Sống cả một đời người, ai cũng từng gặp khó khăn, cũng từng cảm thấy chán nản, muốn gục ngã, cảm thấy mệt nhoài trên từng bước đi, hay thấy bế tắc và mất niềm tin vào tất cả mọi thứ. Ai cũng gặp những điều đó ít nhất một lần trong đời, không, tôi nghĩ chắc phải nhiều hơn một lần! Tôi cũng từng như vậy, nhưng rồi tôi may mắn tìm thấy hướng đi cho cuộc đời mình nhờ vào cuốn sách CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN của NICK VUJICIC, cuốn sách đã giúp tôi lấy lại tinh thần và thay đổi bản thân tôi rất nhiều. Tôi sẽ kể cho bạn nghe về những câu chuyện nhỏ nhặt của bản thân tôi, về sự thay đổi của tôi qua quyển sổ nhật kí cũ kĩ và bạc màu này…

NHẬT KÍ TRƯỞNG THÀNH XOAY QUANH CUỐN SÁCH “CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN” – NICK VUJICIC

Ngày…tháng…năm…

Bây giờ đang là khoảng thời gian nhạy cảm của tôi cùng lũ bạn, bọn tôi đang chờ kết quả thi Đại học. Bạn có hiểu cảm giác đó không, ngày nào cũng sống trong lo lắng, hồi hộp, bồn chồn, lo âu, chỉ cần có dòng chữ “đã có kết quả thi Đại học” lướt qua mắt tôi thì dường như tôi chết đứng, hơi thở ngắn đi, tim đập nhanh, mặt biến sắc và chân tay không còn đủ sức,… nhưng cuối cùng cũng chỉ toàn là tin rác đăng lên để “câu” lượt xem. Đúng! Tôi là một con nhỏ nhát chết, còn nhớ cái ngày tới học quy chế thi mà tôi sợ tới độ tiêu chảy và tụt huyết áp, mẹ tôi phải chở tôi tới bệnh viện truyền nước, ông bác sĩ thấy tình hình vậy nên đã cho tôi bốn viên thuốc ngậm trợ tim dùng cho bốn môn thi dù tôi không có tiền sử bệnh tim! – Đó là một lịch sử “hào hùng” của tôi. Mong là mọi chuyện sẽ ổn, nếu trượt Đại học thì xem như mọi chuyện kết thúc!

Ngày…tháng…năm…

Tại sao những điều tồi tệ nhất luôn xảy đến với tôi – Tôi trượt Đại học! Mọi chuyện kết thúc thật rồi! Bản thân tôi chẳng làm được trò trống gì cả, thật tệ hại, tôi là cái thứ bỏ đi, bây giờ tôi là gánh nặng của xã hội, của gia đình. Rồi người ta hỏi tôi đỗ trường nào, tôi biết trả lời làm sao? Ba mẹ tôi sẽ xấu hổ vì tôi lắm, tôi phải làm gì bây giờ đây? Cảm thấy mọi chuyện ngột ngạt, bế tắc và không có cách giải quyết.

Ngày…tháng…năm…

Tôi đã lấy lại được chút ít bình tĩnh cho mình, tôi nghĩ mình nên ra ngoài hít ít khói xe, bụi bặm để đầu óc thông thoáng và “hòa nhập” với cộng đồng sau một khoảng thời gian “cách li” với xã hội. Cứ ở nhà khóc lóc, suy nghĩ vẩn vơ cũng chả thay đổi và giải quyết được vấn đề gì cả! Tôi cũng đã nói cho ba mẹ tôi biết chuyện tôi trượt Đại học, họ thoáng buồn, nhưng rồi ba tôi bảo: “Chả có gì đáng xấu hổ cả con à, là trượt Đại học chứ có phải mình trộm cắp, cướp giật gì đâu mà sợ!” – Tôi thấy nhẹ người hơn!

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay đi lòng vòng nhà sách, đập vào mắt tôi là quyển “CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN” của Nick Vujicic – Một chàng trai không tay không chân nhưng đã vượt qua mọi chuyện và sống một cuộc sống không giới hạn, cuốn sách là sự đúc kết lại những bài học kinh nghiệm xương máu của anh trong cuộc hành trình vượt qua chính những giới hạn của bản thân. Tôi đọc thử vài trang đầu và bị cuốn hút, tôi quyết định vét túi mua cho được quyển sách ấy, có lẽ đó là quyển sách mà tôi đang cần lúc này để cảnh tỉnh lại bản thân.Tôi sẽ “nhai” hết quyển sách đó và mong bản thân có một hướng suy nghĩ khác, mong bản thân thoát ra được những chuỗi ngày đen tối và nỗi ám ảnh trượt Đại học để có một hướng đi đúng đắn.

Ngày…tháng…năm…

Xin thông báo là đã đọc được bảy mươi trang sách ấy trong vòng một ngày và tự cảm thấy bản thân mình thật ghê gớm, tôi chưa bao giờ đọc từng ấy trang sách trong một ngày cả! Quyển sách đó quá tuyệt vời! Tôi nhận ra tôi may mắn hơn rất rất nhiều người, ít ra tôi vẫn còn đang thở và có một cơ thể không khiếm khuyết. Thật quá ngưỡng mộ anh Nick, không tay, không chân nhưng tưởng chừng không có gì ngăn cản và làm khó được anh, anh có thể chơi bóng, bơi lội, lướt ván, viết…bằng miệng,…và hơn hết, anh có một nụ cười thật đẹp!

Tôi tìm thấy đâu đó hình ảnh của mình trong những câu chuyện của anh – một cô bé luôn khát khao sở hữu thân hình thon thả cùng đôi chân “mật ong” vào tuổi dậy thì, hay một nỗi lo lắng to bự khi gương mặt vừa mới nổi lên vài nốt mụn li ti hay là một cái mụn to mà bạn không thể nhìn tổng quát nó! Bây giờ nghĩ lại thật buồn cười khi tôi lo lắng về những thứ dở hơi như vậy, trong khi có người họ khao khát có một đôi chân để đi, một đôi tay để cầm nắm và làm việc hay là một đôi mắt để ngắm nhìn thế giới xung quanh.Tôi nên ngừng lại việc đày đọa bản thân khi cho rằng mình là người đáng thương nhất. Trong quyển sách đó Nick có viết: “Cho dù bạn đang ở trong hoàn cảnh nào, miễn là bạn còn thở, thì bạn vẫn có thể đóng góp cho cuộc đời này.” – Tôi tin vào điều đó và tôi sẽ sống làm sao để chân tay của mình không phải là thừa!

Ngày…tháng…năm…

Này! Ba mẹ tôi động viên và khuyên tôi nên thi lại để theo đuổi ước mơ của bản thân. Tôi thích ngành Y, thực sự rất thích, thích vô cùng! Có người đang nghĩ rằng tôi thích ngành Y cũng chỉ đơn giản vì vẻ ngoài hào nhoáng, người khác nhìn vào thấy oai oai, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy, thực sự, chưa bao giờ nghĩ vậy, tôi thích nó vì ý nghĩa cao cả – cứu người! Tôi đã trăn trở rất nhiều, liệu tôi có nên thi lại, cho bản thân mình thêm một cơ hội nữa không? Liệu tôi có dám đối mặt với nỗi sợ mang tên “Thi Đại học” một lần nữa không? Chợt nhận ra bây giờ tôi đang tự tạo cho mình những giới hạn ngăn cản bản thân thử thách với nỗi sợ hãi, sao mình không cứ dũng cảm đối mặt với nó nhỉ, cũng chẳng có gì là ghê gớm và đáng sợ cả! – Tôi sẽ thi lại!

Ngày…tháng…năm…

Lâu quá rồi không viết nhật kí, vì đang ôn thi mà, đang rất cố gắng. Tôi đọc xong quyển của Nick Vujicic rồi và đã học được một “bụng kiến thức”, nó sẽ là hành trang đồng hành cùng tôi trong những cuộc hành trình tiếp theo của cuộc đời mình, tôi cảm nhận được bản thân mình bớt lơ ngơ, bớt mơ hồ về con đường mà mình đã chọn, con đường đó đang càng ngày càng rõ nét hơn. Còn có năm ngày nữa là tới ngày thi Đại học, hồi hộp có, lo lắng có nhưng tôi thấy bản thân mình bình tĩnh hơn bởi vì tôi nhớ câu nói của Nick: “Đôi khi niềm tin của chúng ta bị thử thách trước khi sự nỗ lực của chúng ta đem lại kết quả”, chính vì vậy mà tôi luôn có niềm tin ở bản thân mình và cũng vì thế mà tôi bớt sợ hãi hơn. Thật cảm ơn anh ấy khi đã giúp tôi vượt qua được nỗi sợ hãi và ám ảnh trong quá khứ.

Ngày…tháng…năm…

Chờ đợi…chờ đợi…chờ đợi…

Ngày…tháng…năm…

Đậu rồi! Đậu rồi! Đậu Đại học rồi nha! Tôi vui như muốn điên lên ấy, không thể diễn tả nổi cảm xúc lúc này, niềm vui cứ dâng trào, dâng trào nơi cổ họng. Qua quyển sách đó, anh Nick đã gián tiếp góp phần vào sự đỗ đạt của tôi ngày hôm nay. Và quả thật, can đảm và niềm tin mang lại rất nhiều điều tuyệt vời và kì diệu mà bạn không thể ngờ đến. Tôi xin tuyên bố, quyển sách đó từ hôm nay chính thức trở thành báu vật!

Ngày…tháng…năm…

Khoác lên mình chiếc áo Blouse trắng, tôi thấy bản thân mình trưởng thành hơn, có ý thức hơn và trách nhiệm hơn trước rất nhiều. Nick có viết: “Bạn chịu trách nhiệm về sự thành công của chính bạn. Hãy nhìn nhận trách nhiệm đó bằng cách chuẩn bị sẵn sàng và cố gắng hết sức vì mục tiêu đặt ra. Khi bạn vươn lên được vị trí thích hợp, những cơ hội sẽ đến. Nếu mặc cảm hoặc tự ti, bạn không thể mong các cơ hội sẽ đến với mình. Hãy tin vào chính bản thân.” – Tôi luôn ghi nhớ câu nói đó và đang cố gắng, không ngừng học hỏi, không ngừng phấn đấu cho mục tiêu đã đặt ra của bản thân, tôi tin tưởng vô điều kiện vào những câu nói của Nick.

Các bạn biết đó, trường Y mà, hầu như ngày nào cũng có bài kiểm tra và mỗi bài kiểm tra đều rất căng thẳng và áp lực nhưng tôi xem những bài kiểm tra đó là một cơ hội để tôi phát hiện ra những sai lầm của bản thân, ghi nhớ và sửa nó kịp thời, đó là cơ hội để tôi học tập và hoàn thiện bản thân, là cơ hội chứ không phải là áp lực! Tôi có con bạn học cùng lớp Đại học, mỗi lần chuẩn bị kiểm tra, nhìn nó là thấy thương, mặt nó biến sắc, nhịp đập không còn ổn định, nó làm bấn loạn cả một khoảng trời bình yên và còn lây lan qua cho những đứa đứng gần nó, bỗng nhiên tôi nhìn thấy hình ảnh của mình trước đây và tôi muốn nó phải vượt qua được nỗi sợ hãi vô hình này. Khác với nó, tôi lại cảm thấy háo hức, thoải mái tinh thần khi sắp được học hỏi và mở mang tầm mắt. Ngày mai đi học, chắc tôi phải đem “báu vật” cho nó mượn thôi, vì nó càng ngày càng “nặng” rồi!

Ngày…tháng…năm…

Nhớ nhà! Nhớ ba mẹ!

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay tôi bị mất xe đạp, chiếc xe đạp mới toanh đi chưa được hai tháng, tôi gọi điện thoại về cho mẹ rồi khóc. Ở cái Đà Nẵng xa xôi này, không người thân, vừa nhớ nhà, vừa cô đơn, mọi thứ bỗng dần trở nên xa lạ, tôi nhìn qua cửa sổ, xe cộ cứ lướt qua nhau, lướt qua nhau thật vội vàng. Nick từng nói rằng thái độ tích cực đem lại nhiều điều kì diệu cho bạn, vì vậy tôi luôn ghi nhớ câu nói đó và tự nhủ với bản thân rằng còn may là chỉ mất chiếc xe đạp, chưa mất mạng! Nay tôi cũng mập lắm rồi, mai sẽ cuốc bộ đi học để giảm cân và đi bộ còn có thể ngắm nhìn được nhiều trai đẹp, ha ha. Nick có nói rằng hãy tin tưởng người khác dù ít hay nhiều nên tôi không thể để bản thân mất lòng tin vào tất cả mọi người được nhưng cũng không phải vậy mà tôi tin tưởng họ tuyệt đối. Người xấu thì ở đâu cũng có nhưng tôi tin là người tốt nhiều hơn người xấu!

Còn nhớ cái ngày tôi mới ra Đà Nẵng, con bạn thân đèo tôi trên chiếc xe cúp cũ tới tiệm cà phê trong hẻm gì gì đó, có người cho nó địa chỉ, nghe bảo tiệm cà phê ở đó cổ xưa, thích lắm! Hai con nhỏ đi một lúc thì bị “đậu phộng” đường, cứ đi chầm chậm, nhìn qua nhìn lại mấy cái hẻm cả chục lần, rồi tự nhiên ở đâu có một ông “bay” ra, ôm lấy đầu xe của bọn tôi rồi cười: “Hai đứa tìm địa chỉ nào, anh chỉ cho! Sao cứ lòng vòng mãi cực vậy!” tôi nghĩ thầm trong bụng: “Cha nội đây làm gì tốt thấy ghê vậy trời! Không lẽ là lừa đảo sao ta? Mình phải cảnh giác tối đa mới được!” Còn bạn tôi thì cười hỏi, anh ấy tận tình chỉ đường rồi hai đứa đi tiếp, con bạn tôi cười ha hả bảo: “Mày sợ lừa đảo hả? Người Đà Nẵng vậy đấy, họ tốt lắm! Hồi mới ra tao cũng cảnh giác và bất ngờ như mày à, nay thì quen rồi!”

Còn lần khác nữa, tôi không biết nên đạp xe vào đường một chiều, đó là đoạn đường tôi mới nghiên cứu được để đi từ trường về nhà trọ, rồi anh cảnh sát giao thông ngoắt lại, “Gì vậy, mình đâu làm gì đâu ta, không lẽ đi xe đạp mà cũng kiểm tra giấy tờ hả?” – Tôi nghĩ bụng. Anh cảnh sát hỏi tôi: “Em mới tới học ở đây hả? Đây là đường một chiều nha, mình đi học thì mình nên đi đường kia, mình có đi thì đi sát sát vào nha chứ xe cộ ở đây đông, rồi em đi đi, lần sau tái phạm anh cho chép phạt thì đừng có than, he he.” Tôi cảm thấy bị choáng ngợp!

Rồi có lần khác nữa tôi tới Công an phường để kí sổ tạm trú tạm vắng, chỗ dựng xe trước mặt đã đông nghẹt xe nên tôi phải dựng lấn ra ngoài đường và xéo vào bên góc nên tôi quyết định khóa xe lại vì nó vượt quá tầm nhìn của tôi khi vào trong. Vốn dĩ cái ổ khóa và cái chìa đã có vấn đề trước đó rồi, nó bị rít, tôi cố gắng vặn quẹo cả cái chìa khóa nhưng rồi cũng khóa được. Lúc ra về, tôi mở khóa, không mở được, tôi vẫn có gắng vặn, kết quả là…ổ khóa không mở được còn chìa khóa thì gãy làm đôi và còn một đoạn găm vào ổ khóa không lấy ra được, tôi loay hoay mãi, mấy anh Công an ngồi ở sảnh trước thấy vậy chạy ra hỏi có bị làm sao không rồi cười bảo: “Tới Công an phường rồi mà còn sợ bị mất xe đạp hả?” Tôi xấu hổ muốn điên lên, không biết giấu cái mặt mốc của mình đi đâu nữa, tôi cười trừ. Mấy anh ấy phải chạy tới tiệm sửa xe, mượn đồ về rồi mở ra giùm tôi, tôi cảm thấy rất biết ơn khi họ đã giúp đỡ, tuy xấu hổ nhưng đều là những kỉ niệm đẹp cả! Nghiệm lại thấy đúng, vốn dĩ người tốt vẫn nhiều hơn người xấu nên tôi không vì chuyện này mà mất lòng tin ở tất cả mọi người.

Ngày…tháng…năm…

Thời nay lạ thật, họ phí hoài thời gian tuổi trẻ của mình vào facebook, zalo, tối ngày đi săn lùng những địa điểm đẹp, những món ăn đẹp chỉ để chụp tấm ảnh và đăng lên mạng xã hội. Tôi không cho đó là đẳng cấp, mà đó là một sự lãng phí! Tôi tự nhủ rằng hãy bỏ điện thoại xuống và cầm lên một quyển sách bởi vì nó bổ ích hơn rất nhiều. Từ ngày tôi đọc quyển sách đó của Nick, bản thân tôi bắt đầu say mê với việc đọc sách, tôi tiềm tòi, nghiên cứu rất nhiều sách khác nữa, tôi học được vô vàn thứ mà không một trường lớp nào dạy cho chúng ta cả và anh Nick giống như một người thầy, một người anh dạy bảo cho tôi, chuẩn bị cho tôi một hành trang vững chắc để tôi mạnh mẽ và tiếp tục bước về phía trước.

Từ cái ngày đó, tôi bắt đầu tìm kiếm và xem tất cả các video diễn thuyết của anh trên youtube, tôi còn nhớ việc anh ấy đã dùng khiếm khuyết của cơ thể mình và ví von nó thật hài hước rằng cái chân của mình giống như “cái đùi gà”. Anh hỏi rằng mọi người thấy anh có đẹp không, ai cũng đồng thanh trả lời có, anh mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và đầy ấm áp, anh nói tiếp rằng dù anh không có tay, không có chân, nhưng ít ra anh có một đôi mắt đẹp, cả kháng trường im lặng và tôi cũng lặng thinh… anh hỏi tiếp rằng vậy tại sao chúng ta có đầy đủ chân tay nhưng luôn không thỏa mãn với chính mình?

Tôi nhận thức được rằng, vẻ ngoài của một ai đó không quan trọng, quan trọng là họ có một tâm hồn đẹp và có một trái tim đầy lòng yêu thương thì đó đã là một điều may mắn. Bạn biết không, từ lúc nào đó, tôi không còn thái quá vẻ bề ngoài của một người hay một thứ gì đó nữa. Họ lem luốc, đen nhẻm, cơ thể bốc mùi khi phải làm việc dọn rác cho thành phố nhưng mà nụ cười của họ thật đẹp, bất giác tôi cũng mỉm cười khi thấy những nụ cười ấy, một nụ cười xua tan đi bao mệt mỏi và làm khô đi những giọt mồ hôi. Nhận thấy bản thân tôi đã chịu khó quan sát mọi sự sống đang diễn ra xung quanh mình và tôi luôn cảm nhận nó bằng “tâm hồn với tâm hồn” chứ không phải là “tâm hồn với hình thức”.

Ngày…tháng…năm…

Ngày mai tôi sẽ lên tàu về nhà vì lịch học của tôi trống được bốn ngày, cảm thấy thật hào hứng, đúng là đi đâu ở đâu cũng không bằng nhà mình, nhà cho tôi cảm giác bình yên và an toàn nhất.

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay tôi đã theo mẹ ra trường mẹ dạy vì nghe nói có buổi giao lưu với đoàn khuyết tật. Tôi ngồi trên chiếc ghế đá đã trầy trụa và bạc màu rồi chờ đợi trong khi lũ học trò chạy qua chạy lại làm nhộn nhịp cả sân trường. Một chiếc xe khách từ từ lăn bánh vào, cửa xe được mở, từ trong xe, có người dò dẫm bước ra, có người được bế ra rồi đặt trên chiếc xe lăn đã cũ, có người chiều cao chưa tới một mét, có người chân tay bị khiếm khuyết hay dị tật…Khung cảnh ấy hiện lên trước mắt, bỗng nhiên mọi thứ yên tĩnh và bất động đến kì lạ! Không biết mọi người có nhìn thấy điểm chung ở họ không, đó là họ đều cười, những nụ cười thật đẹp, những nụ cười chất chứa niềm hy vọng và khao khát cuộc sống.

Tôi cảm nhận rằng giống như anh Nick đã gắn kết tôi với họ vậy, tôi bỗng thấy họ gần gũi đến lạ, anh Nick truyền cho tôi lòng yêu thương con người, anh cho tôi cảm nhận được những nỗi đau mà họ đã trải qua khi tôi “nhìn” vào tâm hồn họ. Rồi từ trong sâu thẳm, tôi muốn làm điều gì đó cho họ, dù chỉ là nhỏ nhoi. Cả trường tập trung ở sảnh lớn và sân trường để trò chuyện và giao lưu, họ hát hay, đàn giỏi, nói chuyện hài hước đến nỗi làm cho người ta quên đi những khiếm khuyết đó. Họ cũng giống như anh, vui vẻ, hài hước, chân thành và đầy tình cảm, tôi đã ủng hộ cho họ bằng số tiền tôi đi làm thêm kiếm được, dù ít nhưng khi cho đi tôi thấy mình như nhận lại nhiều hơn. Buổi giao lưu kết thúc, họ cảm ơn chúng tôi bằng những cái bắt tay mò mẫm cùng nụ cười, hay những cái ê a nơi cổ họng không thành tiếng, …

Tôi tin rằng ai trong ngày hôm nay cũng thấy được bản thân mình đang rất may mắn, đang nhận được rất nhiều ưu ái từ tạo hóa và cuộc sống.Và ai cũng đang dâng trào tình yêu thương giữa người với người mà họ vốn có. Tôi thử nhắm mắt lại và tự hỏi: “Liệu tôi có sống được một cuộc sống không ánh sáng như thế này không?” – Trong tôi im lặng, tôi không có câu trả lời cho bản thân mình, tôi chưa có đủ can đảm như họ và tôi còn phải học hỏi rất nhiều thứ từ những người nghị lực này, tôi sẽ dùng đôi mắt và một cơ thể lành lặn của mình để làm những việc thật tốt đẹp và ý nghĩa!

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay có một bạn nam bị cô đuổi ra khỏi giảng đường trong giờ Giải phẫu vì lý do đơn giản – khi giao tiếp với cô mà không nhìn vào mắt cô! Mấy đứa bạn khá sửng sốt khi nghe cô nói lý do thật “vô lý” như vậy, tôi thì không lấy làm quá thắc mắc vì lý do đó, bởi tôi đã học được kĩ năng giao tiếp đó qua cuốn sách ấy của Nick, khi nói chuyện, Nick luôn nhìn vào mắt người đối diện bằng tất cả sự chân thành và trìu mến, hành động đó thể hiện sự tôn trọng và nói lên rằng mình đang chú ý lắng nghe họ nói. Ngày đầu mới vào trường, chúng tôi được học môn Tâm lý Y học – đạo đức Y học là môn học nói về cách ứng xử, giải quyết tình huống và kĩ năng giao tiếp giữa nhân viên y tế với bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân, trong quyển sách đó cũng đã đề cập đến việc nhìn vào mắt họ khi giao tiếp. “Bạn nam à, bạn quên bài cũ rồi nha!”

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay ngồi suy nghĩ vẩn vơ, tôi nhận ra bản thân mình đã trưởng thành hơn trước rất nhiều rồi. Từ một con nhỏ nhát chết, nay đã trở nên tự tin và can đảm hơn, những suy nghĩ tiêu cực dần dần mất đi, thay vào đó là những suy nghĩ tích cực, cũng vì đó mà cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và đẹp đẽ hơn, tôi biết tìm niềm vui cho bản thân từ những điều nhỏ nhặt, biết biến những khó khăn thành hài hước, tôi chịu khó quan sát, chịu khó cảm nhận và thấu hiểu mọi người, tôi nói ít đi, lắng nghe nhiều hơn, hành động nhiều hơn, biết nắm bắt cơ hội và hơn hết, tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn, tôi biết thỏa mãn với những thứ mà tôi đang có, biết yêu thương, chia sẻ những khó khăn với mọi người và tôi cảm thấy vô cùng biết ơn vì điều đó! Những thay đổi của tôi đều nhờ vào quyển sách ấy của anh Nick cả, tôi sẽ cất nó cẩn thận vào một ngăn an toàn nhất của chiếc ba lô hành trình của cuộc đời mình.

Ngày…tháng…năm…

Ngày…tháng…năm…

Ngày…tháng…năm

Cuộc hành trình của cuộc đời tôi vẫn cứ tiếp tục và chắc chắn rằng tôi sẽ còn gặp vô vàn khó khăn khác nữa, đó có thể là những câu chuyện vặt vãnh xảy ra xung quanh tôi hay những biến cố lớn trong cuộc đời, nhưng tôi đã chuẩn bị được một hành trang mà nó sẽ theo tôi xuyên suốt cuộc hành trình này rồi – đó là hành trang sống! Trong hành trang của bạn đã có cuốn sách CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN – NICK VUJICIC chưa? Nếu chưa, tôi tha thiết mong muốn bạn hãy sở hữu nó, hãy bỏ chút ít thời gian để ngẫm những bài học quý báu trong quyển sách ấy và sử dụng trong cuộc hành trình của chính mình, tôi tin một lúc nào đó bạn sẽ cần đến nó, tôi chắc chắn như vậy!

Tên sách: Cuộc sống không giới hạn
Tác giả: Nick Vujicic
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh
Dịch giả: Nguyễn Bích Lan

Võ Thị Trúc Giang/1book.vn

Sách và tôi 2017: Nhật ký trưởng thànhhttp://1book.vn/wp-content/uploads/cuoc-song-khong-gioi-han-2-3-1024x1024.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/cuoc-song-khong-gioi-han-2-3-150x150.jpgeditor-tuanhKhông gian sáchSách và Tôicuộc sống không giới hạn,nick vujicic,sách và tôi 2017Sống cả một đời người, ai cũng từng gặp khó khăn, cũng từng cảm thấy chán nản, muốn gục ngã, cảm thấy mệt nhoài trên từng bước đi, hay thấy bế tắc và mất niềm tin vào tất cả mọi thứ. Ai cũng gặp những điều đó ít nhất...Mỗi quyển sách một chân trời!