Cô nghĩ đến Phong vào buổi chiều muộn, khi nắng đã tắt và đêm chưa kịp buông. Nhớ trong lúc ngày tàn trở đi trở lại trong cô như một thứ ám ảnh, như đôi mắt Phong nhìn cô trong buổi chiều tháng 7 hôm ấy. Như đôi mắt cô bất lực nhìn theo anh hòa vào dòng người bất tận. Rồi lãng quên, như chưa kịp nhớ những điều đã từng xảy ra mười năm về trước.

***

Phong hay ngồi chờ cô ở góc quán café dưới chung cư cũ, nhìn ra con kênh đen ngòm. Phong ngồi đó, vào những buổi chiều nhiều gió, thốc từng cơn bụi đổ ập vào ly trà đã tan đến viên đá cuối cùng, trong tiếng rao vui tai của những hàng trái cây, bắp xào, hột vịt lộn. Cô đến ngồi bên cạnh anh, bàn về Kiều, Bùi Giáng và Camus, rồi lại phóng như bay cho kịp chuyến xe buýt cuối cùng về Thủ Đức. Kết thúc một ngày lang bạt.

Cô gọi đó là mùa hè của nỗi nhớ. Mưa nhiều và gió thốc qua từng mái tôn nghe vời vợi. Cô 20, tràn trề nỗi sầu từ những cuốn tiểu thuyết Quỳnh Dao đọc vội trong thư viện vắng teo. Hè về từ tháng trước, trong mớ hành lý gói ghém vội vã tống vào góc phòng của mấy đứa bạn trọ cùng dãy với cô. Chúng nó về quê hoặc đi đây đó cho qua mùa hè thứ hai của thời sinh viên. Cô bỏ Thủ Đức lên trung tâm thành phố kiếm tiền bằng việc phát tờ rơi ở các ngã tư và bán hàng theo ca, lương mỗi tháng 750 nghìn. Công việc kết thúc vào lúc 9 giờ tối, đủ kịp để leo lên xe buýt, đánh một giấc về Thủ Đức, như những buổi chiều lang thang đến đêm cùng Phong.

Phong lớn hơn cô hai tuổi, phong trần như những gã giang hồ trong các phim đánh đấm Hồng Kông, nhưng lắm khi cũng tếu táo. Trên cô một khóa, nhưng kết thúc năm thứ ba, anh vẫn phải đăng ký học lại mấy môn đại cương còn nợ – kết quả của những đêm thức trắng cày võ lâm. Cô càu nhàu, kêu học hành dở ẹc vậy thì ở nhà cho đỡ nhục. Phong giơ cú đấm lên nhứ nhứ hăm dọa, coi chừng anh điên lên thì chết không kịp ngáp. Phong thích dùng từ “chết không kịp ngáp”, như một cách phô trương sức mạnh với con bé gầy tong, hồi nào ngồi sau xe cũng được hỏi: “Lên chưa sao nhẹ hều vậy nè?”. Một tuần ba buổi, Phong ôm vở sang cô kèm cho môn logic, và lúc nào cũng kết thúc bằng cuộc tranh luận về truyện ngắn “Tình yêu và logic” của ông nhà văn nào đó cô chẳng nhớ được tên nhưng thuộc đến từng chi tiết. Rồi sau đó cả hai lôi nhau đi ăn chè đậu đen ở quán bida gần đó. Kết thúc một ngày lãng xẹt.

***

Giữa tháng 7, cô bỏ việc, nhận 500 nghìn cho ba tuần làm việc vì cái tay khiếm nhã của thằng trưởng ca. Bằng tuổi cô như nó lưu manh hóa sớm hơn nên mọi sự với nó đều như vô tình – vô tình đánh tay quá mạnh khi đi ngược chiều đám con gái, vô tình chạm vào những vùng nhạy cảm của chị em trong quầy với lý do tìm thứ này thứ nọ. Cô kết thúc mọi sự vô tình của nó bằng cái thúc chân vào chỗ hiểm. Và nó kết thúc hành động “vô tình” ấy của cô bằng bì thư đặt trên bàn cuối buổi làm việc. Vẫn còn lịch sự chán. Cô đếm tiền, bỏ vào balo rồi nhắn tin kêu Phong ra bờ kênh nhậu. Hôm ấy gió cũng nhiều, thổi từ hướng bờ kênh làm cả hai vừa nhậu vừa bịt mũi.

– Em thất nghiệp rồi. – Cô cười phá lên khi nghĩ đến vẻ mặt khổ sở của thằng trưởng ca.

Phong gật gù, cầm vại bia hơi to vật vã rót vào ly cô.

– Dô cái đi, mừng em hết cảnh làm mướn.

– Ai bảo anh em làm mướn? Gọi làm thuê cho đỡ tủi.

– Mướn thuê gì chả vậy. Về tích cực dạy cho anh mấy môn còn lại đi, anh trả lương, vừa có tiền vừa được cái mác gia sư, oai thí mồ.

– Tiền đâu anh trả?

– Đừng có trông mặt bắt hình dong. Anh nhìn bèo nhèo vậy chứ cũng có thể trả lương em gấp ba lần cái chỗ bán hàng kia.

Cô gật đầu, chơi luôn, đưa ly lên cụng ly anh cái choang, mém bể. Đến ly thứ 3, cô kể cho Phong nghe cú đá trời giáng của mình lúc chiều.

– Thằng đó lưu manh thua mỗi Xuân tóc đỏ. May cho nó là em chỉ biết đến chiêu thứ tư thôi. Hồi đó mà em học ngoan ngoan chút xíu là giờ nó chết chắc rồi.

Phong cười ha hả khi nghe cái giọng du côn nửa mùa của cô. Hồi đó, cô bảo anh dạy cô mấy chiêu tự vệ, phòng khi gặp kẻ vô lại như thằng trưởng ca hôm nay. Phong chỉ đến chiêu thứ tư, rồi nhìn cô lắc đầu, bảo em phòng xa chứ nhìn em thế này, ai mà có hứng nổi. Cô nghe nổi quạu, bỏ ngang.

Tháng bảy, trời tối chậm. Gió thổi vù vù qua mấy tòa nhà cao ngất, được cái chuyển hướng nên hết thối. Hết ba vại bia, cô chống cằm, dựng đầu để khỏi gục xuống bàn. Phong đút cô miếng chanh, bảo ngậm đi, hồi nào tỉnh thì về. Anh ngồi đốt thuốc, phả khói thành từng vòng tròn giống hệt gã cao bồi trong Lucky Luck.

Phố bắt đầu lên đèn – một màu vàng bồng bềnh. Những lúc sắp say cô thường thấy mình cô đơn ghê gớm. Nỗi nhớ không có nơi nương náu cứ ngọ nguậy trong tim. Cô gục đầu xuống bàn để ngăn cái ý nghĩ muốn ôm Phong một cái. Bất chợt anh đưa tay vuốt mớ tóc lòa xòa xuống trán cô, lẩm bẩm:

– Thùy, anh xin lỗi.

Lát chanh vẫn còn trong miệng cô, đắng ngắt.

***

Phong hẹn hò. Với người con gái lớn hơn anh hai tuổi. Cô gật đầu tán thành, không sao, với tình yêu, tuổi tác chỉ là những con số như cách nói của mấy nhân vật trong bộ phim Hàn nào đó cô đã được xem. Anh cười nhạt, vậy sao. Cô ừ, tay liên tục xúc chè cho vào miệng, mắt lơ đễnh nhìn đàn chim sẻ ríu rít góc vườn.

Tháng 9, năm học mới của cô đã bắt đầu. Phong lên trung tâm thành phố học năm cuối cùng, cô vẫn ở lại Thủ Đức. Khoảng cách làm cô nhẹ nhõm, nhưng cô không nói với Phong điều này. Còn gì độc ác hơn khi thú nhận với người khác cảm giác chối bỏ của mình về họ. Bởi hình như, cô đang tìm cách chối bỏ kỷ niệm chung với Phong trong mùa hè của nỗi nhớ vừa qua. Phong vẫn đều đặn hai tuần một lần mang cho cô những cuốn truyện kinh điển mà anh tìm thấy trong những tiệm sách cũ gần trường ở trung tâm. Cả hai vẫn tranh luận về Kiều, Bùi Giáng, Camus, lâu lâu có thêm Sartre. Vậy là đủ cho những buổi chiều hoang hoải.

Khi Phong thú nhận với cô rằng anh đang hẹn hò, cô đã mất 10 giây để quyết định là mình nên đứng dậy chạy ra khỏi quán hay ngồi lại gật đầu tiếp với câu chuyện về người con gái hơn anh hai tuổi kia. Và cô ngồi lại, hai tiếng đồng hồ sau đó đã ăn hết ba ly chè đậu đen và hình dung về những cuộc hẹn hò bên bờ sông Sài Gòn đầy gió (chắc chắn là có muỗi) của anh, có hoa hồng và những nụ hôn mê mải. Mà kỳ cục, sao cô cứ phải hình dung về những giây phút lãng mạn không thuộc về mình thế kia? Mà kỳ cục, sao hôm nay chè đậu đen lại đắng quá vậy nè?

Hôm đó, cô đâu có biết Phong đã đổ cả nửa ly café của anh vào ly chè của cô.

Hôm đó, cô trở về, chạy một mạch năm vòng quanh sân vận động của trường rồi ngã vật xuống đám cỏ cao quá đầu người trong khuôn viên, hét lớn:

– Phongggg, anh là gã đầu đấtttttttt.

***

Mười năm.

Cô gặp lại Phong vào một chiều mưa tháng 7. Thành phố vẫn nhiều gió như của mười năm trước. Phong đứng rất lâu, lẩm nhẩm đọc mấy bài thơ của cô được phóng bút treo trên tường, trong lúc cô đang định chào bằng câu hỏi quen thuộc dành cho khách: “Anh uống gì?”.

– Vẫn cũ xì như thế nhỉ, chẳng khác đi được.

– Sao lại nghĩ đó là của em? – Cô hỏi lại anh bằng giọng hơi xúc động, như giọng của ai khác đang nói thay mình.

Phong ngồi xuống ở ô cửa kiếng số hai, nhìn ra mặt đường có hàng me xanh lá. Cô đặt ly trà xuống bàn, lặng lẽ ngồi đối diện. Góc quán café dưới chung cư cũ kỹ kia bỗng hiện nhanh qua đầu cô. Mười năm, kỷ niệm đã cũ, cảm xúc cũng khô. Chỉ là bất chợt có điều nhắc nhớ khiến cô giật mình.

Phong quan sát từng nét thay đổi trên gương mặt vốn ít khi giấu được cảm xúc của cô. Anh không nghĩ chuyến về thành phố lần này lại đưa đẩy mình đến đây. Tình cờ mà thành hữu ý. Mười năm, cô đã thực hiện được ước mơ của mình. Còn anh, con đường đã có bước ngoặc. Cô gái đang ngồi trước mặt anh bây giờ và Thùy của mười năm về trước, với anh, không thể là một.

Cô gật đầu, tựa như đoán được dòng cảm xúc đang chảy trong lòng Phong. Tay vẫn miết tấm khăn vuông trải bàn màu đỏ đô, cô tự hỏi mình có chờ đợi gì không trong cuộc hội ngộ tình cờ này. Những câu nói bỏ lửng cũng đủ đưa cô đi một chặng đường dài, từ lúc anh bỏ thành phố xuôi về miền Tây. Nhưng cuối cùng, tất cả lại đưa cô trở về với thực tế rằng mười năm, những ngả rẽ đã mang Phong của ngày ấy xa thật xa.

***

Ly trà đã tan đến viên đá cuối cùng còn tiếng rao hàng thì bị bỏ lại bên ngoài cửa kính cách âm.

Không phải góc quán dưới chung cư cũ của ngày xưa.

Chỉ là một mảnh ký ức vừa được bóc ra khỏi mớ bộn bề quen thuộc.

Nhưng cũng chỉ là ký ức.

Chiều ấy, những cơn gió khô khốc cuốn đám bụi về phía cuối con đường… xa lắc…

 Bình Nguyên

Ảnh: internet

(Theo 1book.vn ©)

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/27737249.pnghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/27737249-300x300.png1book.vnSáng tácTruyệnsáng tác,truyệnCô nghĩ đến Phong vào buổi chiều muộn, khi nắng đã tắt và đêm chưa kịp buông. Nhớ trong lúc ngày tàn trở đi trở lại trong cô như một thứ ám ảnh, như đôi mắt Phong nhìn cô trong buổi chiều tháng 7 hôm ấy. Như đôi mắt...Mỗi quyển sách một chân trời!