CLICK TẠI ĐÂY

Có những nỗi nhớ không thể gọi thành tên

Như sáng nay giữa phuơng trời xa lắc

Nhớ âm thanh của phố Sài thành

Những con đường hình vòng cung và tiếng xe không ngơi rộn rã

Đến nghẹt thở hòa với những làn sương hiếm hoi như của mùa xưa sót lại

Những quán cóc lanh canh ly cà phê sữa

Những gã du ca thì nhấp cà phê đen không đường không đá.

Nhớ cái lạnh của Sài thành đến lạ

Chẳng phải mùa đông cũng lắm kẻ suýt xoa

(Chắc muốn tìm về trong bàn tay nhau

Giấc mơ ấm lên nhờ những lần như thế

Để đêm về còn rủ nhau

Đi tìm một loài hoa chỉ nghe hương mà chưa từng chạm tới).

Con chim sẻ nhỏ ríu rít, mổ vào chiếc lá me tây gọi nhau

Thì ra chúng cũng biết giận hờn, nũng nịu với những trò tinh nghịch

Rồi vụt bay đi cõng nắng.

Sài thành có những ban công

Với những giàn hoa leo

Chiều lại chiều, người con gái đứng đợi

Kẻ lạc phố trở về.

Thơ  Trần Lâm 

Ảnh: internet

(Theo 1book.vn ©)

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/1069915_398962460225029_2062575050_n.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/1069915_398962460225029_2062575050_n-300x300.jpg1book.vnSáng tácThơsáng tác,thơCó những nỗi nhớ không thể gọi thành tên Như sáng nay giữa phuơng trời xa lắc Nhớ âm thanh của phố Sài thành Những con đường hình vòng cung và tiếng xe không ngơi rộn rã Đến nghẹt thở hòa với những làn sương hiếm hoi như của mùa xưa sót lại Những...Mỗi quyển sách một chân trời!