Tôi có thói quen khi đến một vùng đất lạ, trong những lúc rảo bước lanh quanh đâu đó để hít thở khí trời, thường sẽ tranh thủ ngồi xuống ở một nơi yên tĩnh, nhắm mắt lại và áp lòng bàn tay mình xuống mặt đất. Thói quen đó làm cho tôi trong mắt bạn bè trở nên kì dị. Tôi đơn giản xem đó là một hành động thể hiện sự thấu cảm. Bởi sâu trong tâm khảm, ngự trị trong tôi là một nỗi xót xa khi nghĩ về những bậc tiền nhân vì bờ cõi nước Việt mà bỏ thân ngoài chiến trận, biết đâu đó nơi tôi đang đứng, sâu trong lòng đất này là thi hài của các vị, mà cát bụi thời gian đã vùi lấp trong sự vô tình.

“Trò chuyện với cõi vô hình”, quyển sách chia sẻ những suy nghĩ mông lung có phần rùng rợn của tôi là sự thật. Bạn hỏi tôi học được gì từ quyển sách? Một sự cổ súy mê tín dị đoan chăng? Tôi sẽ nói hoàn toàn KHÔNG có chút gì gọi là mê tín trong quyển sách này, và chắc chắn cũng sẽ không phải những màn lên đồng nghi ngút nhang khói, hay những hồn ma bất ngờ xuất hiện trong suốt hành trình thực hiện sứ mệnh cao cả của nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm – xin được gọi tắt là cô Thiêm. Mà đó là các bài học về lòng biết ơn, về tình người và nhân cách sống.

Nếu như trong bài viết này, tôi ca ngợi về chiến công vang dội của những vị anh hùng xứ Việt, tôn sùng khả năng ngoại cảm thần kì của cô Thiêm, tôi nêu quan điểm, đánh giá quyển sách, sau đó kêu gọi mọi người yêu Việt Nam, quan tâm đến lịch sử nước nhà và cuối cùng là khuyên chúng ta nên cố gắng học tập để góp phần xây dựng Tổ quốc – Tôi nghĩ làm như vậy sẽ có phần máy móc, khiến chúng ta mất đi hứng thú khám phá một quyển sách hay ngay từ đầu. Cái chúng ta cần là hiểu được lý do vì sao phải dung nạp những sự kiện ấy, chúng ta cần một lý do chính đáng, đủ thuyết phục để bản thân tự cảm thấy muốn tìm hiểu sử sách nước nhà trong một tâm thái thoải mái. Thế cho nên, tất cả những gì tôi viết sau đây hoàn toàn xuất phát từ cảm xúc chân thật nhất trong suốt “chuyến du hành tâm linh” cùng “ Trò chuyện với cõi vô hình” cho đến trang cuối cùng. Những cảm xúc khiến tư duy và ý thức của tôi hoàn toàn thay đổi trước các thông tin mang tính lịch sử của nước nhà, theo chiều hướng tích cực. Tôi nghĩ, đó là một thành công của quyển sách.

tro chuyen voi coi vo hinh hoang thi thiemẢnh: bạn đọc cung cấp

Ấn tượng ban đầu để lại trong tôi là đoạn miêu tả hành trình đi tìm mộ tướng quân Phạm Bạch Hổ đã lưu lạc cả ngàn năm. Khi tướng quân xuất hiện trong một không gian tâm linh đầy oai hùng bừng bừng khí thế, “nghe rầm rập tiếng quân đi, tiếng thét xung trận của chủ tướng, tiếng hô vang của quân sĩ”, tôi choáng ngộp vì quá nhập tâm vào lời kể mà hình dung đến những thời khắc oanh liệt của cha ông ngày trước. Lòng tôi trỗi dậy niềm tự hào dân tộc, niềm hãnh diện là con Rồng cháu Tiên của một đất nước với lịch sử dựng nước và giữ nước hào hùng 4000 năm văn hiến. Chan chứa trong tim sự yêu mến và cảm phục vô cùng những vị tướng tài giỏi của đất nước, tôi bất chợt có suy nghĩ: vì sự hy sinh và mất mát đã quá lớn, và vì máu xương của tiền nhân đã ngấm tận sâu trong từng tấc đất, tôi tin hồn thiêng của các vị sẽ mãi mãi tồn tại cùng con cháu, ẩn mình trong hình dáng của từng đám mây, từng ngọn núi, rừng cây, phủ trùm dọc dài suốt bờ cõi Việt Nam để tiếp tục quan sát và sẵn sàng cùng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Quyển sách tiếp tục “dắt” tôi chu du cùng cô Thiêm qua hàng loạt các hành trình rùng rợn đầy bất ngờ và huyền bí. Gặp gỡ những con người ở hai cõi âm-dương, cùng lắng nghe những lời tâm sự kì lạ của họ. Những bí mật của lịch sử được khám phá và phơi bày trong từng trang sách trước sự ngỡ ngàng của cả người viết lẫn người đọc. Từng ấy những câu chuyện diễn ra và đều được xác thực bởi các nhân chứng cụ thể, tôi lại càng thêm vững tin vào niềm tin tâm linh của chính mình. Khi ta biết cái chết không phải là kết thúc của mọi sự, cái chết chỉ là bắt đầu cho một sự sống mới dưới một dạng thức khác mà thôi. Nới cõi sống mới đó, ta lại tiếp tục chịu sự chi phối của những hành động thiện ác đã từng tạo tác trước đây. Biết, để sống không còn hời hợt, “cẩu thả” với cuộc đời, mà ít ra là đối với chính bản thân. Để khi quay đầu nhìn lại cõi trần gian sẽ không phải hối tiếc, nỉ non than khóc vì muộn màng, vì còn có cơ hội nào để sửa chữa những sai lầm đã gây ra?.

Tôi mất khoảng 3 buổi tối để hoàn tất nửa quyển đầu, chìm trong cái cảm giác tò mò khám phá. Càng về sau, quyển sách càng sống động một cách kỳ bí khó tả, nên nửa quyển tiếp theo tôi đọc xuyên đêm đến tận hơn 5 giờ sáng. Nhiều lần đã bật khóc, nước mắt cứ chảy dài theo từng lời văn, từng câu thoại ám ảnh.

Những ngày tháng hào hùng của dân tộc hiện ra nối tiếp sau từng đoạn miêu tả, cảnh rừng núi hoang vu gai góc, cảnh bom đạn khói lửa mịt mù cõi trời đất, tiếng súng, tiếng đại bác âm vang rúng động, các cô chú chiến sĩ trong chiếc áo bộ đội cụ Hồ bạc màu nắng xông pha ngang dọc trên mặt trận khốc liệt. Rồi chợt “…cả thân hình cậu ta nhuốm máu vì bị đạn xuyên qua trán, cổ, rách tai trái…Dương không nói được nữa, thoi thóp thở, giãy lên mấy cái rồi trút hơi thở cuối cùng”. Tôi hai tay cầm quyển sách, muốn bật khóc tức thì nhưng cố kìm nén trong lồng ngực, lật giở những trang tiếp theo.

tro chuyen voi coi vo hinh hoang thi thiem
Máy bay giặc dội bom, cả 8 đồng chí thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường đang trong tuổi xuân thì phơi phới bị thương nặng và kẹt lại trong hang đá, rồi họ lần lượt từng người vĩnh viễn nằm lại nơi tăm tối ấy trong sự giải cứu bất lực của đồng đội. Để đến cái ngày âm-dương trùng phùng trong thân xác mượn tạm của người trần gian, dưới sự hỗ trợ tâm linh của nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm, họ kể về những chiến công hiển hách, những đau đớn thể xác trước khi hy sinh rõ ràng đến từng chi tiết trong sự bàng hoàng của tất cả những người xung quanh. Người con gái TNXP ấy trong một khoảnh khắc đã cất tiếng hát: “Cô gái mở đường ra đi cứu nước,…mái tóc xanh xanh tuổi trăng tròn, bàn tay em phá đá mở đường, gian khó phải lùi nhường em tiến bước, em có nghe tiếng súng nơi tiền phương…”. Đến tận khi viết những dòng này tôi vẫn phải ngừng đánh máy để gạt đi dòng nước mắt của mình. Đã bao nhiêu lần tôi nghe giai điệu hào hùng ấy được phát trên đài, và cũng hai năm tôi tham gia thực hiện nghĩa vụ quân sự trong thời bình nhưng có bao giờ quan tâm hay thấu hiểu được ý nghĩa thiêng liêng ẩn chứa bên trong từng lời của bài hát, mãi cho đến ngày hôm nay. Nghẹn ngào,…chua xót.

Lại một cô gái thanh niên xung phong chưa một lần chạm ngõ tình yêu, vì thanh bình của đất nước mà tình nguyện ra trận lửa, máy bay giặc Mỹ B52 đánh phá ác liệt, cô trọng thương và ra đi mãi mãi. Hôm nay, vong linh cô trở về nơi mảnh đất bị oanh tạc năm xưa, ngồi bên cạnh thi hài của chính mình, cầm trên tay chiếc kẹp ba lá – kỷ vật còn sót lại dưới nấm mồ, cô tự cài lên mái tóc thanh xuân rồi e thẹn nở nụ cười của mấy mươi năm về trước. Suốt bao nhiêu năm thân xác ấy nằm sâu trong lòng đất lạnh lẽo nơi rừng núi ảm đạm, nay đã được quay về với quê nhà nhưng vẫn cứ thiết tha: rằng chị sẽ “quay lại với anh em ở Trường Sơn, với con đường 20 quyết thắng”. Giữa đại ngàn bao la Trường Sơn bị bom cày đạn xới là tình đồng chí, tình đồng đội đẹp đến không tì vết như thế đó…

“Trường Sơn ơi trên đường ta qua không một dấu chân người, có chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác, dừng ở chân đèo mà nghe suối hát, ngắt một đóa hoa rừng cài lên mũ ta đi…”

Một anh chiến sĩ của ta bị bắt giữ khi đang làm nhiệm vụ, giặc mua chuộc anh bằng chức vụ trong bộ máy tàn ác của bọn chúng. Nhưng biết làm sao được, trái tim và lý tưởng của người con trai Việt ấy đã thấm nhuần chân lý của nhiệm vụ giành độc lập cho đất nước, anh một lòng cự tuyệt. Bọn giặc hung tợn dùng cực hình tàn khốc cắt từng đốt xương trên cơ thể anh cho đến khi anh trút hơi thở cuối cùng. Chúng tiếp tục giày xéo trên thân xác ấy nhằm tra tấn tinh thần của các tử tù binh khác, rồi vùi thân anh ở một xó rừng hoang. Sau bao nhiêu năm thân xác dường như rã tan vào lòng đất, liệt sĩ đã “trở về”, một lần nữa nhờ năng lực kết nối của nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm, một sự kiện không thể nào tưởng tượng được đã diễn ra. Nỗi đau ngày nào vẫn còn đó dâng trào trong ánh mắt, cào xé tâm can của những người còn sống. Những lời thoại khiến cho độc giả phải đau buốt đến tận trái tim.

tro chuyen voi coi vo hinh hoang thi thiem
Hàng loạt những sự kiện tâm linh huyền bí đầy bi tráng khác cứ dồn dập đan xen nhau liên tiếp. Tôi thỉnh thoảng lại vô tình òa lên nức nở vì không còn kìm nén cảm xúc được nữa. Chưa bao giờ có một quyển sách lấy của tôi nhiều nước mắt đến như vậy. Trong tôi giờ đây cảm xúc chiếm hữu là một lòng biết ơn sâu sắc và kính trọng nhất đến các cô chú chiến sĩ, các bậc tiền nhân ngày xưa, pha lẫn sự rối bời, xót xa khi những lời kể cứ sống động hiện ra trong tâm trí.

Càng cảm phục và trân quý tấm lòng của những nhà ngoại cảm như cô Thiêm, phụng sự cho cuộc đời bằng những việc làm mà các tính từ như “ý nghĩa”, “nhân văn” hay “cao thượng” cũng không thể diễn tả tròn vẹn được hết. Thế nhưng mỗi ngày qua vẫn phải chịu những lời đàm tiếu từ miệng đời bất nhẫn.Tôi từng đọc rất nhiều những lời bình luận mỉa mai và ác ý nhắm đến nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm trên mạng xã hội. Có thể với ai đó, đây là một trò phỉnh gạt chỉ đáng vài câu bình luận bỡn cợt. Nhưng đối với các gia đình có người thân đã hi sinh vì Tổ quốc, Tổ quốc của chính tất cả chúng ta, thân xác đến hiện tại vẫn còn nằm vùi ở một vùng đất hoang vu không xác định, tìm kiếm là đồng nghĩa với sự tuyệt vọng, nỗi đau đó có thể dằn vặt tinh thần người còn sống đến tận những ngày cuối đời. Và những người như cô Thiêm sẽ là sứ giả mang đến nguồn vui, niềm hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại cho tất cả họ. Hãy thử đặt cảm giác bản thân vào hoàn cảnh của những con người ấy để thấu hiểu, lắng nghe trái tim khi đôi môi mấp máy muốn nói, đôi bàn tay muốn lọc cọc trên bàn phím.

Khép lại trang sách cuối cùng, tôi nhìn đồng hồ là 5 giờ 28 phút sáng, không gian bên ngoài vẫn còn rất yên ắng. Tôi ôm cuốn sách trong tay, nằm nghiêng người về một bên và nghĩ ngợi rất nhiều điều. Chẳng phải tất cả những sự kiện bi tráng ấy khiến tôi phải xem lại bản thân mình hay sao ? Đứng trên mảnh đất linh thiêng này, tôi cần sống sao cho không lỗi đạo làm người, sống có ích cho xã hội, cho gia đình, cho đất nước, mang lại lợi ích thiết thực cho bản thân, và cũng là để bày tỏ lòng biết ơn đến các vị anh hùng dân tộc.

Một quyển sách hơn 400 trang, đọng lại trong suy nghĩ biết bao nhiêu điều muốn bày tỏ, nhưng lúc này chỉ xin giữ cảm xúc của mình thinh lặng, mong muốn cho chiến tranh sẽ chỉ còn là một khái niệm trong những trang sách, người còn sống luôn được bình an, người đã khuất sẽ được nhẹ nhàng siêu thoát…

Thông tin sách:
Tên sách: Trò Chuyện Với Cõi Vô Hình
Tác giả: Hoàng Thị Thiêm
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn.

Nguyễn Hoài Nam/ 1book.vn

Sách và tôi 2017: Lịch sử hồi sinh từ Trò chuyện với cõi vô hìnhhttp://1book.vn/wp-content/uploads/tro-chuyen-voi-coi-vo-hinh-1book-01.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/tro-chuyen-voi-coi-vo-hinh-1book-01-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôisách và tôi 2017. sach va toi 2017Tôi có thói quen khi đến một vùng đất lạ, trong những lúc rảo bước lanh quanh đâu đó để hít thở khí trời, thường sẽ tranh thủ ngồi xuống ở một nơi yên tĩnh, nhắm mắt lại và áp lòng bàn tay mình xuống mặt đất. Thói quen...Mỗi quyển sách một chân trời!