Trong mỗi một quyển sách có lẽ t tác giả đã dùng chính những nhân vật thật sự nơi đời thường và dường như ở họ tác giả đã nhìn nhận được một điều gì đó. Có lẽ là gia đình của họ, là sự may mắn bất ngờ hay là do chính nghị lực sống của chính họ. Cái nghị lực, cái ý chí kiên cường của họ làm cho tác giả dâng trào một nguồn cảm hứng khó tả đến nỗi họ đem chính những điều đó đưa vào văn chương của họ như một lời ca ngợi hay thậm chí là tạo nên cái khát khao mà chúng ta đã từng lãng quên.

Mỗi con người trong “Hạt Giống Tâm Hồn” tất cả họ đều có thật cả, họ sống cho khát khao, cho đam mê cháy bỏng của mình với tất cả những gì họ có, những gì họ có thể làm được để thắp sáng ước mơ của mình. Mỗi người là ‘ hạt giống’, những hạt giống của tình yêu, của niềm tin và của khát vọng không bao giờ vụt tắt khi đứng trước ngưỡng cửa khó khăn của cuộc đời.

Niềm tin của những con người ấy như soi sáng cho chính chúng ta – những con người đã lãng quên đi rất nhiều thứ để đuổi theo vật chất phù phiếm xa hoa của cuộc đời. Họ cho ta thấy được ý nghĩa thật sự khi được sống trên đời này là gì, họ có thể khó khăn khốn khổ nhưng họ không bao giờ keo kiệt, họ cho đi tình thương, niềm yêu thương của mình với những cuộc đời cơ cực hơn họ để rồi họ gieo vào lòng những con người khốn khó ấy ý nghĩa sống thật sự của cuộc đời, họ đã vực dậy được cái tâm lương thiện nhất của chính chúng ta trong cuộc đời đầy rẫy cám dỗ này.

Họ không đổ lỗi cho cuộc đời, cho ông trời vì đã cướp đoạt đi một cái gì đó ở họ mà họ nghĩ rằng họ thật sự xứng đáng có nó. Họ xem những cái khiếm khuyết ấy của mình là một thử thách, họ thử thách chính bản thân họ. Họ xem điều đó là một cuộc thi, họ thử lòng tin và sự kiên trì của chính bản thân họ và họ sẽ thành công khi đứng vững trên chính ‘ đôi chân’ của chính mình, đứng ở một vị trí mà ai ai cũng không tin rằng họ có thể làm được điều đó. Họ- những kẻ thiếu thốn ít nhất một thứ trên cơ thể, là những người mà ta từng gọi là ‘ phế vật’. Họ dùng chính sự khinh bỉ, sự xa lánh của chúng ta tạo nên một niềm tin vững chắc để thử thách chính bản thân họ và họ thành công. Có những người thành công của họ không to lớn bằng chúng ta nhưng họ tự hào với điều đó, họ đã làm được những điều mà ta cứ nghĩ rằng họ không bao giờ làm được, họ chứng minh cho ta thấy và có lẽ ta sẽ thấy hộ thẹn với chính điều đó.

Họ như những hạt giống gieo vào tận sâu tâm hồn ta một cảm giác không thể tả được, họ tạo cho ta một niềm tin to lớn vì khi ta có niềm tin ta sẽ làm được tất cả. Dù ta là người có đầy đủ tất cả hay là những con người khiếm khuyết một điều gì đó thì ta chỉ cần có niềm tin ta nhất định sẽ làm được tất cả.

Phạm Kim Hiếu/1book.vn

Sách và tôi 2017: Mỗi con người là một hạt giốnghttp://1book.vn/wp-content/uploads/HGTH-hay-nhat-1024x656.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/HGTH-hay-nhat-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôisách và tôi 2017. sach va toi 2017Trong mỗi một quyển sách có lẽ t tác giả đã dùng chính những nhân vật thật sự nơi đời thường và dường như ở họ tác giả đã nhìn nhận được một điều gì đó. Có lẽ là gia đình của họ, là sự may mắn bất ngờ...Mỗi quyển sách một chân trời!