Chiều qua, có kẻ chạy loanh quanh thành phố. Không biết để làm gì? Mắc cơn mưa… Người và xe. Ướt sũng. Đạp nhanh về ký túc xá. Mỉm cười. Khóe môi run lên. Lạnh quá! Buốt bàn tay. Gấp gáp. Kẻo trái tim thấm nước mưa thì sao? Gió lùa. Tóc xõa tung, bay nhảy trong màn mưa mỏng tênh! Đi ngang cổng trường, ghé mắt nhìn sang mấy dòng chữ mà lòng nao nao: “Tiếp sức mùa thi 2014”. Chị nhạo cười, nhớ lại ngày cũ có kẻ khờ đến thành phố này thi cử. Kẻ đó nhà quê và hết sức ngây thơ!

Chị đạp xe chầm chậm, mặc cho nước mưa tròn trĩnh lăn trên má. Khuôn mặt trở nên tươi tỉnh… Dáng dấp mùa thi nghiêng nghiêng trong mưa chiều! Ngày cuối tháng 6 trôi miên man, sơ đồ trường thi phong kín bảng thông báo. Và đó…những ngày đầu tháng 7 sắp bung ra mùi giấy thi, sắp gom chữ nghĩa xếp lên giấy trắng, sắp mở lối cho ước mơ vút cao… Mùa thi “bay” lại nữa… Về trong đôi mắt chị. Giờ thì cũng quen hết phố xá, góc đường. Giờ chị bắt gặp mấy em cũng “chân ướt, chân ráo” chạm phố thị đèn đóm xa hoa như chị của năm nào. Lúc ấy. Quê mùa thật! Một thí sinh từ tỉnh nghèo đi thi, bướng bỉnh không vâng lời mẹ…

Mẹ bảo: “Thi trường ở tỉnh mình cho gần nghe con

Chị đáp gọn hơ: “Không, con muốn học xa nhà…”.

Tối đó, chị khóc: “Con xin lỗi, con muốn thoát khỏi sự bảo bọc mười mấy năm trời của mẹ. Xin cho con đi học cách tồn tại với cuộc đời. Đừng nhốt con trong căn nhà đầy ắp yêu thương. Đừng bọc con trong túi nhung… Con sợ ngày nào đó con sẽ bị tê liệt, mềm nhũn trước phong ba, bão táp”. Đến lúc chị “bay” được thì mẹ cũng ngậm cười ra đi…

mùa thi bayẢnh minh họa: internet

Ba năm trước, chị từng là một thí sinh hẳn hoi nhưng giờ lại đeo chức danh “Giám thị 2” trong mùa thi này. Có sự hoán đổi thú vị trong đời thế đấy! Nhưng. Cảm thấy bối rối chi lạ!  Hồi sáng giờ, chị ngồi vật lộn với chồng giáo trình cũ, xoay qua mân mê mấy cuốn sách nhiều lần hớn hở vét hết “tài sản” để mua mà thấy trân trọng ghê lắm…Rồi. Turn on cái laptop. Gõ lạch cạch những con chữ không được sắp đặt trước, nó chạy ra đột ngột như cơn mưa sáng dù không thấy dấu hiệu mây đen vần vũ mà kéo màn nước rơi lắc tắc trên mái ngói ngọt sớt vậy á! Thở khì, chị đang viết gửi các em thí sinh và viết dành cho những ai cũng ngồi thấp thỏm trong phòng thi, cũng hồi họp, lo lắng dữ dội như chị đã từng! Thoắt một cái mà nhanh…

18 tuổi chưa tròn, chị cũng như các em chuẩn bị hành trang vào đời… Cũng háo hức điền tên ước mơ của mình vào hồ sơ thi đại học, cũng len lén thay đổi ước mơ vào phút cuối bởi vì hoàn cảnh gia đình, cũng thương thầy cô, mến bạn bè, cũng ôm nhau khóc như mưa dưới sân trường và hứa hẹn đủ điều: “Thi tốt hén, ai thi đỗ thì khao một chầu to đùng há”. Tiết học cuối ướt át nước mắt, từng giọt cay mặn lẩn vào tim không dễ chịu chút nào!

Mỗi lần bạn bè cũ gặp lại, chị đùa: “Trước khi vào phòng thi, tao nghĩ mình sẽ rớt rồi nên gặp đề thi là cứ làm miết cho xong. Thi tốt, với tao là làm bài hết mình và hông hổ thẹn gì cả…”. Chị nhớ cả đám bạn có một trận cười nghiêng ngả, chẳng biết chúng nghĩ gì nhưng đó là thật đấy! Thôi, để chị đáp thắc mắc trong lòng các em luôn nhé: “ Có, chị có sợ rớt nữa. Nhưng lúc đó, chị nghĩ mình may mắn hơn nhiều bạn khác vì được đi học, vì được nếm trải trường thi… nên chị cười nhẹ nhàng, dàn xếp mọi suy nghĩ thật rõ ràng, can đảm hoàn thành bài thi. Dù có sao trăng gì nữa, chị cũng cười vì đã làm bài hết lòng!”

Có một cô giáo đáng kính của chị đã viết tặng chị 3 chữ: “Cười đi em” và dặn dò: “Đậu hay rớt, em cũng là chính em. Thay vì lo lắng, sợ hãi thì em hãy cười nhé và làm bài bằng cả trái tim mình nghen!”. Mẩu giấy được chị gắn vào thẻ học sinh, trước khi đi thi chị đeo nó thật ngay ngắn, vào phòng thi chị nhìn nó rồi cười: “Phải, nhất định dốc sức mà làm… đậu hay rớt là một khái niệm sau thi thôi. Try my best”. Hiện giờ, mẩu giấy đó còn nguyên trong thẻ sinh viên của chị… Hành trang thi cử của chị là 3 chữ đó đấy các em ạ! Có lẽ, nhiều người bảo các em: đừng lo lắng, đừng áp lực, hồi hộp… nhưng làm sao mà không lo lắng, áp lực cho được cơ chứ, phải không? Các em hãy cứ lo lắng, áp lực, hồi họp nhưng những thứ đó không cần thiết trong buổi thi của các em đâu…hãy sử dụng kiến thức mà thầy cô đã sớm hôm ôn luyện và mang theo những kỷ niệm vui vẻ nhất của tuổi học trò để chuyến bay ước mơ cất cánh thật ngoạn mục! Chị tin đó là thứ lợi hại cần trong bước đường chinh phục ước mơ của các em! Chị tin tất cả các em đều làm được. Hãy tin tưởng rằng chính mình sẽ bay đến ước mơ bằng cách này hay cách khác nhé, các em yêu quý của chị!

Chị,

Hồ Bé Linh

Mùa thi "bay"http://1book.vn/wp-content/uploads/o-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/o-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnChiều qua, có kẻ chạy loanh quanh thành phố. Không biết để làm gì? Mắc cơn mưa… Người và xe. Ướt sũng. Đạp nhanh về ký túc xá. Mỉm cười. Khóe môi run lên. Lạnh quá! Buốt bàn tay. Gấp gáp. Kẻo trái tim thấm nước mưa thì sao?...Mỗi quyển sách một chân trời!