Khi con người ta ở một trình độ mới, một giai đoạn khác thì nhìn những sự việc cũng khác nhau. Có lẽ nếu vài năm trước khi tôi đọc cuốn sách này, cuốn sách này đối với tôi chỉ như một cuốn sách giải trí, hoặc có lẽ là nghe vài điều huyễn hoặc về thế giới mà thôi, mà bản thân tôi lại là người không thích đọc lại những thứ đã qua, nên có thể tôi đã bỏ qua nó rồi. Thật may, tôi biết nó vừa đúng thời điểm. Lúc tôi hoang mang trên con đường của chính bản thân mình, lúc tôi không biết làm sao để tiếp tục học tập và làm việc, mọi việc đối với tôi như một mảnh hỗn độn, như một hố đen vũ trụ, lúc tôi sắp bị cuốn mất hút vào đó, thì vừa may, tôi gặp Cloudy – đây là tên tôi đặt cho cuốn sách của mình – “Hành trình về phương Đông”, tác giả Baird T.Spalding, Nguyên Phong phóng tác, xuất bản bởi First News.

Tôi biết Cloudy nhờ một người bạn, trong lớp bạn tôi thường hay đọc cuốn sách này, và nó kéo dài cả tuần trời. Sau đó, trong một môn học, thằng bạn tôi đã trích dẫn một vài câu nói của nhà Chiêm tinh học, Babu để trả lời vấn đề của giảng viên. Lúc đó, tôi đã bị tò mò, bị thu hút bởi Cloudy rồi. Đợi thằng bạn đọc xong là tôi hỏi mượn nó liền. Cloudy lúc đó là phiên bản cũ xuất bản 2014, dạng sách bỏ túi, và nhìn Cloudy có vẻ thăng trầm, sống mãi với thời gian, mang vẻ cổ xưa, nói thẳng ra là nó cũ, không được giữ gìn cẩn thận và chắc được chuyền tay khá nhiều người rồi.

Trưa đó, tôi ngồi ở thư viện và đọc chỉ khoảng 2 – 3 trang đầu của sách, tôi quyết định mang Cloudy vào tủ sách riêng của mình. Đầu tiên, tôi tìm kiếm bạn ấy trên Tiki, buồn làm sao tôi chỉ thấy tình trạng hết hàng của bản sách bỏ túi, và tôi không biết nó đã tái bản. Vậy là, tôi dành một buổi trưa để tìm nó ở đâu, và tôi thấy nó ở nhà sách Fahasa. Buổi chiều tôi nghỉ học để đi đến đó, tuy nhiên đến đó, tôi cảm tưởng như đây là một phiên bản nhái của Cloudy vậy. Tôi cũng đọc thử vài phần, nhưng nó không như tôi nghĩ, nội dung có vẻ không giống với bản của Nguyên Phong, và là do hai người nào đó dịch ra.

Lúc đó tôi trở về ký túc xá với một nỗi buồn. Giống như kiểu, bạn chợt thấy một con đường, nhưng con đường đó biến mất tức khắc ngay khi bạn nhận ra, và bạn chợt hận bản thân tại sao không thấy con đường đó sớm hơn một chút, trong khi nó ở quanh bạn???

Tôi ngồi một mình bên vệ thềm sân cỏ, bên cạnh có công cụ tập thể dục, tôi cứ ngồi đó, đó là một thói quen mỗi buổi tối của tôi mỗi khi tôi phiền lòng một chuyện gì đó. Khi ngồi đó, các cơn gió, mạnh có, dịu nhẹ cũng có, chúng nó thổi đi phiền muộn trong tôi.

Và tôi lên Tiki một lần nữa, với hy vọng có thể có bản tái bản khác hoặc là có ai đó mua dư một cuốn có thể liên hệ.

Thật đúng là trời không phụ lòng người. Tôi thấy một bản tái bản gần đây, và thật sự tôi sợ mình không nhanh thì nó hết thật, Cloudy cũng sẽ không đến được với tôi.

Sau đó, tôi đi kể với bạn bè chuyện này và tụi bạn tôi lại thường bảo tôi làm quá, cảm xúc không ổn định hoặc đại loại thế, nhưng dù thế nào, tôi cũng rất hạnh phúc.

Lúc nhận được sách, tôi khá bất ngờ. Tôi cứ nghĩ nó sẽ thuộc dạng bỏ túi, nhưng khổ sách này lớn hơn, thích hợp để bạn ngắm nghía, gìn giữ và kỷ niệm. Nhìn bạn ấy, tôi nghĩ nhà xuất bản muốn bản thân chúng ta tôn trọng sách như một người bạn hơn là một vật mang theo.

Tôi bắt đầu đọc, đọc từng chữ. Buồn cười là mỗi lần tôi đọc sách, đứa bạn hay ngồi gần thường bảo, “nhìn mày đọc như muốn thuộc lòng từng chữ ấy”, thực sự là tôi đọc khá chậm, tôi không muốn bỏ qua một từ nào, cũng không muốn bỏ qua bất cứ vấn đề nào được đề cập đến, tôi muốn nó khắc sâu vào tâm hồn mình

Mỗi một dòng như vậy, tạo thành một đoạn, một trang, chúng cứ như thay đổi cả góc nhìn lẫm tầm nhìn của tôi vậy. Và ấn tượng nhất, không thể không kể đến đoạn trò chuyện của phái đoàn với nhà chiêm tinh học Babu. Mỗi một kiến thức ngài đưa ra hầu như chúng ta đều đã biết, nhưng ta chỉ mãi nhìn chúng với cùng một góc độ, định hình rằng “nó là phải thế”, mà quên mất việc hỏi “tại sao lại như vậy?”.

Mỗi một lý giải của ngài không chỉ về chiêm tinh học, về số mạng con người, về luật nhân quả,..nó không thể “khoa học” hơn được nữa, đều khiến người nghe như những đám mây trôi dạt vô bờ bến trên bầu trời tìm tìm thấy đường đi của nó.

Không chỉ ngài, mà còn có những thầy sư khác, những bậc chân sư ở mỗi lĩnh vực riêng, qua lời kể của ngài Mahayasa nói về con đường tu đạo của Ramakrishna, hay Vishudha nói về Thái dương học với những minh chứng khó tin, Harishchandra nói về nghệ thuật, Banyo nói về thế giới sau khi chúng ta chết đi_thế giới thứ 3, Ram Gopal nói về căn nguyên và cách chữa các căn bệnh mà dường như khoa học đã bó tay, hay thuyết nói về đời sống siêu nhân loại của Bakhir,…

Tất cả những gì họ nói có thể giải thích một phần nào những hiện tượng kỳ lạ trên thế giới đã được phát hiện mà khoa học hiện nay không thể chứng minh rõ ràng bằng các định luật, thuyết, công thức hay bất cứ những gì thuộc về “khoa học hiện đại”.

Tôi sẽ không nói chi tiết về nội dung nữa, các bạn chỉ có thể hiểu nó khi đọc bằng chính tâm hồn mình.

Sau khi biết Cloudy thì tôi như thế nào?

Nó như điều kỳ diệu vậy!!!

Những nghi ngờ trước giờ của tôi về thế giới tâm linh như đã được giải thích phần nào, nó cũng giải đáp một số kiến thức rìa bên ngoài của các môn khoa học bác đại tinh thâm kia. Nó khiến tôi tin tưởng rằng thế giới vẫn luôn có những điều kỳ diệu và tuyệt vời chờ chúng ta khám phá.

Nói thật, tôi là đứa có xu hướng bị trầm cảm, tự kỷ khá cao. Tôi đã từng được tư vấn về tâm lý. Tôi hầu như luôn có cái nhìn khó khăn, chật chội trong tư duy, mãi vẫn không thể mở rộng tư duy, suy nghĩ để kết bạn, để hưởng một đời sống vui tươi phóng khoáng như hầu hết mọi người, tôi cũng là người có xu hướng bài xích những cái mới, lạ, không quen.

Nhưng kể từ khi đọc Cloudy, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì sách nói, cũng bắt đầu suy nghĩ về lối sống hiện tại của bản thân. Tôi chợt nhận thấy rằng, nếu cứ tiếp tục lối sống như thế này, bản thân trước sau gì cũng sẽ có vấn đề.

Tôi sống không khoa học tý nào, thường xuyên thức trắng đêm, không ăn thanh đạm, suy nghĩ quá nhiều thứ vẩn vơ, linh tinh, để chúng chạy trong đầu mình một cách vô thức, luôn làm những việc có hại cho bản thân.

Và dạo này, ai cũng bảo là nhìn tôi khá hơn rất nhiều. Tôi thay đổi cách sống. Tôi cố gắng hoàn thành mọi việc trước 23 giờ (giờ thích hợp nghỉ ngơi là từ 21-23h), nếu thực sự quá gấp, tôi sẽ thức không quá 2 giờ sáng ngày hôm sau. Tôi ăn uống thanh đạm hơn nhiều, ăn đúng giờ giấc dù không đói, và đặc biệt là bắt đầu dùng bữa sáng, từ cấp 2 đến trước đây khoảng một vài tháng tôi không ăn sáng.

Tôi bắt đầu thân thiện với bạn bè chứ không phải là một bộ mặt lạnh tanh, “người lạ chớ gần”, tôi cũng bắt đầu có khoảng 1 đến 2 người bạn thân, còn bạn bình thường trong lớp thì cũng không nhiều lắm, căn nguyên là tôi vẫn không thích ứng với việc xã giao quá nhiều. Tôi cũng bắt đầu lập ra những kế hoạch để định hướng bản thân mình sẽ đi về đâu, tôi cũng sắp xếp thời gian của mình bằng một quyển sổ A4 để không lãng phí ít giây phút nào. Tôi học cách nâng bản thân dậy mỗi khi lười biếng, tự đánh thức bản thân mỗi khi ngủ quên trên lớp, hay nằm ì trên giường mỗi sáng,…

Chắc hẳn, bạn cũng thắc mắc về cái tên Cloudy này. Nó như một dấu ấn, chứng minh sự thay đổi của tôi vậy. Trước kia, đối với đồ dùng hay sách vở của mình, tôi chưa từng nghĩ đến việc đặt tên cho chúng, xem chúng như một con người, một người bạn tâm giao, một người tri kỷ chia sẻ mọi việc trong cuộc sống của mình, và Cloudy là “người” đầu tiên tôi thừa nhận. Tên Cloudy này là tên gọi thân mật, tạm dịch là “Vân nhi”. Tôi rất thích mây trời, thường thì mỗi buổi chiều trong mát, tôi sẽ ngồi một chỗ và ngắm nhìn những tảng mây trôi hờ hững. Còn một lý do khác là chắc bạn cũng đọc thấy một câu tôi viết ở trên là “như những đám mây trôi dạt vô bờ bến trên bầu trời tìm tìm thấy đường đi của nó”. Chính cuốn sách này là đã mang lại những điều tuyệt diệu cho đám mây hờ hững như tôi, và Cloudy xứng đáng có được cái tên ý nghĩa này.

Cloudy không giống như những cuốn sách dạy về tư duy hay kỹ năng sống, cách sống khác, mà sự thật là nó cũng không phải là một cuốn sách dạy về tư những điều đó. Trong khi hầu hết các cuốn sách về thay đổi tư duy đều chỉ dạy chúng ta cách làm sao, làm như thế nào thì nó đơn thuần chỉ là cung cấp cho chúng ta một cái nhìn mới về những sự việc cũ, tạo sự sáng tạo trong ta, khiến tự mình ta muốn làm, muốn thay đổi từ trong tâm hồn. Mọi chuyện sẽ thật dễ dàng nếu ta “muốn” làm, chứ không vì bất cứ yếu tố nào.

Thế giới rất rộng lớn, và truyền thông cũng không thể nào đưa mọi kiến thức đến với mọi người, cho nên mỗi khi ta phát hiện ra một điều gì đó, ta luôn cảm thấy bản thân thật thiếu hiểu biết và càng có mong muốn được biết nhiều hơn, được hiểu rõ hơn thế giới mà ta đang sinh sống, chính vì vậy mà sau khi đọc xong Cloudy, tôi có phần tiếc nuối vì đây hình như chỉ là phần đầu của cuốn hồi ký của giáo sư Spalding, chúng có tác dụng khai sáng, gợi mở những suy nghĩ, những tưởng tượng của bản thân, từ đó, theo một cách âm thầm, lặng lẽ, chậm rãi, tư duy của chúng ta sẽ thay đổi.

Tâm nguyện của tôi đó là chỉ mong First News có thể mua bản quyền trọn bộ cuốn hồi ký này và dịch lại lần nữa theo một phong cách mới so với bản dịch trước đó.

Cám ơn First News và 1Book.vn đã tổ chức cuộc thi này để tôi chia sẻ được tâm sự của bản thân.

Nguyễn Thị Mỹ Hạnh/1book.vn

Sách và tôi 2017: Cloudy - Hành trình về phương Đônghttp://1book.vn/wp-content/uploads/hanh-trinh-ve-phuong-dong-1024x576.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/hanh-trinh-ve-phuong-dong-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôihành trình về phương Đông,sách và tôi 2017Khi con người ta ở một trình độ mới, một giai đoạn khác thì nhìn những sự việc cũng khác nhau. Có lẽ nếu vài năm trước khi tôi đọc cuốn sách này, cuốn sách này đối với tôi chỉ như một cuốn sách giải trí, hoặc có lẽ...Mỗi quyển sách một chân trời!