Tiểu thuyết Room – Căn Phòng Khóa, tác giả Emma Donoghue đã được dịch ra hơn 35 ngôn ngữ, được tạp chí The New York Times đánh giá là một trong 6 quyển tiểu thuyết đáng đọc nhất trong năm 2010 và Washington Post đưa vào Top 10 tiểu thuyết đáng đọc nhất thế giới.

trich dan hay nhat tieu thueyt room can phong khoa Emma Donoghue

1BOOK mời các bạn xem qua những trích dẫn hay trong quyển tiểu thuyết này nhé.

Bao muộn phiền âm thầm mẹ chịu.

Con ngủ ngoan, từng nhịp thở bình yên;

Hòm gỗ buồn nơi giấc mơ lắng dịu;

Ánh khóa đồng ghim chặt những mảnh đêm,

Trong tăm tối, giấc hồng con tỏa sáng dịu êm.

– Simonides (556 TCN – 468 TCN), Danaë(1)

  • “Tôi đoán cơ thể tôi là của tôi, và cả những ý nghĩ trong đầu tôi nữa. Nhưng những tế bào của tôi lại được làm từ tế bào của Mẹ, vậy nên tôi là bản sao của Mẹ. Cũng như khi tôi kể cho Mẹ nghe điều tôi đang nghĩ và Mẹ nói cho tôi biết những điều Mẹ đang nghĩ, thì mỗi ý nghĩ ấy sẽ nhảy vào đầu người kia, giống như tô màu xanh dương lên trên màu vàng thì ra màu xanh lá.”
  • “Tôi có năm ngón tay trên mỗi bàn tay và cũng có năm ngón chân trên mỗi bàn chân. Mẹ cũng thế, chúng tôi là những bản sao y hệt của nhau mà.”
  • “Tôi làm chủ những trò chơi, nhưng chính Mẹ mới là người làm chủ các bữa ăn.”
  • “Khi mang giày vào chân rồi thì khó mà bước đi được vì chúng nặng nề như muốn kéo cho tôi vấp ngã. Tôi thích đi chúng vào khi đã nằm ở trên giường hơn, lúc đó tôi giơ chân lên cao và vung vẩy trong không khí để cho hai chiếc giày chiến đấu với nhau xong rồi lại làm bạn với nhau.”
  • “Tôi ghét cái khẩu trang của tôi, nó làm tôi không thể nào hít thở được, nhưng Mẹ lại bảo thật ra vẫn có thể.”
  • “Ông Morris nói. – Chúng ta có bằng chứng về việc bắt cóc để thỏa mãn hành vi tình dục, giam giữ trái phép, nhiều lần hãm hiếp, bạo hành hình sự… – Ông ta đang đếm trên đầu ngón tay chứ không biết cách đếm nhẩm trong đầu.”
  • “Tôi không biết nó là của-Mẹ-chứ-không-phải-của-tôi. Trong Căn phòng thì mọi thứ đều là của chung hai Mẹ con.”
  • “Tôi nghĩ những gì trẻ con cần là sự hiện diện của người mẹ ngay bên cạnh.”
  • “Chẳng một phút giây nào hai mẹ con tôi cảm thấy cô đơn cả.”
  • “Tuyệt vời! Nhân tiện, cô vừa đề cập đến điều mà một số chuyên gia gọi là một quyết định kỳ lạ khi dạy Jack rằng thế giới chỉ nằm trong căn phòng mỗi chiều mười một bàn chân, và mọi thứ khác, tất cả những thứ mà bé nhìn thấy trên ti–vi, hay được biết từ vài cuốn sách… chỉ toàn là điều tưởng tượng. Cô có cảm thấy áy náy khi lừa dối con mình không? Trông Mẹ không có vẻ thân thiện chút nào.”
  • “Thế mọi chuyện sẽ ra sao nếu tôi kể cho con tôi nghe là này con, ngoài kia là cả một thế giới vui vẻ và con không thể có được chút xíu nào của nó cả?”
  • “Tất cả những gì tôi làm chỉ là đã tồn tại được, và tôi đã làm khá tốt việc nuôi dạy Jack. Tôi nghĩ là đủ tốt.”
  • “Tôi mong rằng mọi người đừng tiếp tục đối xử với mẹ con tôi như những kẻ duy nhất sống sót qua hoạn nạn. Tôi vừa đọc được nhiều chuyện trên Internet mà hẳn là quý vị không thể nào tin nổi.”
  • “Khi thế giới của chúng tôi chỉ rộng có mười một bước chân thì dễ quản lý hơn. Bây giờ có rất nhiều điều tác động lên Jack. Nhưng tôi ghét cái cách mà các phương tiện truyền thông đại chúng gọi cháu là một người kỳ quặc, một nhà thông thái ngốc nghếch, hoặc là hoang dã, cái từ đó…”
  • “Con tôi đã có một tuổi thơ với tôi bên cạnh, cho dù bà gọi tuổi thơ đó là bình thường hay không.”
  • “Có lẽ nó đã không còn là Căn phòng nữa khi anh Cửa đã bị mở ra.”
  • “Quy luật ở buổi hòa nhạc là những người chơi nhạc thì phát ra đủ loại tiếng ồn, nhưng chúng tôi thì không được dù chỉ là một tiếng động nhỏ, ngoại trừ việc vỗ tay khi kết thúc.”
  • “Khi tôi bốn tuổi, tôi không biết gì về thế giới hoặc chỉ nghĩ nó chỉ là những câu chuyện kể. Rồi khi Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện thật về nó thì tôi tưởng là mình đã biết hết về thế giới rồi. Nhưng bây giờ khi tôi đã hoàn toàn sống trong thế giới thì tôi mới biết là mình chẳng biết gì về nó, lúc nào tôi cũng bối rối.”
  • “Trong bóng tối, tôi nhìn thấy bức hình của mình mà Mẹ đã vẽ tặng vào ngày sinh nhật, trông tôi thật nhỏ bé. Tôi vẫy tay gọi Mẹ và chỉ vào tấm hình. Tôi hôn lên khuôn mặt Mẹ ướt đầm nước mắt, đó là vị của biển.”

 

1BOOK.VN 

Room, Căn phòng khóa - Những trích dẫn sách hay nhấthttp://1book.vn/wp-content/uploads/Room-can-phong-khoa-EmmaDonoghue.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/Room-can-phong-khoa-EmmaDonoghue-150x150.jpg1book.vnPhòng đọcTrích dẫnTrích dẫn sáchcan phong khoa,room,trích dẫn hay,trích dẫn sách,trích dẫn sách hayTiểu thuyết Room – Căn Phòng Khóa, tác giả Emma Donoghue đã được dịch ra hơn 35 ngôn ngữ, được tạp chí The New York Times đánh giá là một trong 6 quyển tiểu thuyết đáng đọc nhất trong năm 2010 và Washington Post đưa vào Top 10 tiểu...Mỗi quyển sách một chân trời!