Tôi gặp thầy Minh Niệm lần đầu tiên vào dịp 30/4 cách đây hai năm. Lần đó, tôi theo thầy tu bụi vài ngày trên Bảo Lộc mà sau này là nơi đóng đô của Bản Hoa Anh Đào. Lý do đi tu bụi với thầy là tôi muốn rèn luyện sức khỏe để tham dự hội nghị ADFIAP mà Việt nam là nước chủ nhà đăng cai tổ chức.

Trước khi tu bụi tôi có tham gia một buổi thầy chia sẻ tại trường Tuệ Đức để biết mình sẽ đi tu bụi với ai. Tôi xin lỗi là tôi không nhớ buổi chia sẻ đó về vấn đề gì, tôi chỉ nhớ là cuối chương trình tôi có viết giấy hỏi thầy một câu hỏi mà nghe xong cả hội trường cười ồ lên, thầy cũng cười nhưng là nụ cười từ bi và trả lời câu hỏi của tôi một cách thận trọng và đầy đủ khiến tôi nhận ra rằng con người này không phải là một thầy tu bình thường.

Tôi nghĩ là mỗi người đăng ký đi tu bụi đều được thầy gọi điện hỏi lý do vì sao đi tu bụi với thầy và câu trả lời của tôi là “Vì con tâm đắc với một chia sẻ của thầy, đó là khi ta tin một người là ta tin vào những phẩm chất tốt đẹp bên trong của ta”. Tôi đã có trải nghiệm tuyệt vời về chuyến đi tu bụi đó và nhờ đó tôi đã hoàn thành thật tốt vai trò của mình tại hội nghị, tôi rất biết ơn thầy về điều này.

Tôi vẫn chưa biết thầy là tác giả của cuốn sách “Hiểu về trái tim” và tôi cũng chưa đọc cuốn sách này cho đến khi thầy ra mắt cuốn “Làm như chơi”, thì tôi mới biết về cuốn “Hiểu về trái tim” và tìm đọc. Tôi ước gì mình đã đọc cuốn sách này sớm hơn, ngay vào thời điểm First News giới thiệu cuốn sách này. Tuy vậy, muộn còn hơn không và hôm nay, khi ngồi gõ lại những dòng này, tôi ao ước gì một ai đó sau khi đọc bài cảm nhận của tôi có thể tìm đọc cuốn sách, chỉ cần một người thôi cũng được, thì công sức ngồi gõ những dòng này của tôi, đã không uổng phí.

Tôi bị cuốn hút ngay khi đọc những chia sẻ cũng như lời giới thiệu về cuốn sách của anh Nguyễn Văn Phước- giám đốc Frist News Trí Việt và của giáo sư Tiến sĩ Trần Văn Khê. Tôi cũng thích phần Mục lục, sau này khi đã đọc xong cuốn sách tôi phát hiện ra là nó giống như một toa thuốc mà khi bạn phát hiện bạn bị bệnh tâm lý nào đó bạn chỉ cần tra mục lục là tìm ra trang chứa loại thuốc bạn cần, thật là vi diệu!

Tôi tâm đắc với toàn bộ nội dung cuốn sách và đúng như tác giả cuốn sách và anh Nguyễn Văn Phước đã nêu lại, đó là “Mỗi lần đọc, chắc chắn sẽ có một nhận thức mới”. Trước khi viết bài cảm nhận này,tôi đã đọc lại cuốn này một lần nữa hầu có thể viết một bài cảm nhận cô đọng hết mức có thể. Tuy nhiên, tôi tự biết văn mình không đủ để chuyển tải hết thông điệp của cuốn sách nên tôi chỉ xin được trình bày một vài chương trong cuốn sách mà thôi.

Đầu tiên, cho phép tôi nói về chương “Trao thân” ,nhé!

Là một học sinh Việt Nam đã qua bậc phổ thông trung học, tôi đã được học một ít về Truyện Kiều nhưng đây là lần đầu tôi nghe về những vần thơ này “Trong khi chắp cánh liền cành/Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên”. Tôi nghe nhiều câu chuyện về người con gái đi tự tử hoặc sống trong thù hận, dằn vặt sau khi lỡ trao thân cho người con trai và sau đó bị bỏ rơi, tôi cũng nghe về chuyện người ta bỏ nhau sau khi sống thử thậm chí sau khi kết hôn. Lúc ấy, tôi cứ nghĩ nguyên do là người ta chán nhau hoặc áp lực con cái, cơm áo gạo tiền nhưng khi đọc chương này tôi vỡ ra là hóa ra người ta bỏ nhau còn là vì người ta rẻ rúng nhau và độc đáo là sự rẻ rúng đã dành sẵn một bên, ngay khi vừa gần gũi thân xác với nhau.

Ồ, người ta rẻ rúng nhau vì người ta cho rằng người kia dễ dãi, người kia rốt cuộc cũng không vượt qua được cơn bão dục vọng đang dâng trào. Người ta thụ hưởng cảm xúc nhưng sau đó lại cho rằng mình là người thua thiệt. Rồi người ta coi thường nhau và tệ hơn nữa người ta nghĩ rằng, người này dễ dãi với mình thì cũng (có thể) dễ dãi với người khác và những xung đột có khi cũng từ sự coi thường này mà ra.

Không phải ngẫu nhiên mà ông bà mình nói “chữ trinh đáng giá ngàn vàng” bởi vàng này bảo chứng cho sự tôn trọng của người con trai dành cho người con gái, nó cũng giúp cô gái tìm ra ai là người yêu cô thật sự bởi nếu như yêu, người ta không bao giờ ép uổng người mình yêu làm điều cô không muốn, không yêu cầu cô làm bất cứ thứ gì để chứng minh tình yêu, người ta đơn giản là sẽ đợi cho đến khi danh chính ngôn thuận.

Nếu như đã lỡ mất cái ngàn vàng thì sao nhỉ? có lẽ nên tận dụng rủi ro này như cơ hội để tìm người yêu mình đích thực, bởi nếu như thật sự yêu, người con trai sẽ không quan trọng người con gái còn cái ngàn vàng hay không , chàng thậm chí sẽ không đã động gì tới chuyện này, bởi chàng bị thu hút bởi những phẩm chất khác của người con gái và đó mới là vàng ròng thứ thiệt, hơn hẳn cái ngàn vàng kia.

Nhưng nếu bạn có cả kho tàng vàng ròng thì càng tốt chứ sao và tôi chúc mừng bạn, bạn thật là của hiếm trong thời đại này. Và tôi cho rằng, đàn ông, cũng có cái ngàn vàng. Và nguy cơ bị coi thường, sau khi hạ màn, là như nhau. Thế nên, phụ nam hay phụ nữ gì cũng xin hãy cẩn trọng.

Tôi qua tiếp chương “Nhàm chán” nhé!

Vì sao người ta bỏ nhau, vì rẻ rúng (vâng, như đã nói ở trên) và còn vì người ta nhàm chán nhau. Vì sao người ta nhàm chán nhau? Vì khi con ong đã tỏ đường đi lối về thì niềm đam mê cũng lắng xuống để nhìn rõ hơn về người ấy, ta thấy những mặt xấu của người mà trước đó vì đam mê ta dường như chỉ thấy được mặt tốt, hoặc ngay cả khi người đó vẫn đáng yêu như thế nhưng khi cảm xúc của ta được thỏa mãn tới mức tối đa thì nó trở về trạng thái “bình thường hóa” hay còn gọi là bão hòa. Tác giả chỉ ra rằng “Tình cảm nếu không tiến sâu vào những trạng thái tâm lý như bình yên, thấu hiểu, chấp nhận, chia sớt, nâng đỡ, tha thứ, trách nhiệm..thì nó sẽ sớm trở thành một thứ nhàm chán” và từ nhàm chán đến phản bội nhau đôi khi rất gần.

Tôi đặc biệt yêu thích đoạn tác giả phân tích “đàn ông yêu bằng mắt”, “phụ nữ yêu bằng tai”, qua đó ta hiểu vì sao “yêu bằng tai thường sâu sắc và hệ lụy nhiều hơn yêu bằng mắt”. Có lẽ vì nắm bắt được tâm lý này mà ngày càng nhiều trung tâm làm đẹp mọc lên, để phụ nữ thỏa mãn phần nhìn cho đàn ông. Họ cố tình quên mất rằng, bản chất chúng ta là cả thèm chóng chán. Ăn mãi một món dù có ngon cỡ nào, cũng ngán. Nếu không, đã chẳng có chuyện hoa hậu li dị hoặc người đẹp từ hôn ngay khi thiệp mời đã phát ra.

Vậy thì làm sao chữa bệnh cả thèm chóng chán? Phải chuyển hóa, làm sao để chuyển hóa, vui lòng đọc sách trang 137. Làm sao để đừng phản bội nhau hoặc nếu lỡ phản bội thì còn đường mà về? là chăm chỉ bỏ vào ngân hàng hôn nhân cái nghĩa, mà như cụ Nguyễn Du đã nói “Thương sao cho vẹn thì thương”. Tôi thích chữ “thương” hơn chữ “yêu”, bởi tôi nghĩ “yêu” thì bạo phát bạo tàn nhưng “thương” thì dài lâu và âm ỉ. Và tôi tự mặc định rằng ai đó thốt ra chữ “thương” nghĩa là đã bỏ vào chữ “thương” đó cái nghĩa, tình yêu, lòng tôn trọng và trách nhiệm. Mà muốn thương nhau thì phải hiểu nhau, mà muốn hiểu thì phải trao đổi, nói ra bằng hết những khúc mắc trong lòng.
Quá trình này được tác giả gọi là “làm mới”. Tác giả đã mô tả rất tỉ mỉ cách thức tiến hành việc làm mới này trong sách nên tôi xin phép lướt qua chương này.

Có lẽ tôi đang đi tìm thuốc để “trị liệu cặp đôi” nên tôi để ý tới những chương nói về vấn đề này và tôi cũng nhìn một số chương trong sách dưới góc độ này, trong đó có chương “tham vọng”. Tham vọng là gì và cơ chế vận hành ra sao, tác giả đã nói rõ trong sách. Riêng tôi, tôi đồ rằng “tham vọng” còn là nguyên nhân khiến người ta phản bội nhau. Tuần rồi, tôi có nghe mẹ tôi nói là vợ chồng anh hàng xóm cũ của gia đình tôi vừa li dị. Họ là doanh nhân thành đạt và người vợ vừa là hậu phương vừa là trợ lý đắc lực cho chồng mình, nguyên nhân là anh có con ngoài giá thú và tôi nghĩ nguyên do sâu xa là bởi tham vọng “có nhiều con” hoặc là để lại bộ gen của mình càng nhiều càng tốt của anh chồng (vì họ đã có hai con một trai một gái xinh xắn , học ở nước ngoài về và hiện đang phụ ba mẹ điều hành doanh nghiệp của gia đình).

Tôi ước gì anh chồng đọc được năm điều kiện để vươn tới tham vọng mà không bị nó đánh bại trong cuốn sách này. Tôi nghĩ năm điều này thầy viết cho người làm kinh tế nhưng tôi nghĩ có thể ứng dụng trong trường hợp này ít nhất là ở điểm quan sát lộ trình của tâm tham và khi thấy mất kiểm soát thì phải dừng ngay lập tức. Tôi là người ngoài, chứng kiến quá trình anh chị yêu nhau, cùng nhau gầy dựng sự nghiệp, đến khi nghe anh chị kết thúc như vậy còn đau xót, huống hồ gì người trong cuộc. Mà những chuyện như vầy, báo chí nói cũng nhiều, bề nổi là các anh doanh nhân thành đạt hoặc nghệ sĩ nổi tiếng, bề chìm là các anh làm công sở, thậm chí anh xe ôm ít tiền.
Và tôi nghĩ bi kịch này sẽ không xảy ra nếu người trong cuộc “Biết đủ”, biết “buông xả”, biết “khiêm cung”, không “ích kỷ” và đặc biệt phải có tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với bản thân mình và người phối ngẫu, con cái, gia tộc hai bên.

Và nếu như chọn người để yêu, tôi sẽ chọn người có trách nhiệm bởi nếu có trách nhiệm, tự khắc người ấy sẽ có những cái biết ở trên. Tác giả đã kết cuốn sách thật trọn vẹn với chương “Trách nhiệm” để mở ra một “trách nhiệm” rộng lớn hơn cho mỗi con người.

Mời bạn đọc cuốn sách này, một lần, cùng với tôi.

Phạm Thị Lành/1book.vn

Sách và tôi 2017: Hiểu về trái tim để sống hạnh phúchttp://1book.vn/wp-content/uploads/hieu-ve-trai-tim-4.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/hieu-ve-trai-tim-4-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôihiểu về trái tim,minh niệm,sách và tôi 2017Tôi gặp thầy Minh Niệm lần đầu tiên vào dịp 30/4 cách đây hai năm. Lần đó, tôi theo thầy tu bụi vài ngày trên Bảo Lộc mà sau này là nơi đóng đô của Bản Hoa Anh Đào. Lý do đi tu bụi với thầy là tôi muốn rèn...Mỗi quyển sách một chân trời!