Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình không được khá giả, bố mẹ tôi đều là những công nhân bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những tháng ngày bên sách vở. Dù gia đình không có nhiều điều kiện nhưng ba mẹ rất quan tâm đến sự học hành của con mình. Tôi sẽ không bao giờ quên được những năm tháng ấy – khoảng thời gian gắn liền với những người bạn thân thiết của tôi, những người thầy đầu tiên của tôi – những cuốn sách.

Cuốn sách đầu tiên mà tôi được tặng từ ba tôi đó là cuốn “Không gia đình”. Vào thời điểm của 10 năm về trước nó rất đắt. Nhưng dù có khó khăn đến đâu ba vẫn mua nó cho tôi vào đúng dịp sinh nhật của mình mặc cho sự phản đối dữ dội của mẹ. Nó – cuốn sách ấy không đơn giản chỉ là một cuốn sách để đọc mà nó là sợi dây kết nối yêu thương của chúng tôi, của ba và tôi. Con người ấy, không giỏi bộc lộ những cảm  xúc của chính mình, ông chỉ thể hiện qua hành động, việc ông tặng sách cho tôi – con gái của ông là một cử chỉ yêu thương ông dành cho tôi. Và đúng như người ta nói khi yêu thương xuất phát từ trái tim nó sẽ được đáp lại. Ngày hôm ấy, cho đến tận đêm khuya tôi đã không ngủ được, một phần vui sướng vì được tặng quà, phần khác có lẽ là hạnh phúc khi hiểu được ba mình, khi nhận được sự yêu thương từ ba.

Ba tôi, dáng người khắc khổ vì mưu sinh, vì chật vật mỗi ngày cho miếng ăn của cả nhà. Ba tôi trở nên cáu gắt, giận dữ theo từng ngày, có những lúc vô cớ, ông uống say mèm và cũng vô cớ ông đánh mắng cả nhà, ông đánh mẹ tôi, ông đánh tôi – đó là khoảng thời gian thật khủng khiếp nó in hằn trong trí nhớ nếp nghĩ của tôi. Nó khiến tôi ghét ông, và không hiểu ông. Nhưng từ sau ngày ấy, tôi nhận ra rằng ba tôi không muốn những điều như thế xảy ra, chúng là một phần rất xấu từ cuộc sống khốn khó của ông. Ông đã rất ân hận, ngày ông tặng sách cho tôi cũng là ngày ông khóc rất nhiều, khóc vì hối hận, vì yêu thương, vì không đủ khả năng làm tròn trách nhiệm của một người cha trong  những tháng năm ở bên tôi.

Bạn có thể tưởng tượng rằng khoảnh khắc những giọt nước mắt nóng hổi của người sinh thành ra mình lăn dài trên gò má hốc hác, xám xịt vì công việc nặng nhọc. Bạn có thể tưởng tượng ra rằng gương mặt của đứa con gái 11 tuổi ngỡ ngàng, òa khóc ra sao trước cảnh tượng ấy, nhưng bạn không thể hiểu nổi những sự biến chuyển trong tâm trạng của tôi, cảm giác ấy giống như tôi đã  ngộ nhận rất lâu, như thể tôi đã hiểu ra nhiều điều từ người thân của mình.

Những cuốn sách đã đưa tôi đến với những điều tốt đẹp của thế giới này, dù rằng có cả những điều khốn khổ, xấu xa. Những quan trọng hơn nó cho tôi nhìn và cảm nhận được tình yêu thương từ những người thân của mình. Tôi biết ơn chúng, có lẽ một phần chúng đã gắn kết tình yêu thương trong gia đình chúng tôi. Người tôi biết ơn nhất trong cuộc sống Ba tôi – người đã giúp tôi biết về chiều sâu của cuộc đời này.

— Hoàng Bạch Diệp

Quyển sách của bahttp://1book.vn/wp-content/uploads/song-ngay-hom-nay-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/song-ngay-hom-nay-1book-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnTôi sinh ra và lớn lên trong gia đình không được khá giả, bố mẹ tôi đều là những công nhân bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những tháng ngày bên sách vở. Dù gia đình không có nhiều điều kiện nhưng ba mẹ rất quan...Mỗi quyển sách một chân trời!