Cuốn sách này đến với tôi bằng sự buồn bã và đau đớn. Bin – em họ đáng yêu của tôi mắc chứng tự kỉ. Một thời gian dài, cô chú và mọi người trong gia đình tôi rất suy sụp. Không khí gia đình nặng nề không thể tả. Một ngày của chúng tôi bắt đầu bằng nỗi đau, tiếp diễn với những tiếng thở dài buồn bã, sự bất lực và kết thúc cũng bằng nỗi đau và tuyệt vọng. Nhưng cô tôi ấy, cô yêu thương Bin vô cùng, hơn chính bản thân mình và tình yêu ấy không cho phép cô từ bỏ. Cô đã tìm hiểu rất nhiều các phương pháp điều trị hay chỉ đơn giản giúp Bin hòa nhập và mở lòng hơn với thế giới bên ngoài. Và rồi cuốn sách ấy đến tay chúng tôi như là một chìa khóa cho nỗi đau quá lớn này vậy.

Tuy tôi không phải cha mẹ của những đứa trẻ mắc chứng tự kỉ nhưng tôi hiểu sự bất lực của bậc làm cha mẹ khi thấy con mình như vậy. Chứng tự kỷ là thử thách đòi hỏi sự quyết tâm, kiên nhẫn, tình yêu thương bền bỉ của cha mẹ và cả cộng đồng. Các bé tự kỷ phải học những bài học khác với đứa trẻ khác như: học vệ sinh cá nhân, học nói, học tập trung, thậm chí là học cách cầm nắm. Mỗi lần cùng con học những điều đó, cha mẹ nào cũng cảm thấy xót xa. Nhiều khi lặp đi lặp lại việc đó hàng trăm lần nhưng con vẫn không thể nhớ, cha mẹ như rơi vào vực sâu hoảng loạn, sợ con mình mãi mãi chẳng thể tự lập và hòa nhập được với xã hội.

Danh thuc ban mai - nguyen thi viet ha

“Mỗi đứa trẻ là một thế giới cô đơn, các cháu có thể không nói, không nhìn, nhưng lại cảm nhận được hết. Các cháu ( và cả những bà mẹ như tôi nữa ) sẽ chạnh lòng và buồn tủi biết bao nếu cô chỉ cưng nựng, ôm ấp trẻ này và “bỏ quên” trẻ kia nằm vu vơ đâu đó” .

Trái tim của những đứa trẻ đáng thương ấy cảm nhận được hết thảy mọi thứ xung quanh, và đặc biệt trái tim chúng nhạy cảm hơn bất cứ đứa trẻ nào cùng trang lứa. Chúng hay tủi thân, dễ buồn và như thế lại càng thu mình lại hơn vào thế giới cô đơn ấy.

Trẻ mắc chứng tự kỉ có thể là do bẩm sinh lại có những trường hợp phát sinh trong cuộc sống do đời sống tâm lý không ổn định và trẻ cảm thấy không an toàn, không được quan tâm, cô độc và lẻ loi. Ấy thế lại có những bậc làm cha làm mẹ thiếu quan tâm con đến mức khi con mắc chứng tự kỉ vẫn không hề hay biết. Tổng quỹ thời gian cuộc đời cho mỗi người là không đổi. Một ngày chúng ta dành 8 tiếng để ngủ, 8 tiếng để làm việc và 8 tiếng để chăm sóc, vun vén những người thân yêu và sống cuộc sống của mình.

Vậy nếu con người sống 99 năm trên đời thì đã dành 33 năm để ngủ, 33 năm để làm việc và chỉ có 33 năm để dành cho gia đình, bạn bè. Thế nhưng thay vì chơi đùa với con, làm bạn với con, dạy con học, cùng con tập hát, tập tô, các ông bố bà mẹ thời hiện đại chỉ suốt ngày tập trung làm việc như một cái máy, như một robot được lập trình. Trẻ đi học có bị bạn bè bắt nạt không? Có ai chê cười không? Cha mẹ không quan tâm nên chẳng thể biết được.Điều đấy khiến trẻ cảm thấy bị bỏ rơi và là một nguyên nhân dẫn đến trẻ bị tự kỷ hoặc trầm cảm.

Không phải đứa trẻ tự kỷ nào cũng đần độn, khuyết tật vĩnh viễn, không thể tự lập hay hòa nhập với xã hội. Có rất nhiều em bé có khả năng vượt trội chỉ là cha mẹ cần phải khám phá ra năng lực tiềm ẩn trong con. Câu chuyện về em bé tự kỷ đạt giải thưởng Obama, giải NASA về khoa học, được học bổng của các trường đại học từ năm lớp 7… sẽ tiếp thêm động lực cho cha mẹ và đưa đến một cái nhìn mới về trẻ tự kỷ cho cộng đồng. Chung quy lại, chỉ cần cha mẹ cố gắng bền bỉ không ngừng vì con cái thì hạnh phúc sẽ hé mở, con cái họ sẽ mở lòng, hòa nhịp cùng thế giới xung quanh.

“Cảm ơn con, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn số phận đã ban con cho ba. Con đã dạy cho ba rất nhiều điều, con dạy cho ba biết chấp nhận sự đắng cay nghiệt ngã, biết bao dung và tìm sự bình an trong cuộc sống, biết trân quý hạnh phúc, dù là nhỏ nhất, để rồi giờ đây ba có được hạnh phúc to lớn nhất cuộc đời. Nếu con là một em bé hoàn thiện thì ba sẽ không bao giờ biết được .”
– Trích “Đánh thức ban mai”

Cuốn sách là động lực vững chãi để gia đình tôi cố gắng và vượt qua. giờ thì Bin có thể nói chuyện bình thường như những đứa trẻ khác, thậm chí em còn nói với tôi “Em yêu chị” bập bẹ, ngắt quãng và không rõ ràng nhưng đó là niềm hạnh phúc lớn lao của tôi. Em còn biết hát các bài hát thiếu nhi “bà ơi bà”, … và còn biết múa nữa. Cảm ơn tình yêu đã tiếp cho chúng tôi sức mạnh, cảm ơn “Đánh thức ban mai” và First News đã là nguồn động lực quý giá của chúng tôi suốt chặng đường đã, đang và sẽ qua.

 Vũ Thị Mai Anh/1book.vn

Sách và tôi 2017: Đánh thức ban mai - động lực cho những gia đình có con tự kỉhttp://1book.vn/wp-content/uploads/IMAG1060.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/IMAG1060-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôisách và tôi 2017. sach va toi 2017Cuốn sách này đến với tôi bằng sự buồn bã và đau đớn. Bin - em họ đáng yêu của tôi mắc chứng tự kỉ. Một thời gian dài, cô chú và mọi người trong gia đình tôi rất suy sụp. Không khí gia đình nặng nề không thể...Mỗi quyển sách một chân trời!