Lớn lên giữa thời cuộc đầy rẫy áp lực vật chất, tôi thấy mình yếu đuối, sợ hãi vô cùng. Áp lực mỗi ngày càng tăng khi giá trị tinh thần thất thế trước sự bành trướng của phép tính vật chất. Tuy trong lòng vẫn tin cốt lõi của thành trì đời người là những viên gạch tinh thần nhưng cũng vẫn nhọc nhằn chống chọi và bị quật ngã dần vào con sóng tư duy vật chất đang lớn mạnh của văn hóa đời này… Tư duy văn hóa đời này là mọi lựa chọn phải dựa trên nền tảng của lý trí, làm gì cũng phải tính đến mục đích cuối cùng là tạo ra lợi ích tiền bạc. Hạnh phúc của con người được xã hội, cộng đồng, bạn bè, cả người thân đo lường bằng tiền lương mỗi tháng, những tài sản nhà – xe, các mối quan hệ, cách cầm ly rượu, học vị và chức sắc.

Tôi dần bị cuốn theo dòng tư duy của văn hóa thời mình trưởng thành: Tận lực làm việc để khẳng định hình ảnh của bản thân, cố nâng giá con người mình giữa đám đông, kiếm một ngôi nhà và phụ kiện vật chất khác để sống một cuộc đời thị dân thành công. Thậm chí tính toán thật kỹ lưỡng những hành vi không mang lại giá trị thực tế (thực dụng), kể cả phai mòn lý tưởng bảo vệ tổ quốc. Nhờ cần mẫn, tôi vẫn tồn tại giữa cuộc đời nhưng càng đi, càng đi vẫn không thấy sự thỏa lòng, thấy mình kiệt sức và mất dần chất sống riêng. Tôi lờ nhờ nhận ra đấy chỉ là một cuộc đua tồn tại, không phải sống. Tôi bất tin vào khả năng sẽ chống lại thời cuộc của mình, bắt đầu thấy lẻ loi, yếu hèn và bào chữa cho những thất bại trong cuộc sống.

Tôi bất mãn, bất lực đầu hàng trước diễn tiến của đời sống hiện đại… cho đến khi một người anh đã tặng tôi quyển sách Hành trình về Phương Đông của Blair T.Spalding . Hành trình về Phương Đông là hành trình của những nhà khoa học Anh đến Ấn Độ nghiên cứu. Qua những trải nghiệm, chứng kiến về Yoga, thiền định, kiến thức nhân duyên, cõi vĩnh hằng, chiêm tinh học… họ rung động trước những ra giá trị thiêng liêng từ mảnh đất Phương Đông dung dị, hạnh phúc. Tác giả quyển sách là một trong ba nhà khoa học đã chọn ở lại Ấn Độ để tiếp tục hành trình về Phương Đông, tiếp tục hành trình tìm hạnh phúc của họ khi sẵn sàng gạt bỏ những nhung áo lấp lánh của khoa học Phương Tây.

Tôi không phải là người cuồng tin vào những điều duy tâm, nhưng với những lẽ thật trong quyển sách này, tôi đã đầu phục. Những câu chuyện về giá trị sống như mầu nhiệm của Yoga, về Thượng đế, về Chúa, về Phật, về những kiếp sống… cho tôi nhìn thấy hiện hữu đức tin và cõi tinh thần thiêng liêng. Tôi tin vào phép màu khi Đức Mẹ hiện ra chữa bệnh cho đứa bé Ấn Độ trong câu chuyện mà người Đạo sĩ kể về bác sĩ Bandyo, tin vào những con người đã sống qua 400 năm tuổi đời, lứa tuổi mà khoa học tiên tiến cũng không tìm ra cách đạt được cho loài người hay thậm chí là không thể tìm ra cách giải thích khách quan…

Thời xô bồ, tình thương là thứ mà tôi đã dần mất niềm tin, thấy mọi người không thương nhau kì vậy? Ai sống bằng sự đơn sơ hiền lành là lỗi thời và bị chỉ trích, bị cười? Vừa lo vừa sợ vừa ấm ức cho cuộc đời của mình… Nhưng Hành trình về Phương Đông đã viết lên cho tôi những an ủi khuyên răn rằng hãy sống đời yêu thương. Tình thương của mẹ cha giúp một đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh hơn so với những đứa trẻ cùng dinh dưỡng nhưng thiếu cha mẹ, tình thương sẽ tiêu diệt chiến tranh, xóa bỏ lòng hận thù, tình thương làm gia tăng tài sản của con người…

Câu hỏi về tình thương giữa đời như lời nhắc: “Này các bạn, giáo lý nào cũng dạy phải thương yêu, tha thứ và giúp đỡ đồng loại nhưng tại sao xã hội lại không như vậy? Tại sao giữa cách biết và hành xử lại có trái ngược? Phải chăng lòng con người còn ham mê vật chất, tuy nghe điều hay lẽ thiệt nhưng ta vẫn để đó, tiếp tục làm điều càn rỡ”. Hay lời nhắc về việc chúng ta đã bỏ qua quá nhiều những tĩnh lặng màu nhiệm, những bình an thiêng liêng giữa đời: “chúng ta không có thời gian quan sát đám mây trời, buổi hoàng hôn, một ngọn núi hùng vĩ, một bông hoa hé nở vì đầu óc chúng ta quá bận rộn, quay cuồng.”

Quyển sách là một dòng sông tinh thần, niềm tin và tình yêu chảy tinh khiết, len vào những góc khô cạn cằn cõi trong óc não và lòng tôi. Tắm mát và làm tôi thấy mình được nhìn thấy câu trả lời cuộc sống và tìm thấy chính chân dung đời mà mình mong chờ tìm kiếm. Quyển sách cho tôi ngộ ra rằng: Tiền, sự tiến lên, chớp lấy cơ hội làm giàu, làm tiếng tăm, tăng các mối quan hệ hữu ích thì chỉ là tư duy của nền công nghiệp, thời đại của hàng hoá và sự tăng trưởng. Loài người đã quên đi ý nghĩa đích thực của mình là tìm về bản chất con người vì sự can thiệp quá nhiều của nền sản xuất hàng hóa và tiêu dùng.

Họ – những người giỏi nhất có thể từ bỏ mọi thứ tiện nghi và hào nhoáng để để phục vụ cuộc đời như bác sĩ Bandyo đã đến quê nghèo hẻo lánh chữa trị cho những người nghèo khó thì bản thân tôi càng dễ buông bỏ tìm lại con đường sống đích thực của mình.

Tôi đã tin có một cõi sống động, làm mình luôn vui và tin vào xây dựng những công trình cuộc đời bằng những viên gạch của tinh thần, của đức độ. Không còn hoang mang giữa vật chất đời, không còn sợ hãi trước giữa những tiện nghi và những con người giàu có, nhận ra rằng “Hạnh phúc” không có ở sự vật bên ngoài”… Lòng tôi biết ngưỡng mộ và sống theo những người thật sự phục vụ và phụng sự cho đời, dẫu là người quét đường ít chữ nhưng luôn làm sạch con đường dơ bẩn. Và tôi thỏa lòng và tin vững chắc hơn vào những gì mình đang lựa chọn để sống. Hành trình về Phương Đông như cứu tôi lại giữa những ngã lòng, bất tin giữa thời cuộc, cho tôi con đường hân hoan để đi trên đất.

Trần Minh Hợp/1book.vn

Sách và tôi 2017: Cho tôi con đường hân hoan đi trên đấthttp://1book.vn/wp-content/uploads/hanh-trinh-ve-phuong-dong-1-1024x576.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/hanh-trinh-ve-phuong-dong-1-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôihành trình về phương Đông,nguyen phong,sách và tôi 2017Lớn lên giữa thời cuộc đầy rẫy áp lực vật chất, tôi thấy mình yếu đuối, sợ hãi vô cùng. Áp lực mỗi ngày càng tăng khi giá trị tinh thần thất thế trước sự bành trướng của phép tính vật chất. Tuy trong lòng vẫn tin cốt lõi...Mỗi quyển sách một chân trời!