Một nữ sinh đại học gửi thư cho tôi viết rằng, cô đã phải lòng một giáo sư lớn hơn cô ấy hai mươi tuổi, cô cũng biết rằng mình không thể thành công với giáo sư đó được, nhưng cô không thể nào không nhớ đến ông. Điều này khiến cô rất đau khổ.

Một thiếu nữ tình đậu sơ khai, rất dễ phải lòng thầy giáo của mình, chỉ cần thầy không đến nỗi xấu xí, không già đến nỗi đi lại phải chống ba toong, thì nàng thiếu nữ ấy thường dành mối tình đầu cho thầy giáo.

Cô ấy cảm thấy thầy giáo đối sử với mình rất tốt, thường có sự đánh giá mình rất cao, đây chẳng qua chỉ là tình yêu riêng của mình mà thôi. Ngoài cha và anh trai ra, người đàn ông mà thiếu nữ tiếp xúc đầu tiên thường là thầy giáo ở trường, trong tình hình không có sự so sánh, nàng thường cho rằng, thầy giáo chính là người đàn ông tốt nhất trên đời này, nàng sẵn sàng yêu thầy suốt đời, thậm chí có thể buông bỏ hết thảy vì người thầy mà mình yêu, đồng thời cũng mong thầy vì yêu mình mà cũng buông bỏ tất cả, cả hai cùng yêu nhau một cách điên cuồng. Thực ra, thầy giáo chẳng qua chỉ là người đàn ông mà thôi.

Tình yêu thật sự không phải là sùng bái một người ở vị trí cao hơn mình. Tình yêu cần phải bình đẳng, học sinh yêu thầy giáo, mối tình này về căn bản là không bình đẳng chút nào.

Những từng trải về nhân sinh của thầy giáo phong phú hơn cô nữ sinh nhiều, đọc sách cũng nhiều hơn cô, đẳng cấp cao hơn cô, trong quãng đời thẹn thùng của tuổi trẻ, thầy là người tình trong giấc mơ của cô, thế nhưng chỉ đến một ngày nào đó phải xa rời mái trường, rồi cô ấy sẽ quen biết một người đàn ông khác, thì lúc đó cô ấy mới vỡ lẽ ra rằng, thứ tình cảm mà cô dành cho thầy giáo trước đây chẳng qua chỉ là ngưỡng mộ mà thôi chứ không phải là tình yêu.

Có nữ sinh nào mà không phải lòng một thầy giáo vừa khôi ngô tuấn tú, vừa tài ba xuất chúng cơ chứ? niềm vui tràn trề và đau khổ thẹn thùng, từng khiến chúng ta cứ tưởng mình đã am hiểu được tình yêu; về sau đến một ngày nào đó, chúng ta phải mỉm cười thừa nhận rằng, đó không phải là tình yêu, đó chẳng qua chỉ là khúc nhạc dạo trong quá trình trưởng thành của mình mà thôi.

Tác giả Trương Tiểu Nhàn/ (st) 

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/8d7dce45aa6347d49168faa8d10ca805.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/8d7dce45aa6347d49168faa8d10ca805-300x300.jpg1book.vnPhòng đọcTản mạntrương tiểu nhànMột nữ sinh đại học gửi thư cho tôi viết rằng, cô đã phải lòng một giáo sư lớn hơn cô ấy hai mươi tuổi, cô cũng biết rằng mình không thể thành công với giáo sư đó được, nhưng cô không thể nào không nhớ đến ông. Điều...Mỗi quyển sách một chân trời!