Tôi đã khóc khi đọc những bảy mẩu truyện về cuộc đời của chị Nguyễn Bích Lan được nhà báo Quốc Việt đăng trên báo Tuổi Trẻ. Tôi rơi nước mắt không chỉ về bất hạnh mà chị phải chịu đựng, mà còn vì khâm phục cái cách chị chiến đấu hằng ngày hằng giờ hằng phút với nỗi đau tột cùng của căn bệnh tật nan y quái ác để tiếp tục theo đuổi một cuộc sống tốt đẹp hơn – cuộc sống mà chính chị là người quyết định. Ngay khi biết tin First News phát hành cuốn tự truyện về cuộc đời chị, tôi đã không do dự mà mua luôn để có thể hiểu rõ hơn về người con gái có nghị lực phi thường này. Tôi cũng rất thích cái bìa do First News thiết kế, nó phản ánh rất đúng về con người chị – cái lá xanh nhỏ bé cuối cùng đã phải kiên cường vật lộn chiến đấu với thời tiết khắc nghiệt để có thể trụ lại với ngôi nhà thân yêu của mình.

khong guc nga
Ảnh: internet

Cuốn sách mở đầu bằng những kỉ niệm về thời thơ ấu của chị. Nơi ấy có ngôi nhà, có gia đình, người thân cùng bạn bè đã cùng đồng hành sát cánh với chị trong những năm tháng tuyệt đẹp của tuổi trẻ. Cô bé Bích Lan ngày ấy thật dễ thương, trong sáng nhưng lại rất nghịch ngợm, có phần can đảm khi dám chống đối lại quyền uy của ông nội  Nghịch ngợm là thế nhưng cô lại là học sinh giỏi của lớp ^^ Cuộc sống đầy màu sắc rực rỡ cứ tiếp tục trôi qua cho đến khi tai ương ập đến. Cuộc đời này thật bất công với người con gái ấy. Cho người ta mọi thứ rồi lại đoạt đi tất cả lúc nào không hay. Khi phải đối mặt với một căn bệnh hiểm nghèo chưa có thuốc chữa, hẳn ai cũng phải cảm thấy nản lòng nản chí mà buông xuôi tất cả. Phải đối mặt với bốn bức tường hằng ngày, phải nhờ đến sự trợ giúp của người thân để có thể vận động, điều mà trước đây rất dễ dàng nhưng lại trở thành một điều không thể. Cuộc sống luôn sinh ra những trở ngại để thử thách lòng can đảm, quyết tâm vượt lên nghịch cảnh của số phận. Chính ước mơ khỏi bệnh để được đi học là niềm hi vọng, là nguồn lực và niềm tin lớn nhất để chị tiếp tục sống, để đón nhận và hướng đến ngày mai. Nhưng dường như ông trời không thiên vị chị để rồi khó khăn lại càng tăng thêm, nỗi đau tăng thêm theo cấp số nhân và cánh cửa học tập đã đóng sầm trước mắt chị, không một tia hy vọng le lói. Tuyệt vọng.

Người ta bảo: khi một cánh cửa đã đóng lại, một cách cửa khác lại mở ra. Quả đúng thật, khi bệnh tật là con sâu bệnh tật hành hạ chị, Tiếng Anh sẽ là liều thuốc giải cứu cơn đau đớn ấy. Chị học tiếng anh một cách tình cờ, đó là công cụ giúp chị giết thời gian trong những ngày dài vô tận không biết sẽ ra sao. Và chị bị cuốn vào đó lúc nào không hay, chị học Tiếng anh bằng cả niềm đam mê, hăng say quên trời đất mặc kệ sức khỏe không cho phép. Chị tự tạo ra những kỉ luật và bắt mình phải thực hiện một cách nghiêm chỉnh tự giác. Chính tiếng anh là con đường dẫn đến thành công của chị sau này. Tôi tự hỏi nếu ngày đó chị không có cơ hội tiếp xúc với Tiếng Anh, vì bệnh tật mà nản chí, vì thất bại ê chề mà buông xuôi tất cả, liệu sau này chị có thể xuất bản cuốn sách của chính cuộc đời luôn đầy bão tố và chông gai bủa vây như thế này không? Tự tin mở lớp cây táo dạy học trò thoát khỏi nỗi sợ hãi môn Tiếng anh, xuất bản sách do chính tay mình dịch và sau này cũng trở thành tác giả. Sau cùng, lòng quyết tâm vẫn chiến thắng số phận, chiến thắng tất cả, chị đã làm được những điều mà chưa chắc người bình thường có thể làm được. Tôi không biết phải nói gì hơn, cuốn sách này đã giúp tôi hiểu ra được nhiều điều, nó là tổng hợp tất cả các chiêm nghiệm đã được đúc kết từ những điều tinh túy nhất trong hành trình vượt qua bệnh tật đáng ngưỡng mộ, là liều thuốc tinh thần động viên những ai có một tâm hồn yếu đuối dễ nản lòng, và nó còn dạy ta cách làm người, cách sống thật với bản thân. Quyến sách rất tuyệt vời và đáng đọc!

Tên sách: Không gục ngã
Tác giả: Nguyễn Bích Lan
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn

Nguyễn Thị Vân Anh/1book.vn

Sách và Tôi 2017: Không gục ngã cuốn sách truyền cảm hứnghttp://1book.vn/wp-content/uploads/khong-guc-nga-sach-va-toi-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/khong-guc-nga-sach-va-toi-1book-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôisách và tôi 2017Tôi đã khóc khi đọc những bảy mẩu truyện về cuộc đời của chị Nguyễn Bích Lan được nhà báo Quốc Việt đăng trên báo Tuổi Trẻ. Tôi rơi nước mắt không chỉ về bất hạnh mà chị phải chịu đựng, mà còn vì khâm phục cái cách chị...Mỗi quyển sách một chân trời!