Vào một ngày tháng giêng năm 2016 tôi đã đưa ra một quyết định quan trọng đó là làm mới bản thân mình sau 26 năm ra đời bằng việc đọc sách. Tôi cảm thấy tiếc nuối giá như mình thích đọc sách sớm hơn khoảng 8 năm thì tốt biết mấy, chắc chắn khi ấy tôi sẽ có một kỷ niệm đẹp nhất về thời học sinh và tôi không còn ấp úng hay phải nói ra suy nghĩ của bản thân với những người mình thích khó đến thế. Nói đến đây chắc các bạn cũng đoán ra rồi. Dù sao thì muộn một chút vẫn hơn là không làm gì.

Năm 20 tuổi tôi làm ở một công ty giải trí, khi ấy tôi làm kĩ thuật dựng các phóng sự và công ty tôi có một chuyên mục giới thiệu sách. Tôi được giao thêm việc dựng các quyển sách sau khi đã quay xong. Nhưng hầu như các đầu sách đó là thiên về tiểu thuyết chứ ít có sách về kỹ năng sống hay kinh doanh nên ngày ấy tôi không đọc bất kỳ một quyển nào vì cảm thấy không phù hợp với mình.

Một ngày mùa hè năm 2011 tôi thấy mọi người ở công ty truyền tay nhau một quyển sách và khen rất nhiều nên tự nhiên tôi cảm thấy tò mò cho dù từ bé tôi chưa đọc một quyển sách nào cả, và hôm đó tôi đã mượn quyển sách ấy về. Tên quyển sách đó là “Đắc Nhân Tâm”.

Nhưng rồi tôi để quyển sách đó ở ghế dài ngoài phòng khách đúng một tháng rưỡi mà không mở lấy một trang nào và ngày phải trả sách cũng đến hạn. Tôi nhớ cảm giác khi trả quyển sách ấy mà mình chưa đọc nổi một chữ nào có cảm giác như để tuột mất một điều gì đó. Sau này tôi suy nghĩ về cuộc sống nhiều hơn và hay tự hỏi bản thân vì sao người khác giàu có, thành công, trông họ rất vui vẻ và hạnh phúc. Những con người như vậy có rất nhiều trong xã hội ngày nay, phong thái của họ thật tự tin và dường như họ luôn thoải mái không một chút căng thẳng.

Có nhiều lúc tôi hay ảo tưởng về một hình mẫu như vậy nhưng chỉ kéo dài trong một chút ngắn ngủi rồi đâu lại vào đấy. Động lực thúc đẩy tôi đọc quyển sách đầu tiên chính là những người thành công trong cuộc sống và họ thường có thói quen đọc sách, chính họ lại là người viết nên quyển sách. Tôi hay động viên mình rằng họ là những người tiên phong và nhiều kinh nghiệm, vậy thì còn lí do gì mà để mình không làm theo chứ. Tôi có niềm tin rằng đấy chính là chìa khóa dẫn đến thành công và bước đi trên một con đường mới khám phá thế giới rộng lớn.

Quyển sách có ảnh hưởng và làm thay đổi tôi nhiều nhất chính là “Đắc Nhân Tâm”. Từng chương trong cuốn sách thật quý giá bởi vì nó không quá khó để thực hiện khi mà bản thân đã quyết tâm mong muốn thay đổi và còn có rất nhiều ví dụ gần với thực tế trong mỗi chương. Mỗi trang sách đều mang đến trong tôi một cảm xúc chung đó là sự hứng khởi, một phần là vì những câu chuyện tương đồng với những điều mà tôi vấp phải trong cuộc sống trước đây. Tôi thừa nhận rằng mình là một người ngại giao tiếp với bên ngoài hay ngay cả những người trong gia đình, hàng xóm và bạn bè. Nói đúng hơn khi gặp họ tôi còn không biết phải bắt đầu như thế nào. Người tôi cứ cứng đờ ra, nếu có chiếc gương trước mặt thì những lúc như vậy trông tôi thật khô cứng và thiếu sức hút.

Càng đọc tôi chỉ muốn lật thật nhanh để chiêm nghiệm những điều mới, nó cứ như là thế giới bí ẩn mà tôi muốn được khám phá. Nhiều lúc tôi còn ngờ rằng mình trông như người khác nhưng không phải vậy bởi vì tôi đã thay đổi được con người khá rụt rè của mình trước đây. Tôi biết lắng nghe và chia sẻ với mọi người, khi nói chuyện với bạn mới tôi hay gọi tên của họ, tôi biết khơi gợi những điều tốt đẹp trong họ, và tôi thường xuyên khen ngợi cũng như động viên khi họ làm đúng hoặc mắc sai lầm. Tôi học được cách đặt địa vị của mình vào người khác và cố gắng suy nghĩ giống họ… Và những điều ấy đều phát huy hiệu quả tức thì mà từ bé đến nay tôi chưa từng nhìn thấy những gì như vậy 🙂

Tất cả những điều mà tôi học được từ trong “Đắc Nhân Tâm” mà nếu như có một ai đối xử với tôi như vậy bằng tấm chân thành nhất thì quả thật là dễ chịu và hạnh phúc. Người xưa có câu “Suy bụng ta ra bụng người” quả không sai nhưng không phải ai cũng nghĩ và làm được như vậy chỉ khi chúng ta thật sự mong muốn thay đổi và luôn nghiêm khắc với chính bản thân mình. Sau một năm đọc sách cuộc sống của tôi thay đổi rất rất nhiều.Tôi biết trân trọng cuộc sống này Và cảm thấy mình luôn tràn đầy năng lượng và tự tin, tôi không còn lo lắng hay căng thẳng như trước bởi vì tôi luôn nhắc bản thân mình phải bình tĩnh để suy xét kĩ mọi chuyện rồi mới đưa ra quyết định. Tôi học được cách chủ động hơn trong mọi chuyện chứ không ngồi chờ sung rụng như trước nữa . Cứ mỗi ngày thay đổi một chút từ những điều nhỏ nhất và dần dần trở thành thói quen.

“Đắc Nhân Tâm” còn giúp tôi dạy bảo mấy đứa cháu nhỏ cứng đầu của tôi mà trước đây tôi chỉ biết quát tháo chúng nó nhưng không đem lại kết quả tốt đẹp và khiến mấy đứa cháu không dám gần gũi tôi. Đứa cháu gái của tôi năm nay chín tuổi và đang học lớp bốn, nó là đứa ngang bướng và lì lợm nhất trong số mấy anh chị em. Nó thường không hay nghe lời và thích làm theo ý của mình.

Một buổi trưa cả nhà đang ngồi ăn cơm, tất cả mọi người đều khoanh chân chỉ riêng mình con bé duỗi cả hai chân. Nói thế nào nó cũng không nghe và quyết không khoanh chân, càng cố khuyên thì nó càng giữ nguyên lập trường là ” Không khoanh chân”, tôi biết lúc này mình phải bình tĩnh để đưa ra lời thuyết phục đúng đắn.

Đây là lúc mình phải áp dụng những gì đã đọc và tin tưởng. Tôi nói: ” Nếu bây giờ cả nhà không khoanh chân và cũng duỗi chân ra như cháu thì chẳng phải chúng ta gác chân lên người nhau nhìn có chấp nhận được không.” Con bé nghĩ lời tôi nói trong vài giây rồi phì cười và may sao nó đã nghe lời. Đúng là với trẻ con thì chúng ta càng phải nói lí lẽ thường xuyên thay vì quát mắng sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ và nhân cách sau này của chúng. “Đắc Nhân Tâm” là tổng hoà của kỹ năng sống đối với mọi độ tuổi.

Nguyễn Văn Giáp/1book.vn

Sách và tôi 2017: Cuốn sách dành cho mọi lứa tuổihttp://1book.vn/wp-content/uploads/dac-nhan-tam-5-1024x720.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/dac-nhan-tam-5-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôidac nhan tam,Dale Carnegie,sách và tôi 2017Vào một ngày tháng giêng năm 2016 tôi đã đưa ra một quyết định quan trọng đó là làm mới bản thân mình sau 26 năm ra đời bằng việc đọc sách. Tôi cảm thấy tiếc nuối giá như mình thích đọc sách sớm hơn khoảng 8 năm thì...Mỗi quyển sách một chân trời!