1. Một ngày, ba mẹ đứa cháu đem về món đồ chơi là chiếc lồng nhựa xinh xắn bên trong có chú chim be bé màu xanh, mỗi khi nghe tiếng động, lại ngửa cổ lên trời, vỗ vỗ đôi cánh nhỏ xíu, ve vẩy cái đuôi cũng nhỏ xíu, hót líu lo. Lúc đầu, mọi người trong nhà ai cũng thích thú, thi nhau tạo ra tiếng động, một tiếng kêu hay một cái vỗ tay khe khẻ cũng đủ để chú chim hót vang những âm thanh vui tai. Thế là từ đó, suốt ngày chúng tôi được nghe tiếng chim hót. Chú ta không hề phân biệt được lúc nào thì người ta muốn nghe chú hót, lúc nào là tiếng nói chuyện của khách đến thăm và khi nào là tiếng rít của cánh cửa sắt bị gỉ lâu ngày chưa vô dầu mỡ. Mặc kệ, hễ nghe tiếng động là chú ta hót vang…

Kể từ khi nhà có thêm cái sân thượng, mỗi buổi sớm ngủ dậy, tôi lại có thói quen lên đó chơi và chợt một ngày nhận ra rằng ở trên cao này còn có nhiều chim lắm. Những đàn chim sẻ bay lượn và hót rộn rã cả khoảng trời. Có khi, chim bay nhiều và thấp đến nổi tưởng chừng như với tay lên là có thể chạm được. Và giật mình chợt hỏi tại sao mình không lắng nghe tiếng chim hằng ngày vẫn ríu rít trên sân thượng và ngoài khu vườn đầy hoa trái kia mỗi sớm mai hồng mà lại đi nghe tiếng hót giả tạo của chú chim bằng nhựa bị giam hãm trong chiếc lồng này? Huế là vùng đất diễm phúc trong số ít ỏi những thành phố ở cái đất nước này còn nghe thấy tiếng chim ngay trong nội thành cơ mà…

2. Nhớ một chiều đang công tác ở Kontum, khi đi dạo trong một khu vườn, thoáng nghe mùi hương quen tinh khiết, nồng nàn. Bất giác nhìn quanh và nhận ra mình đang đi giữa hai hàng cây ngọc lan đang độ xuân thì sum sê, xanh mướt. Bỗng nhớ những búp hoa ngọc lan màu trắng ngà chen chúc giữa lớp lá chuối mà ngày trước vẫn thường mua về cúng rằm. “Ừ nhỉ, lâu nay sao không thấy?” Vào các ngày giữa và cuối mỗi tháng, người Huế có tục lệ soạn chiếc bàn nhỏ, bày chút hoa quả để cúng “giữa trời.” Đến mùa, ngoài chợ vẫn thường hay bán những bông hoa ngọc lan hoặc hoàng lan gói trong miếng lá chuối bẻ khum khum như bàn tay e ấp đỡ lấy những búp hoa thon tròn, mượt mà và tươi rói. Những gói hoa mộc mạc và thơ ngây ấy được người ta bày trên nải chuối hay trong chiếc đĩa ngọc và cứ thế tỏa ra một mùi hương dịu dàng lẫn trong mùi nhang trầm ngây ngất. Ngày xưa còn bé, cái màu trắng đơn sơ, chẳng chút gì sặc sỡ ấy của hoa ngọc lan không quyến rũ được cặp mắt của đứa trẻ vốn thường thích những gam màu bắt mắt hơn, đến khi đủ lớn để nhận ra giá trị của mùi hương tự nhiên quý báu ấy thì chúng bỗng biến mất, kể từ khi mẹ tôi không còn đi chợ thường xuyên nữa. Vậy mà chiều nay, giữa cái thị xã vùng cao nhỏ bé, heo hút này, tôi lại được đắm mình trong mùi ngọc lan xưa cũ mà miên man nhớ câu chuyện tình lãng mạn và có phần hơi quá quắt Thương nhớ hoàng lan của Trần Thuỳ Mai. Thì ra, những gói hoa ấy vẫn còn đâu đó ngoài chợ mỗi dịp trăng tròn…

Những gói hoa ngọc lan e ấp, tiếng chim sẻ hót vang mỗi sớm mai trên sân thượng nhủ lòng tôi rằng đôi khi người ta không thấy vì đã không nhìn, không nghe do chẳng biết lắng nghe…

 — Dương Lâm Anh (TP Huế)

Nghe và lắng nghehttp://1book.vn/wp-content/uploads/chi-doi-toi-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/chi-doi-toi-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạn1. Một ngày, ba mẹ đứa cháu đem về món đồ chơi là chiếc lồng nhựa xinh xắn bên trong có chú chim be bé màu xanh, mỗi khi nghe tiếng động, lại ngửa cổ lên trời, vỗ vỗ đôi cánh nhỏ xíu, ve vẩy cái đuôi cũng nhỏ...Mỗi quyển sách một chân trời!