“Đôi khi có những người mắt sáng nhưng không thấy được cầu vồng…”

Sáng nay ngồi “dọn dẹp” Facebook, tôi vô tình phát hiện ra mấy dòng này, đặt dưới tiêu đề “Chút dòng gửi quyển sách từ mười tám tháng trước…” Phải, tôi khoái sách lắm, cuốn nào hay hay, được giới thiệu nhiều một xíu lập tức ghi nhớ lại, đợi mở Hội sách là nằng nặc đòi chị dẫn đi mua liền. Mà một năm thì có biết bao nhiêu cái Hội sách, chưa kể thêm hai đợt mua sách định kỳ lúc ra Tết và vào đầu năm học nữa. Cho nên, sách thì cứ mua về chất đống nhìn thích mắt vậy, mà nhiều cuốn có thèm động đến bao giờ, phần vì bận, mặt khác lại do lười. Hôm ấy là một trưa nắng hơi gắt, chỉ vài ngày trước khi bước sang năm Bính Thân nên khá nhàn rỗi, tự nhiên tôi “nổi hứng” lôi “Cho những trái tim đang sống” ra đọc, rồi dần bị cuốn sâu vào mạch truyện không tài nào dứt được. Hai hàng lệ theo đó như chực trào, những cảm xúc còn nóng hổi của tâm hồn chàng trai trẻ chưa chớm mười sáu cứ thế vội bật tuôn thành lời…

“Chúng tôi có cặp mắt đã chết, nhưng trái tim đang sống!”

Cuộc đời này không trải đầy những hoa hồng như chúng ta từng mơ mộng. Có người từ khi mới sinh ra đã phải mang trong mình những nỗi đau bất hạnh, cũng có người do tai nạn ập đến bất ngờ đã cướp đi người cha đáng kính và cả đôi mắt – khung cửa sổ tâm hồn của họ. Những điều ấy đã khiến họ trở thành người khiếm thị, mang trong mình những khiếm khuyết, để người đời nhìn vào với ánh mắt đau xót, thương hại. Tuy nhiên, chúng ta nào hay biết rằng, họ không hề muốn được đối xử “đặc biệt thái quá” làm họ cảm thấy tủi thân, tách biệt với bên ngoài. Họ chỉ muốn được sống như người bình thường, muốn tự lo cho chính bản thân, không cần ai phải bận tâm lo lắng. Vì thế, những người khiếm thị cần lắm một người “bạn đồng hành” cùng vượt qua bao khó khăn, thử thách trong cuộc sống và là một “đôi mắt” đáng tin cậy.

“Điều tốt nhất mà con người có thể có được – đó là một con chó.”

Thật vậy, xã hội đang phát triển theo hướng tiêu cực, cuộc sống trở nên xô bồ, bất công, người người ngày một bon chen, toan tính, cuộc đời của một chú chó dẫn đường cũng lắm gian truân, vất vả. “Tiền và tù là hai thứ khó mà chối bỏ”. Nơi đồng tiền ngự trị làm lu mờ con mắt trần thế, sự tham lam lấn át cả tình người, sự vô cảm xâm chiếm lấy trái tim, giết chết cả tình mẫu tử, thậm chí có hẳn một quyển tạp chí mang tên “CHÓ” để nói về con người tại Thủ đô Moscow tráng lệ. Một con chó không thể nào hóa thành người dù trung thành và thông minh đến mấy, nhưng cũng có khi mang trái tim người, trong khi thực tế nhiều người sống còn không bằng một con chó, không hề biết đến một chữ “Lễ – Nghĩa”, đến người mù cũng không buông tha, hách dịch, lừa lọc, trộm cướp,…

“Ở loài người lẫn cả loài chó, những kẻ nghèo đói thường tốt bụng, dễ mến, luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng loại.”

Hãy tập sống như một con chó, tạm tránh xa cái dòng chảy thời gian khắc nghiệt này, đứng ngoài lặng lẽ nhìn sự đời, để rồi cùng chiêm nghiệm và suy ngẫm. Khổ thay, chú chó dẫn đường luôn phải cam chịu những cay đắng, luôn khát khao được thốt lên tiếng lòng của mình đến mọi người xung quanh. “Còn sống là còn hi vọng”. Cuộc sống không cho ta tất cả nhưng cũng không lấy đi tất cả của ta, đâu đó vẫn còn một thứ gọi là “may mắn”. Dù có khoảng cách về ngôn ngữ nhưng tâm hồn vẫn đồng điệu với những người chủ, à không, người bạn cậu dẫn đường, từ ông cụ Ivan Savelievich đầy triết lí sâu sắc cho đến cậu bé Sashka nhạy cảm nhưng không kém phần nghị lực.

“Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi mà.”

Sau cơn mưa trời lại sáng, và cầu vồng sẽ hiện lên thật rực rỡ dưới “hai khung cửa sổ tâm hồn của Sashka”. Giây phút được ngắm cầu vồng cùng nhau của đôi bạn như lời chào tạm biệt, Trison (hay Trisha, Umka, Rex,…) đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, họ phải chia tay vì ngoài kia còn biết bao mảnh đời bất hạnh đang chờ chú chó giúp đỡ và những trang tươi sáng đang mở ra trước mắt chàng trai. Một cái kết thật đẹp và đầy nước mắt, có mưa và có cầu vồng…

“Xin hãy chia sẻ với họ một phần trái tim của mình và đặt lên đó một chiếc cầu vồng dành tặng những người khiếm thị!”

Hơn một năm trôi qua, quãng thời gian không nhiều nhưng đủ dài để tôi nhận ra “CẦU VỒNG TRONG ĐÊM” đã ảnh hưởng đến mình sâu sắc biết chừng nào. Tôi vẫn còn nhớ như in, chính năm ấy, là mùa xuân ảm đạm nhất, mùa xuân mà tôi khóc nhiều nhất, vì xúc động trước tình bạn thiêng liêng, vì những xích mích không đáng có với gia đình ngay từ đêm mồng Một, cũng là cái Tết đầu tiên không được đi Đường Hoa Nguyễn Huệ – “truyền thống” hằng năm của cả nhà. Chán nản, bất lực, tủi thân, tôi chợt nghĩ đến quyển còn lại trong bộ sách rồi tự đắm chìm vào cái thế giới kia mà tạm quên đi nỗi cô đơn thực tại. Để cho một chút lắng suy ngẫm, mọi khúc mắc như được hóa giải, thấy lòng mình nhẹ tênh.

Tới tận bây giờ, tôi vẫn không thích những cuốn sách giáo dục kỹ năng sống dẫu lời lẽ đanh thép đầy thuyết phục, thay vào đó, tôi ưa được đặt chân khám phá những chân trời mới qua những câu chuyện, chắt chiu và có sức lay động. Vẫn tâm hồn ấy, nhạy cảm và mong manh, nhưng theo dòng thời gian biến thiên hóa chín chắn hơn, ít chấp vặt, cười nhiều và biết trân quý nụ cười. Cảm ơn Mikhail Samarsky vì có cái tâm đa sầu đa cảm, vì đồng cảm với những người khiếm thị nên đã đeo băng đen bịt mắt suốt ba ngày ba đêm để rồi viết nên quyển sách này, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được sống và biết yêu thương con người, và hơn thế nữa, biết biến suy nghĩ thành hành động giúp đỡ mọi người.

Và cả những sinh thể xứng đáng được làm người, thậm chí đôi khi còn cao quý hơn người…

“Lòng tốt không chỉ thay đổi cuộc đời người nhận – mà còn của người cho.”

Quyển sách dự thi: 

Tác giả: Mikhail Samarsky

Biên dịch: Phạm Bá Thủy

Đinh Sơn Hoàng/1book.vn 

Sách và tôi 2017: Câu chuyện cảm động không đến từ con ngườihttp://1book.vn/wp-content/uploads/cau-vong-trong-dem-641x1024.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/cau-vong-trong-dem-150x150.jpgeditor-tuanhKhông gian sáchSách và TôiCẦU VỒNG TRONG ĐÊM 1 - Cho những trái tim đang sống,sách và tôi 2017,sach va toi 2107“Đôi khi có những người mắt sáng nhưng không thấy được cầu vồng…” Sáng nay ngồi “dọn dẹp” Facebook, tôi vô tình phát hiện ra mấy dòng này, đặt dưới tiêu đề “Chút dòng gửi quyển sách từ mười tám tháng trước...” Phải, tôi khoái sách lắm, cuốn nào hay...Mỗi quyển sách một chân trời!