Những ngày cuối năm, bố dậy từ rất sớm ra chăm chút cho cây mai trước sân. Dù không nói nhưng tôi hiểu rất rõ, có lẽ bố đang nhớ về một miền quê xa lắc – khoảng cách được đo bằng thời gian 20 năm và sự khác biệt: nơi ấy mùa xuân có lẽ sẽ có mưa phùn và rét đậm, còn nơi bố đang ở thì tết là những ngày nắng.

20 năm – 20 cái tết trôi qua, bố từ người đàn ông tóc muối tiêu giờ đầu đã bạc trắng. 20 năm là nỗi nhớ đau đáu cái lạnh của vị tết nơi miền quê xa.

Tôi thấy bố vẫn đứng trầm ngâm rất lâu bên nụ mai vàng, chắc bố đang nhớ về cành đào ngày 30 tết của 20 năm trước, cành đào phơn phớt rung rinh trong làn gió se sẽ lạnh.

 Ngày ấy, tôi thường lon ton chạy theo bố ra bờ ao, giúp bố cầm con dao và cái bật lửa, chặt xong bố nhóm ít lửa đốt sơ qua trên vết cắt rồi mới mang vào cắm, làm như thế để nhựa cành đào khỏi chảy ra sẽ giữ tươi lâu hơn. Cắm xong cành đào bố ra ấy ít vôi bôi vào thân cây đào chỗ vừa cắt, bố giải thích, nó cũng như con người vậy, vôi sẽ làm vết thương nó mau lành. 

Đêm giao thừa bố sẽ tự tay đốt những dây pháo thật dài và những quả pháo thật to, mỗi lần pháo nổ đùng đùng là mẹ và 2 chị em tôi lại bịt tai nhắm mắt; rồi tiếng pháo nhà này cứ hòa vào tiếng pháo nhà kia râm ran rộn cả làng.

nang xuan - Copy

Những mùa xuân êm đềm bên ngôi làng nhỏ cứ thế trôi qua cho đền ngày bố mẹ quyết định vào miền đất mới. Ngày ấy bố đã bước qua tuổi 50, cái tuổi mà đáng ra với nhiều người đã chuẩn bị được nghỉ ngơi, vậy mà với bố đó lại là cái tuổi để bắt đầu 1 cuộc hành trình mới. Mảnh đất mới hoang vu như chính cuộc đời của những kẻ tha hương. Mái tóc đã hoa râm nhưng vẫn không ngăn được những vòng xe sớm khuya của bố. 10h đêm khi mọi người chuẩn bị lên giường ngủ thì cũng là lúc bố chuẩn bị đi trực cho một xưởng gỗ và sáng sớm bố sẽ là người gọi 2 con dậy đi học. Cứ thế những cái tết cũng qua thật đặc biệt, tối 30 tết bố mẹ chuẩn bị gà cúng đâu vào đó thì bố đi trực; giao thừa 3 mẹ con cúng ông bà, trời đất trong căn nhà tranh xơ xác, nhưng nó không hiu quạnh mà luôn mang một niềm vui, một sự chờ đợi – đợi buổi sớm mai. Bố sẽ luôn là người xông đất mang hương tết về nhà đầu tiên bằng những hạt bụi đường bám đầy trên tấm áo bạc màu.

Những cái tết nối tiếp nhau, bố vẫn mang ao ước được 1 lần trở về mảnh đất ông bà để nghe cái rét, cái không khí rộn rã của ngày tết xưa thấm vào da thịt, nghe tiếng pháo râm ran, được chặt cành đào ngoài bờ ao vào cắm trên bàn thờ tổ tiên; nhưng tất cả đều gác lại khi nhìn 2 đứa con nheo nhóc và những đồng tiền phải vật lộn mới kiếm được để lo cho gia đình nhỏ.

Nỗi mong nhớ ấy kéo dài đến khi mái tóc người đàn ông là bố bạc phơ. 20 năm, nghĩa là đã hơn 70 tuổi, khi gần hết đời người mới được chút thảnh thơi thì nỗi nhớ mong ngày nào lại ùa về.

 Bố vẫn đứng trầm ngâm, lâu lâu đưa tay sờ từng nụ hoa mai, có lẽ bố đang nhớ cây đào, đang nhớ những vết thương nơi những cành đã cắt, không biết chúng có lành hay mang mãi những vết thương ấy, nhưng biết đâu ngay nơi vết cắt đó lại nhú nở 1 mầm đào non để lại trổ hoa vào mùa xuân sau.

Thời gian không bao giờ xóa bỏ được những kí ức và niềm hy vọng. Ngày mai những nụ mai vàng sẽ nở, và một mùa xuân, 1 cái tết nữa lại về trong ánh mắt của bố. Lòng chợt bâng khuâng nhớ những vần thơ của Mãn Giác Thiền sư: “Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết. Đêm qua sân trước 1 cành mai”. Và tôi biết bố cũng đang mang 1 cành mai như thế.                                                             

Bài và ảnh: Trần Lâm

(Theo 1book.vn ©)

 

Nơi mùa xuân còn mãihttp://1book.vn/wp-content/uploads/nang-xuan-Copy.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/nang-xuan-Copy-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạncảm xúc mùa xuân,cảm xúc tết,mùa xuân,nhớ tết,tản mạn tết,tản văn,tếtNhững ngày cuối năm, bố dậy từ rất sớm ra chăm chút cho cây mai trước sân. Dù không nói nhưng tôi hiểu rất rõ, có lẽ bố đang nhớ về một miền quê xa lắc – khoảng cách được đo bằng thời gian 20 năm và sự khác...Mỗi quyển sách một chân trời!