CLICK TẠI ĐÂY

Phận làm người, có cái gì kinh khủng cho bằng đến một lúc, mình nhận ra mọi sự vẫn tốt đẹp cho đến giờ phút này, bỗng bị dập tắt như cỗ máy không chạy được nữa? Bị mất việc,bị thất bại, bị phá sản, bị tai nạn hay bị một căn bệnh hiểm nghèo được chẩn đoán và hôm trước…tất cả những việc này nó đau tinh thần kèm theo cơn đau của thế xác.Làm sao chúng ta chấp nhận được? làm sao chịu đựng được? sau một thời gian chúng ta chấp nhận một cách căm phẫn và cho rằng rất bất công khi nó xảy ra với mình.

Khi những khó khăn, những thay đổi xảy đến, tôi thường hay phó mặc số phận cho những tác nhân bên ngoài kiểm soát, hoặc đưa ra rất nhiều biện pháp đề phòng, cho nên cuộc sống của tôi luôn trong bế tắc không lối thoát.Tình cờ đọc được “Ai lấy miếng pho mát của tôi”, tôi đã thấy chính mình trong đó – chàng tí hon Ù lì và chàng tí hon Chậm chạp.

Trong “Ai lấy miếng pho mát của tôi” , Ù lì và Chậm chạp rất thông minh nên khi vào mê cung, họ chăm chú, nỗ lực tìm những miếng pho mát thượng hạng hợp tương xứng với bản thân, khi tìm được rồi họ an nhàn tự tại hưởng thụ và nghĩ rằng những miếng pho mát này thuộc về họ mãi mãi, vì thế họ dần đánh mất trí thông minh vốn khó của mình và trở nên chậm chạp, ù lì, khi có biến cố xảy đến – những miếng pho mát không còn, họ không biết sử dụng trí thông minh vốn có của mình để đối phó, họ bắt đầu tìm hiểu vì sao những miếng pho mát bỗng dưng mất đi, mà không đi tìm biện pháp tìm lại những miếng pho mát.

Tôi cũng thế vì luôn chọn sống trong vùng an toàn, nên khi những thay đổi xảy ra tôi bắt đầu đổ lỗi,tìm hiểu tại sao nó lại xảy ra với mình, chứ không chấp nhận nó và tìm cách giải quyết vấn đề, vì thế tôi đánh mất bản chất vốn có của mình,không còn tin tưởng vào bản thân, sống vô trách nhiệm với bản thân từ đó dẫn đến những khó khăn liên tiếp lớn dần không được không giải quyết được.

Tôi rất thích hai nhân vật chú chuột Đánh hơi và chú chuột Nhanh nhẹn mà Spencer

Johnson đưa vào câu chuyện. Hai chú chuột này sống rất đơn giản, luôn biết nắm bắt những miếng pho mát “cơ hội” khi thấy chúng đến, mặc dù chúng rất cứng và khó gặm. Chúng không ngừng tìm kiếm và nâng cao khả năng của mình,vì thế khi gặp khó khăn chúng biết chấp nhận và ứng phó cách nhanh chóng, và thành quả mà họ nhận được là những miếng pho mát không những mất đi mà còn dồi dào và thơm ngon hơn.

Tôi đã nhận ra cuộc sống luôn luôn thay đổi, muốn có một cuộc sống bình an hạnh phúc thì phải biết chịu trách nhiệm về bản thân mình, thích ứng được với những rủi ro xảy đến, và tôi đã biết thất bại không phải là kết quả mà nó là quả trình.Trên con đường đời không có thất bại thì làm sao có chiến thắng, không có chiến thắng thì không thể nào có kết quả được.

Cuộc đời không luôn là những hành lang thẳng tắp để ta có thể dễ dàng đi qua mà không gặp một vật cản nào. Cuộc đời thường là những mê lộ buộc ta phải tìm kiếm lối đi cho riêng mình nếu muốn băng qua nó. Đôi lúc, chúng ta cũng bị lạc lối, đi vào ngõ cụt hoặc muốn từ bỏ tất cả.

Sách : Ai lấy miếng pho mát của tôi – Spencer Johnson.
Biên dịch: Nguyễn Văn Phước – Phương Anh.

Nguyễn Mai/1book.vn

Sách và tôi 2017: Ai lấy miếng pho mát của tôi?http://1book.vn/wp-content/uploads/ai-lay-mieng-pho-mat-cua-toi-1.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/ai-lay-mieng-pho-mat-cua-toi-1-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôiai lấy miếng pho mát của tôi,sách và tôi 2017,Spencer JohnsonPhận làm người, có cái gì kinh khủng cho bằng đến một lúc, mình nhận ra mọi sự vẫn tốt đẹp cho đến giờ phút này, bỗng bị dập tắt như cỗ máy không chạy được nữa? Bị mất việc,bị thất bại, bị phá sản, bị tai nạn hay...Mỗi quyển sách một chân trời!