Trong thời buổi hiện đại ngày nay các trang báo, trang mạng xã hội, sách điện tử đã trở thành một trào lưu, một phần không thể thiếu trong cuộc sống con người Việt Nam nhưng bên cạnh đó truyền thống đọc sách, với những quyển sách được in trên những trang giấy,của thế hệ đi trước vẫn còn lưu lại cho đến giờ. Và tôi cũng rất yêu thích sách và yêu luôn cả việc đọc nó trong cuộc sống hằng ngày của mình.

Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều trôi qua bình thường như bao người khác với việc học, ăn, ngủ mà thôi, vì điều kiện kinh tế không cho phép cũng một phần là do tôi bị quản lý rất nghiêm khắc nên tôi ít có thời gian đi chơi, cho nên tôi quanh quẩn trong nhà chỉ có sách với sách. Sách mà tôi có thuộc nhiều thể loại, nhiều chủ đề khác nhau mà tôi không nhớ hết được, trong số đó có những quyển sách đã được cha mẹ tôi mua từ lâu, có những quyển tôi mua về từ các tiệm sách cũ hoặc là tôi được nhận từ dì dượng hay anh chị trong nhà. Nhờ sự tích góp sách của tôi trong thời gian dài mà tôi có được cả một gia tài như ngày hôm nay. Trong gia tài không kém phần đồ sộ đó, có một quyển sách mà tôi yêu thích nhất đó chính là “HẠT GIỐNG TÂM HỒN 3 – Từ những điều bình dị”.

Quyển sách này do First News tổng hợp và các tác giả biên dịch từ internet, The Stories of Life, Viva Consulting, Inspirations,… được in và nộp lưu chiểu vào tháng 11 năm 2004 với 57 câu chuyện ngắn về cuộc sống, cách nhìn người, nhìn việc theo hướng đa chiều, nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người theo hướng tích cực. Tuy chỉ là quyển sách cũ và được cha tôi mua từ lâu, nhưng đối với tôi nó không hề cũ một chút nào, bởi vì đến bây giờ những gì tôi đọc được từ quyển sách chính là những bài học về cuộc đời dành cho tôi. Và nó cũng là tài sản quý giá nhất trong gia tài của tôi.

Mở đầu là câu chuyện “Đấu trường và cuộc sống” với câu nói của Albert Eistein “Trong những lúc khó khăn nhất của cuộc sống, đừng cố gắng trở thành một người thành công hay hạnh phúc, tốt hơn hãy trở thành một người có giá trị” hay câu nói trên bức tường đấu trường cổ ở La Mã “Sai lầm luôn nên tránh nhưng nếu đã phạm phải sai lầm thì đó là điều cần thiết và không nuối tiếc.”

Đối với câu của Eistein đã nhắc nhở tôi rằng dù bản thân đang gặp trong lúc khó khăn, thất bại vẫn phải đối mặt với nó, cố gắng tìm kiếm và xây dựng giá trị bản thân, khiến bản thân trở thành một người có giá trị chứ không nên cố gắng thành một người thành công hay hạnh phúc nếu chưa biết giá trị thật sự của mình. Vậy tại sao “đừng cố gắng trở thành một người thành công hay hạnh phúc” trong khi bản thân lại đang gặp khó khăn và thất bại mà không “trở thành một người có giá trị” ?

Theo tôi, trong những lúc khó khăn hay thất bại con người thường tìm đến những thứ mà bất cứ ai có thể nhìn thấy qua vẻ bên ngoài cho dù đó chỉ là giả vờ do chính bản thân người đó tạo ra, đó là thành công và hạnh phúc. Trong khi đó lại không nhận thấy giá trị của bản thân, một vẻ đẹp bên trong tâm hồn của mỗi người, một vẻ đẹp thật sự, tiềm ẩn, có sự khác biệt hơn so với người khác mà bản thân người có giá trị đó không nhận ra mà những người bên ngoài lại có thể thấy nó.

Vậy thành công là gì? Hạnh phúc là gì? Giá trị là gì? Như thế nào là người hạnh phúc? Như thế nào là người thành công? Làm sao phân biệt được đâu là người hạnh phúc thật sự, thành công thật sự mà không cần thấy qua vẻ ngoài mà không phải là do người đó giả vờ tạo ra? Làm thế nào để trở thành một người có giá trị? Để trả lời hết các câu hỏi trên thì cần tìm hiểu các nội dung về thành công, hạnh phúc và giá trị.

Thành công là đạt được một kết quả tốt đẹp nào đó trong công việc, ví dụ như đạt được hạng nhất trong học tập hoặc bán hàng đạt chỉ tiêu. Hạnh phúc là có được sung sướng hay thỏa mãn được nguyện vọng nào đó, ví dụ như có thật nhiều tiền để được ăn sung mặc sướng, được đi chơi nhiều, được mua những thứ mình thích nhằm thỏa mãn, tô điểm cho vẻ bên ngoài. Giá trị là sự hữu dụng của một vật hay một việc nào đó, ở đây chỉ ám chỉ giá trị bên trong con người, đó có thể là phẩm giá, đức hạnh, tài năng tiềm tàng ẩn sâu bên trong con người. Một người thành công là người làm việc đạt kết quả cao trong mọi công việc. Người hạnh phúc là người biết quý trọng những gì mình đang có.

Nhưng để phân biệt được người hạnh phúc thật sự và người thành công thật sự thì cũng không khó bởi vì người hạnh phúc thật sự là người biết quý trọng những người thân yêu bên cạnh, coi trọng những phút giây gần gũi với mọi người, người thành công thật sự là người hăng say làm việc của chính mình đạt hiệu quả cao nhất, vì mục tiêu, lí tưởng cao đẹp mà định hướng con đường cho bản thân, giúp ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Còn người hạnh phúc giả vờ là nhìn ánh mắt, nụ cười và suy nghĩ của họ có giấu diếm bất kỳ điều gì đó, người thành công giả vờ là người cố gắng ôm hết mọi chuyện vào mình, lãnh hết trách nhiệm về mình, coi trọng những thứ bên ngoài hơn bản thân, tham công tiếc việc.

Người có giá trị là người tốt đẹp nhất, là người hiểu được chính mình, biết giá trị của mình nằm ở chỗ nào mà đặt vào đúng vị trí đó cho phù hợp, đem lại giá trị cho bản thân, cho gia đình và cho xã hội. Để trở thành một người có giá trị trước hết là ham học hỏi, tìm hiểu và nghiên cứu các vấn đề đã và đang xảy ra trong cuộc sống; sau đó là không ngừng phấn đấu học tập, xây hoài bão lớn, rèn đức, luyện tài, đoàn kết, sáng tạo, xung kích tình nguyện, hội nhập và phát triển, cống hiến hết sức mình trong lúc trẻ cho đến khi về già; tiếp theo là dạy dỗ những thế hệ sau những điều tốt đẹp; và cuối cùng là làm cho dân giàu nước mạnh xã hội công bằng dân chủ văn minh.

Còn câu được viết trên bức tường của đấu trường cổ ở La Mã đã dạy tôi rằng nếu có phạm phải sai lầm thì đó là điều cần thiết vì đã là con người thì không tránh khỏi sai lầm, không nên nuối tiếc vì sai lầm, chỉ cần biết sai biết sửa là tốt. Có thể nói sai lầm là điều mà bất cứ ai cũng mắc phải nhưng nhiều lúc phạm phải sai lầm thì luôn tự đổ lỗi cho chính mình rồi tự dằn vặt bản thân, hành hạ bản thân, ôm lấy tâm sự cho riêng mình,lo quá mức về sai lầm do mình gây ra, làm những người bên cạnh phải lo lắng. Bản thân người đó không hề biết rằng nếu bản thân mình dằn vặt, làm mình đau một thì những người thật sự quan tâm lo lắng sẽ đau gấp trăm gấp ngàn lần. Và đã là người thì tại sao lại tự hành hạ bản thân, tự đọa đày bản thân, quan trọng hóa sai lầm một cách quá mức?

Sai lầm là điều cần thiết giúp bản thân nhìn nhận và hoàn thiện bản thân mình hơn, vậy thì nếu có mắc phải sai lầm thì hãy dũng cảm đối diện với sai lầm đó, lấy đó làm bài học để tự tin hơn trong cuộc sống. Hãy cứ sửa đổi khi mắc sai lầm vì đời người chỉ có một cuộc đời để sống mà thôi. Hãy coi mỗi sai lầm là gai của mỗi hoa hồng, bởi vì muốn hái được hoa hồng thì phải chịu đựng những cái gai đâm vào làm cho chảy máu, làm đau đớn cả thể chất và tinh thần. Trong cuộc sống cho dù có bất kỳ sai lầm gì thì cũng nên lấy đó làm bài học, có thể đó là bài học về tình bạn, tình thân, tình yêu. Tất cả mọi chuyện, trong đó có sai lầm, xảy ra chỉ là những phép thử mà cuộc sống dành tặng cho tất cả mọi người. Chỉ những người có bản lĩnh, có năng lực thực sự mới có thể vượt qua, dám chấp nhận sai lầm, dám sửa đổi để nhận lấy món quà tốt đẹp nhất của cuộc sống. ĐÓ CHÍNH LÀ HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG.

Tiếp theo là câu chuyện “Số phận hay bản lĩnh” cho tôi biết rằng sức mạnh của niềm tin có thể chiến thắng được những kẻ thù hùng mạnh với số lượng đông và niềm tin sẽ mạnh hơn nếu người thủ lĩnh biết cách tạo và khơi dậy niềm tin cho đồng đội của mình. Với câu chuyện này tôi biết rằng niềm tin là thứ mà mỗi người cần có trong cuộc sống, tạo nên kỳ tích cho số phận của mỗi người để chiến thắng kẻ thù của chính mình dù chúng có đông đúc đến mức nào. Có niềm tin thì mới mong làm được việc, nếu sống không có nềm tin thì sống không còn là sống nữa. Đó là lý do tại sao niềm tin lại được coi trọng đến vậy.

Có thể nói cuộc sống là một hành trình dài mà bất kỳ ai đi trên hành trình đó cũng phải cố gắng hết sức mình bởi vì trên hành trình này không hề đơn giản như ta vẫn nghĩ, ngay cả đối với chính tôi cũng thế, hành trình này có nhiều sóng gió, chông gai và cạm bẫy có thể tấn công vào những con người có mặt trên hành trình đó bất cứ lúc nào. Nếu trên hành trình đó mà không có niềm tin thì rất dễ bị đuối sức hoặc thậm chí muốn từ bỏ cuộc hành trình đang dần đến đích với kết quả tốt nhất. Khi đọc câu chuyện này và so sánh với những gì tôi đã trải qua trong thời gian vừa rồi tôi thấy nó cũng có phần đúng.

Lúc còn nhỏ cho đến giờ tôi đã trải qua một vài chuyện khiến tôi muốn bỏ cuộc, mất niềm tin, hy vọng vào bản thân, thậm chí muốn bỏ học, nhưng những lúc ấy tiềm thức trong tôi vẫn nhen nhóm ánh lửa của niềm tin cộng thêm lời động viên cổ vũ của thầy cô, bạn bè mà tôi lấy lại được sự tự tin vốn có của mình, tiếp tục việc học và khai phá hết khả năng bản thân nhằm thể hiện tài năng, bản lĩnh nằm sâu bên trong con người mình. Quan trọng nhất là lúc khó khăn tôi đã gặp rất nhiều thủ lĩnh tuyệt vời, tài ba. Họ đã hướng dẫn tôi tận tình chỉ qua một vài gợi ý để tôi đem hết khả năng của mình cống hiến cho công việc.

“Phép màu giá bao nhiêu” là bài học về sự yêu thương ẩn chứa trong niềm tin, sự chân thành và lòng trắc ẩn đã tạo nên phép màu để chiến thắng bệnh tật, nhất là yêu thương xuất phát từ những trái tim. Niềm tin chính là sự lựa chọn, là xu hướng tin tưởng giữa người với người , với vật với việc mà do chính bản thân người đó cảm nhận. Sự chân thành là lời nói, hành động xuất phát từ trái tim. Lòng trắc ẩn là có lòng thương người, có nhiều xúc cảm trước trười, trước một sự vật hay sự việc nào đó.

Yêu thương chính là yêu tha thiết , luôn nghĩ đến, đặt tất cả niềm tin, chân thành, lòng trắc ẩn với cảm giác muốn quan tâm, giúp đỡ vô điều kiện, sẵn sàng san sẻ bất cứ chuyện gì giữa người với người, đó có thể là tình cảm của ông bà, cha mẹ với con cháu, giữa anh chị em với nhau, đó cũng có thể là tình thương của thầy cô giáo với học sinh, tình cảm giữa bạn bè với nhau hay tình yêu giữa nam và nữ.

Trong các mối quan hệ của sự yêu thương đều xuất phát từ sự chân thành, tấm lòng bao dung, luôn nghĩ cho mình, cho người, quan tâm đến xúc cảm của người nhận yêu thương đó, đặt bản thân vào vị trí của người đó mà bộc lộ bởi vì khi trao đi yêu thương sẽ nhận lại được yêu thương. Mỗi sự yêu thương sẽ được bộc lộ khác nhau tùy thuộc vào mối quan hệ mà biểu hiện theo nhiều cách khác nhau nhưng tất cả chỉ chung một điểm duy nhất đó chính là sự chân thành xuất phát từ người cho đi.

Yêu thương của ông bà, cha mẹ đối với con cháu chính là yêu thương to lớn, biểu hiện bằng những cử chỉ, những bài học lớn mà người ông, người bà, người cha, người mẹ dạy lại cho con cháu của mình. Ông bà, cha mẹ là chỗ dựa an toàn, là kho tàng bài học quý báu, là bể tình thương lớn nhất trong cuộc đời của con cháu, vì thế sự yêu thương của ông bà, cha mẹ được coi là lớn nhất, theo sau đó là tình thầy trò,tình cảm bạn bè, tình yêu nam nữ. Cho dù ông bà, cha mẹ là người như thế nào thì cũng là hình mẫu để con cháu noi theo, hỗ trợ cho con cháu trên bước đường đời của mình. Ông bà, cha mẹ dạy cho con cháu những bài học về kỹ năng sống, khơi gợi tiềm năng ngay từ lúc nhỏ để đến khi trưởng thành chúng có thể tự bộc lộ hết khả năng nhằm nuôi sống bản thân mình. Ngoài ra, ông bà, cha mẹ còn là động viên to lớn trong những lúc khó khăn của con cháu và nhất là thể hiện quan điểm tư tưởng của mình sao cho chúng hiểu. Tình yêu thương của ông bà, cha mẹ là tình yêu vô điều kiện, con cháu có thể thoải mái, thẳng thắn bộc lộ tâm tư, xúc cảm, nguyện vọng của mình mà không hề lo nghĩ, bởi vì ông bà, cha mẹ đều đã trải qua giai đoạn của tuổi trẻ nên họ rất sẵn sàng lắng nghe, góp ý và giúp đỡ, từ đó họ nhận được sự yêu thương, khâm phục, sự hiếu thảo của con cháu.

Trên phương diện tình cảm giữa anh chị em với nhau thì lại có biểu hiện khác đó là sự đùm bọc lẫn nhau, giúp đỡ khi khó khăn, hoạn nạn. Có thể nói tình cảm anh chị em với nhau cũng quan trong trọng và thiêng liêng không kém gì các tình yêu thương khác nhưng đoi lúc nó lại bị xem nhẹ. Tình cảm anh chị em được coi là mối quan hệ gần gần gũi hơn so với mối quan hệ với ông bà, cha mẹ. Giữa anh chị em với nhau có thể cách vài tuổi, có khi vài chục tuổi nhưng cho dù ở đọ tuổi nào thì ít nhất bản thân mỗi người đều đặt mình vào vị trí của người còn lại để suy nghĩ và đưa ra những lời nói phù hợp nhất. Anh chị là thế hệ đi trước, trải qua những sóng gió, trải nghiệm nhiều hơn có kinh nghiệm để dạy lại đàn em của mình, đó chính là cách họ thể hiện tình thương với đàn em của mình. Ngoài ra tình thương của anh chị với đàn em của mình còn được thể hiện qua những hành động, những cử chỉ mà chỉ có anh chị mới hiểu, trong khi đó những đứa em thì lại không hiểu, nhưng nếu hiểu được thì chúng sẽ biết cách quan tâm lại như thế nào, chúng sẽ gần gũi hơn với anh chị của mình.

Bên cạnh tình cảm gia đình, còn có tình thương của thầy cô giáo đối với học trò của mình. Nếu như nói ông bà cha mẹ là những đấng sinh thành trong một gia đình thì thầy cô được ví như những đấng sinh thành ngoài xã hội bởi kiến thức thực tế của họ cũng không thể kém phần quan trọng trong cuộc đời. Mỗi người khi sinh ra đều phải học từ trong gia đình đến ngoài xã hội mà thầy cô là những bậc sinh thành ngoài xã hội tốt nhất. Trên đời này không ai thành công mà không có qua bàn tay dẫn dắt của người thầy, người cô cả. Chính sự dạy dỗ thông qua các môn học và cách truyền đạt theo hướng tốt, tích cực là cách mà thầy cô thể hiện tình thưng của mình đối với học trò. Dù là cách dạy như thế nào, phương pháp dạy ra sao thì trong tâm trí của mỗi thầy cô học trò của mình là những người đáng được kì vọng, xứng đáng là những con người làm chủ cuộc đời của chính mình, đem lại thành công, niềm tự hào cho ông bà, cha mẹ. Thầy cô chính là những người lái đò chở khách qua song, ở đó họ lấy việc dạy dỗ học sinh của mình làm niềm vui cho bản thân, lấy đó làm động lực để xây dựng thành công của mình cho sự nghiệp giáo dục. Thầy cô có thể làm cho học sinh của mình khám phá bản thân, nâng cao hiểu biết của mình theo từng trình độ, theo mõi cấp bậc thông qua những cuộc kiểm tra, kì thi thử thách. Thầy cô mở ra cho thế hệ học trò của mình những kho tàng tri thức đồ sộ, những kỹ năng thiết yếu cần có trong cuộc sống.

Còn đối với bạn bè lại biểu hiện trên khía cạnh khác nữa. Giữa bạn bè với nhau thường có những điều lạ lẫm bởi vì bạn bè đến từ nhiều gia đình khác nhau nên sẽ có tính cách khác nhau tùy theo sự dạy dỗ của mỗi gia đình. Bạn bè là những người bên cạnh nhau khi gặp khó khăn, thất bại, cùng nhau chia sẽ buồn vui, thành công, thất bại, những mất mát, đau thương mà đối phương trải qua, nhưng khó khăn nhất ở đây là rất khó để có được một tình bạn thật sự, đôi khi khó biểu hiện ra bên ngoài nếu như không ai hiểu ai. Để kiếm bạn cũng dễ nhưng cũng không kém phần khó khăn bởi giữa bạn bè lại khác nhau về cách nhìn nhận, quan điểm trái ngược nhau, nếu hiểu được nhau thì mới đảm bảo có được tình bạn bền vững. Trong cuộc đời mỗi người khi sinh ra đến khi chết đi không ai mà không có nỗi một người bạn, đó có thể là bạn cùng lớp, cùng trường, là đồng nghiệp thậm chí là tình bạn khác giới và cùng giới… nhưng cho dù đó là tình bạn nào thì cũng có sự chia sẻ, cảm thông, thấu hiểu. Mặc dù đôi lúc giữa bạn bè hay có xích mích nhưng tất cả cũng chỉ là thử thách, nếu bạn bè hiểu nhau thì bất cứ xích mích nào cũng đều vượt qua, có thể chia sẻ mọi bí mật mà không ngần ngại. Hơn thế nữa, tình bạn còn đem lại sự cỗ vũ động viên nhiệt tình, là nguồn khích lệ to lớn trên bước đường thành công.

Ngoài tình gia đình, thầy cô, bạn bè ra thì yêu thương giữa nam và nữ cũng là một khía cạnh khác của sự yêu thương. Tình yêu thương nam nữ được coi là mỗi quan hệ lãng mạn nhất, hạnh phúc nhất mà bất cứ ai cũng phải trải qua. Nó đem lại một hương vị mới, màu sắc mới trong cuộc sống, và đây cũng là niềm an ủi, động lực, sự khích lệ, sức mạnh to lớn lớn nhất. Tình yêu thương giữa nam và nữ là mối quan hệ bổ sung cho nhau, bù đắp cho nhau những điểm mà bản thân thiếu sót, được biểu hiện qua ánh mắt, cử chỉ, hành động âu yếm, lãng mạn mà bản thân dành cho đối phương. Tình yêu đó là liều thuốc cho trái tim khi gặp phải những giông tố, khó khăn, là điểm tựa tinh thần, là nguồn động viên, an ủi hữu hiệu nhất. Sức mạnh của tình yêu nam nữ sẽ khiến cho mỗi người sống tốt hơn, vui vẻ, hạnh phúc hơn.

Dù tình yêu thương thể hiện trên khía cạnh nào thì nó cũng điều quý giá nhất, phép màu vi diệu nhất có thể cứu sống một con người. Với câu chuyện “Phép màu giá bao nhiêu”, người dịch cũng đã một phần nào đó giải thích cho tôi hiểu một cách rõ ràng súc tích nhất có thể về bài học của sự yêu thương chân thành, đặc biệt đã lột tả hết khía cạnh của sự yêu thương của một cô bé dành cho em trai của mình, tấm lòng của một vị bác sĩ sẵn sàng cứu sống một đứa trẻ chỉ với một đôla mười một xu.

“Câu chuyện của hai hạt mầm” giúp tôi có thêm tin tưởng rằng chỉ cần vượt qua nỗi sợ hãi, cố gắng hết mình thì sẽ dẫn đến con đường mới và sẽ thành công; câu chuyện “Tốc độ, góc nhìn và tổn thương” cho thấy mọi sự việc, cách đối xử giữa người với người trong xã hội nên có cái nhìn đa chiều đừng vì suy nghĩ nhất thời hạn hẹp mà đưa ra kết luận và luôn là chính mình đừng làm tổn thương ai…. Và vô vàn những câu chuyện khác mà tôi khó có thể nào giải thích hết được.

Mỗi câu chuyện là mỗi bài học như ngấm vào lòng tôi, dạy cho tôi biết những gì diễn ra trong cuộc sống cũng như cách đối diện và làm chủ cuộc đời của chính mình. Có thể bây giờ tôi chỉ hiểu một phần nào đó các câu chuyện trong sách thôi nhưng theo thời gian tôi sẽ tích lũy cho mình những kinh nghiệm giúp tôi có cuộc sống tốt hơn, hạnh phúc hơn.

Ngoài ra, còn một câu nói ở cuối quyển sách mà tôi tâm đắc đó chính là “Bạn sẽ khám phá ra chính mình ở một bậc cao hơn sau mỗi lần vượt qua nghịch cảnh.” – Thomas Edison. Câu nói ấy cứ ám ảnh trong tôi, thôi thúc tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin vào chính mình và làm điều mình muốn, có thể trong một tương lai không xa thành công sẽ đến với tôi.

Tình yêu của tôi đối với sách nói chung và “HẠT GIỐNG TÂM HỒN 3 – Từ những điều bình dị” nói riêng là điều mà tôi không bao giờ quên được, bởi chính sách đã đem lại cho tôi sức mạnh, cho tôi niềm tin vào những điều bình dị của cuộc sống, cho tôi có được tình yêu thương, trân trọng những người xung quanh mình, mỉm cười, cố gắng vượt qua khó khăn, giông tố của cuộc đời. Số phận cuộc đời tôi nằm trong tay của chính tôi chỉ khi cố gắng hết sức thì tôi mới khẳng định được chính mình. Để làm được điều trên tôi cần phải cố gắng học hành, chăm chỉ đọc sách nhều hơn nữa, góp phần làm cho cuộc đời bản thân thêm ý nghĩa và không hối tiếc. Và quan trọng nhất là đối xử tốt với những người xung quanh tôi, đó là gia đình, thầy cô, bạn bè. Bên cạnh đó cũng phải biết cách chăm sóc tốt cho bản thân không để người khác lo lắng hay bận tâm quá nhiều về mình là được. Bởi vì đối với tôi đó chính là hạnh phúc thật sự, là giá trị mà tôi muốn theo đuổi. Những gì tôi làm là những gì mà bản thân tôi muốn, những gì tôi nhận đó chính là thành quả mà tôi làm được. Cả một cuộc đời đó chính là sự cho đi và nhận lại, tôi có cho đi hành phúc, cho đi những thứ mà người khác thật sự cần hơn tôi thì tôi sẽ nhận được sự bù đắp từ sự cho đi đó. Tôi biết rằng bản thân chỉ có một cuộc đời để sống nên phải sống thật tốt, thật hạnh phúc, trân trọng những phút giây bên cạnh gia đình, bạn bè và thầy cô, tìm được công việc mình ưng ý, thỏa mãn sự tự do của bản thân. Tôi tin rằng những gì mình được gieo vào lòng, vào tâm hồn sẽ mau chóng đơm hoa kết trái, đạt được như ý nguyện, đứng thật vững trước giông tố cuộc đời.

Tôi hy vọng những gì tôi viết sẽ góp phần nhỏ nào đó truyền đạt lại tình yêu của mình đối với sách. Tôi hy vọng những điều bình dị sẽ được nhân rộng lan tỏa khắp mọi nơi. Tôi hy vọng những quyển sách sẽ được nhiều người đọc và giữ gìn chúng để truyền lại cho các thế hệ mai sau, góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Hoàng Hải Thơ Giao/1book.vn

Sách và tôi 2017: Câu chuyện ý nghĩa từ những điều bình dịhttp://1book.vn/wp-content/uploads/hat-giong-tam-hon-tu-nhung-dieu-binh-di-2-1024x1024.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/hat-giong-tam-hon-tu-nhung-dieu-binh-di-2-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôihat giong tam hon,sách và tôi 2017,từ những điều bình dịTrong thời buổi hiện đại ngày nay các trang báo, trang mạng xã hội, sách điện tử đã trở thành một trào lưu, một phần không thể thiếu trong cuộc sống con người Việt Nam nhưng bên cạnh đó truyền thống đọc sách, với những quyển sách được in...Mỗi quyển sách một chân trời!