền Trung này thật lạ. Chẳng có gì ngoài mưa. Mưa âm ỉ. Mưa dai dẳng. Mưa da diết. Tôi thích mùa đông, nhưng ghét mưa, ghét thậm tệ.
“Đi Tam Thanh đi!” – Đột nhiên Kin đề nghị.
“Đi biển trong thời tiết này sao?” – Tôi rụt cổ, thoáng rùng mình khi nghĩ đến sóng.
“Ừ! Mùa đông đi biển càng hay chứ sao”.
Kin đứng dậy, kéo tôi ra khỏi quán. Chiếc xe Win của Kin nổ lạch bạch như một chiếc công nông. Tôi ngồi sau Kin, bé nhỏ như đứa trẻ ngồi sau lưng bố.
***
Đã 12 năm kể từ ngày đầu tiên tôi gặp Kin và hơn một tháng kể từ ngày gặp lại. Chúng tôi đã đi một vòng tròn rồi quay lại vạch xuất phát. Nhân gian này thật rộng mà cũng thật hẹp. Ngày ấy tôi 13 còn Kin mới lên 10. Tôi vừa trở thành thiếu nữ, còn Kin vẫn là cậu bé con. 12 năm, đủ để một cậu bé con trưởng thành và đủ để tôi sang một lần đò rồi… về lại bến cũ.
“Chị vẫn vậy nhỉ? Em chẳng thấy chị khác ngày xưa tí nào.”
“Ngày xưa là ngày xưa nào? Hồi 13 tuổi hay…hôm qua?”
Kin cười, cúi nhặt một viên đá ném ra biển. Gió mạnh, những con sóng chực chờ nuốt bờ.
“Ai đó bảo đi biển vào mùa đông sẽ thấy hết nghịch lý của cuộc sống.”
“Chị chẳng cần nhiều thế. Chỉ cần hiểu được cái cõi nhân gian bé tí của mình là được”.
Mùa đông miền Trung thật lạ, vừa đủ lạnh, vừa đủ buồn, vừa đủ lặng lẽ. Biển chiều đang gào thét. Những mảng trời xám, những con sóng bạc như nối dài không gian. Kin cởi áo khoác, choàng qua vai tôi rồi sải bước tiến về phía trước. Tôi nhìn theo bóng Kin và những bước chân in hằn trên cát.
Mười hai năm trước, Kin theo mẹ lưu lạc đến làng tôi. Không phải là định mệnh nhưng đó đã là định mệnh. Kin bước vào gia đình tôi và vào cuộc sống của tôi; không ồn ào, chẳng lặng lẽ. Tôi yêu thương Kin theo cách một người chị gái lớn và như một người bạn lớn. Mãi về sau, Kin bảo đó chính là điều khiến cậu luôn day dứt.
“Chị không muốn em có cảm giác mắc nợ chị”.
“Nhưng em đã mang nợ chị rồi, ngay từ ánh mắt đầu tiên. Em thấy mình cần phải mang lại hạnh phúc cho chị, cần thiết phải như thế.”
Kin xoay nhẹ chiếc vỏ ốc trong tay, im lặng bước bên tôi. Cái im lặng đó nhắc tôi nhớ một ngày tháng 11 đầy mưa của ba năm trước. Đó là ngày trước khi tôi cưới Hoàng.
Trước đó, Kin đã cùng tôi lang thang khắp nơi, mua sắm chuẩn bị cho đám cưới. Hoàng bảo anh không có thời gian, mọi thứ đều: “Tùy ý em”. Áo cưới của tôi, Kin chọn mẫu. Giường tân hôn, Kin đặt hàng. Hoa cưới, Kin tết. Tôi thấy ái ngại nhưng không đủ can đảm để bảo Kin thôi đi. Vả lại, tôi cũng sợ mình sẽ tủi thân khi phải chuẩn bị mọi thứ một mình. Nhìn dáng Kin lựa từng bông hoa, mẹ tôi lắc đầu, bảo rồi nó sẽ khổ vì tình mất.
Đêm, tôi ngồi bên Kin dưới mái hiên lộng gió. Kin rót chén trà, đẩy về phía tôi. Tôi không biết mình đang vui hay buồn, chỉ thấy lòng hoai hoải. Tôi nhớ lại nhiều thứ, toàn những ký ức vụn vặt. Nhiều khuôn mặt quen hiện qua trong đầu tôi, nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng của Hoàng. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi tự hỏi liệu có phải cuộc hôn nhân của mình đã chết ngay khi chưa bắt đầu không?
Kin cầm lấy đàn, dạo “November rain” của Guns N’ Roses.
“If we could take the time to lay it on the line
I could rest my head…”
Những ngón tay Kin lướt nhẹ qua từng sợi dây. Tôi im lặng. Mưa tháng mười một, lất phất nhưng dai dẳng. Tôi bỗng thấy muốn khóc, nhưng vì lý do gì thì hoàn toàn không rõ.
“Chị ạ! Hạnh phúc không phải là ảo ảnh. Nó mang dáng hình của những giọt nước mắt. Ngày mai chị làm cô dâu rồi. Chị sẽ rất đẹp, em biết thế. Giá mà…”.
Kin bỏ lửng câu nói, giọng nghèn nghẹn. Tôi nắm lấy tay Kin. Hình như có điều gì đó vừa xuất hiện trong tôi. Vụt qua, rồi mất dấu.
“Thôi, đi ngủ đi chị. Ngày mai sẽ là ngày khó nhọc…”.
Tôi bước vào nhà, bỏ tiếng đàn và giọng hát trầm buồn của Kin rơi giữa tiếng mưa dầm dề của tháng mười một.
“Just knowin’ that you were mine. All mine
So if you want to love me then darlin’ don’t refrain
Or I’ll just end up walkin
In the cold November rain…”
Tôi đã không biết rằng đó là đêm cuối cùng Kin ở lại nhà tôi.
“Vậy lúc bỏ đi, em nghĩ gì”.
“Em chẳng nghĩ gì, em chỉ muốn ra đi, ngay lúc đó. Em muốn gói chị lại, bỏ vào balô mang theo. Thật đấy, em chỉ muốn mang chị theo thôi”.
Và Kin cười lớn. Có vẻ cậu nói thật. Đám cưới của tôi diễn ra trong sự ồn ào về việc biến mất bí ẩn của Kin. Tôi khóc như mưa khi bước lên xe hoa, mà cũng chẳng hiểu mình khóc – như những cô con gái khác đi lấy chồng hay khóc vì Kin.
“Em có biết chị đã khóc rất nhiều không?”.
“Có! Em thấy hết. Chỉ khi chiếc xe hoa của chị lăn bánh, em mới bỏ đi thật sự”.
Chúng tôi ngồi xuống một mỏm đá. Vài con chim biển (mà tôi nghĩ là hải âu) cứ chấp chới bay.
“Tháng mười một, sắp hết bão rồi Kin nhỉ?”.
“Tháng mười một chỉ có mưa thôi. Nhưng sẽ còn những cơn bão muộn – những cơn bão có thể làm đắm tàu…”
Bão muộn ư? Tôi bỗng rùng mình, chẳng hiểu vì gió lộng hay vì cái giọng lạnh lùng của Kin. Bão đến, rồi lại đi thôi mà. Ba năm qua, tôi quen dần sóng gió và thấy chẳng có cơn bão nào có thể khiến mình gục ngã được nữa. Nhưng tôi không nói với Kin điều này. Kin không cần những lời khuyên sáo rỗng đó của tôi. Ba năm, Kin đủ trải nghiệm để hiểu nhiều hơn những điều tôi cần nói.
“Thật ra đến lúc ra đi, em vẫn thấy mình mắc nợ chị. Nhưng thôi, mình về nào chị!”.
Kin rảo bước về phía xe. Tôi im lặng bước theo và im lặng suốt đoạn đường về. Kin cũng không nói gì, chỉ nắm tay tôi thật chặt. Tôi để yên tay mình như thế.
***

Cuộc hôn nhân của tôi và Hoàng đã diễn ra không như mong đợi, thậm chí còn tệ hơn những gì người ta có thể hình dung. Tôi đếm từng vết bầm tím trên người mình, đến con số 100 thì dứt khoát ly dị. Một quyết định tốt cho cả hai, cũng như cho cả người tình của Hoàng. Tôi trở về ngồi dưới mái hiên nghe mưa và “November Rain”. Ba mẹ tôi không còn nhắc đến Kin nhiều như thời gian đầu cậu ra đi. Với chúng tôi, Kin là sự pha trộn của nhiều cung bậc cảm xúc, cả yêu thương lẫn hờn trách. Tôi hay nghĩ về ánh mắt của Kin trong đêm cuối cùng. “Or I’ll just end up walkin. In the cold November rain…”. Liệu có phải Kin đã muốn nói gì trong đêm đó mà tôi, do vô tâm nên không để ý?
Kin đi, tròn ba năm và trở về trong dáng vẻ của một người đàn ông từng trải. Ba năm qua, Kin đã trưởng thành nhanh đến vậy sao?
***
Sau chuyến đi Tam Thanh, rất lâu tôi không gặp lại Kin. Từ ngày trở về, Kin không ở nhà tôi mà xin ở nhờ nhà bác hai, một ngôi nhà cổ đến vài chục cây cột với hàng hiên dài và sâu hun hút. Mẹ tôi bảo tùy con, muốn ở đâu cũng được nhưng ba mẹ vẫn rộng cửa đón chờ. Kin nhìn mẹ bằng ánh mắt cảm động. Chúng tôi để Kin tự do chọn lựa, vì Kin vốn không phải là người có thể ràng buộc. Nhưng rồi một chiều, tôi nhìn thấy Kin đứng trước ngõ. Biết Kin tìm mình nên tôi không bước lại gần, chỉ lẳng lặng quan sát từ xa. Trời vẫn đang mùa đông, lạnh hơn nhưng chỉ còn những cơn mưa phùn nhẹ hạt. Mưa vương trên tóc Kin, trăng trắng. Cậu rít thuốc liên hồi, bước tới lui trước cổng.
Tháng 11, trời miền Trung nhanh tối. Cơn mưa chiều đã trở nên nặng hạt tự bao giờ. Tôi không biết mình đã đứng bao lâu dưới góc đường đó. Kin ngồi trên bậc tam cấp, trông ủ rũ như giọt mưa thu.
“Em vào nhà đi, đừng ngồi ở đây nữa”. – Cuối cùng, chịu không nổi, tôi bước lại.
“Em đứng đó không mỏi chân sao? – Kin hỏi, chầm chậm đứng dậy.
“Đừng gọi tôi bằng “em”, Kin chỉ đáng tuổi em tôi thôi”.
“Điều đó quan trọng sao?” – Kin hỏi với nụ cười nửa miệng.
Đôi mắt Kin trũng sâu; và buồn hơn những nỗi buồn mà tôi đã từng cảm nhận được ở cậu.
“Không! Đó không phải là vấn đề!”
“Vậy thì tại sao? Em nói đi!”
Kim đưa tay chụp lấy vai tôi. Đến lúc này, tôi mới để ý thấy bàn tay phải của cậu đầy máu.
“Tay em làm sao vậy, Kin?”
Kin im lặng một hồi rồi phá lên cười lớn. Búng điếu thuốc ra xe, Kin nhìn thẳng tôi, hỏi:
“Cuối cùng em cũng quan tâm đến tôi sao? Vậy mà tôi cứ tưởng em coi tôi như một thằng bỏ đi cơ đấy”.
Tôi nghe tim mình nhói lên, bỗng dưng nước mắt trào ra.
“Vào nhà đi Kin, để chị băng vết thương cho em”.
“Không, em vào đi, tôi biết tự lo cho mình”.
Nói rồi Kin bỏ đi, dáng nghiêng ngả. Tôi chạy theo, đưa Kin về lại nhà bác hai lúc trời đang chuyển rất nhanh về tối.
Tôi chạy khắp nhà tìm thuốc. Bóng tối loang dần, từ chái bếp lên đến nhà ngang. Cuối cùng, bác hai đưa tôi một ít thuốc và mấy cuộn băng trắng.
“Con ráng an ủi nó dùm bác. Mấy bữa nay bác thấy nó là lạ…”.
Tôi cầm mớ thuốc ra chái nhà ngoài, Kin ngồi đó, trong bộ dạng sũng nước. Nhìn dáng Kin, những ký ức chồng chéo của tôi về cậu bé của 12 năm trước trở về. Tôi ngồi xuống bên Kin, cầm lấy bàn tay loang lổ máu.
“Em về đi, đừng lo cho tôi nữa …” – Kin rụt tay lại.
Tôi không nói gì, kéo mạnh tay Kin về phía mình, lau những đường máu chằng chịt.
“Em không nghe tôi nói gì à? Về đi…”
Tôi vẫn im lặng băng vết thương trên tay Kin. Còn hai vòng, Kin giật mạnh cuộn băng, máu lại chảy ròng. Tôi đứng trân trối, nhìn những giọt máu đỏ tươi trên sàn.
“Để chị băng xong đã. Rồi Kin muốn chị về, chị sẽ về”
Đến lượt Kin im lặng. Tôi đứng dậy, tìm cuộn băng khác…
***
Đã ba năm kể từ buổi tối hôm ấy. Kin đã đi khỏi đời tôi như một cơn gió thoảng. Ngày hôm sau, tôi đến tìm Kin trong ngôi nhà cổ của bác hai. Hôm ấy mưa. Mưa rơi qua mái ngói đã phủ đầy rong rêu. Sân gạch trơn trượt. Không có Kin, không có bất kỳ dấu vết nào về cậu ấy, tựa như Kin chưa hề có mặt trên đời. Tôi chạy từ nhà trên xuống nhà dưới.
Không có gì cả.
– Nó đi rồi con ạ! Ngay sáng sớm hôm nay. Nó về vì biết tin Hoàng tệ bạc với con. Nhưng giờ thì ổn rồi. Nó gửi con cái này. – Bác hai đưa tôi một cái thiệp nhỏ. Đó là tấm thiệp tôi đã tặng Kin vào ngày sinh nhật đầu tiên Kin đến ở nhà tôi. “Em vẫn nợ chị hai từ hạnh phúc. Nhưng em tin rồi chị sẽ bình an”.
Không Kin ơi! Em không nợ chị gì cả. Em đã mang đến cho chị nhiều hơn hai chữ bình an.
Tôi hét lên nhưng Kin đã đi rồi! Kin đã trở về với biển, về với nơi cậu tìm thấy mình.
Kin không thuộc về tôi, không thuộc về ngôi làng bé nhỏ này.
Tháng mười một, mưa!
“…If we could take the time to lay it on the line
I could rest my head
Just knowin’ that you were mine. All mine
So if you want to love me then darlin’ don’t refrain
Or I’ll just end up walkin
In the cold November rain…”

22/03/2010
Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)

 

http://1book.vn/wp-content/uploads/Daisy-1024x640.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/Daisy-300x300.jpg1book.vnSáng tácTruyện“Một bàn tay, nối thêm một bàn tay, nối thêm bao nụ cười, nối thêm bao hạnh phúc…”. Khúc hát lạc điệu. Tôi xoay người, vũ điệu của ca từ đã chấm dứt, đôi tay lười biếng buông thõng. Nhưng Kin bắt đầu hát, ban đầu rất nhỏ, rồi...Mỗi quyển sách một chân trời!