Thế giới bảy tỉ người rộng lớn, chỉ cần nhìn ra cái Sài Gòn chốn thị thành hoa lệ tám triệu người thôi là đã thấy mình nhỏ bé đến nhường nào. Cuộc sống vạn sự vô thường, ngày qua ngày đổi thay muôn hình vạn dạng, trong 24 giờ vỏn vẹn hết ngày chuyển sang đêm, chúng ta ai nấy đều tiếp xúc với rất nhiều người trong rất nhiều tình huống, khía cạnh khác nhau. Sự phức tạp của các mối quan hệ ấy càng cao hơn nhiều khi tỉ lệ thuận với nhịp sống hiện đại ngày nay.

Đến với Đắc Nhân Tâm của Dale Carnegie là một ân duyên lớn trong cuộc đời một cô học sinh lớp 11 như tôi – cái độ tuổi vừa thoát khỏi cái “vỏ kén” của gia đình để mạnh dạn “trở thành bướm bay đi”. Những xốc nổi, ương ngạnh, ngông cuồng của ngày trẻ chưa kịp lớn là điều hoàn toàn không thể tránh khỏi. Càng đọc sâu, càng nghiền ngẫm kĩ mới thấy, Đắc Nhân Tâm là một tuyệt phẩm bất hủ đối với mọi lứa tuổi, ở mọi phương diện. Đó không đơn thuần là những xác chữ lý thuyết vô hồn nằm cứng đơ trên trang giấy, mà thực chất, nó chính là tinh hoa của phong thái sống ai cũng cần học theo: từ những điều tế vi nhất trong cách ứng xử làm đẹp lòng mọi người đến những biến đổi tích cực tự thân trong tâm hồn người đọc.

Cuộc sống nghiệt ngã này vốn không dung túng cho những xúc cảm hèn nhát của con người. Nó không vì bạn yếu đuối mà ngừng làm khó bạn, không vì xuất thân của bạn ra sao mà ngừng thử thách bạn. Vậy nên, từ sâu trong tâm khảm của mình, chúng ta phải không ngừng vận động, không ngừng vươn lên để khẳng định vị trí riêng của bản thân. Thành công không phải từ ngày một ngày hai mà có, nó là kết quả của cả một quá trình tôi luyện trui rèn đầy kham khổ, vất vả đeo mang. Một trong những yếu tố chiếm phần đa trong thành công, lại chính là cách đối nhân xử thế. Cư xử sao cho đẹp lòng người mà không thiệt phần mình là cả một nghệ thuật – một nghệ thuật sống mà chúng ta phải học tập và tu dưỡng suốt đời.

Nhịp sống hiện đại dường như tập dần cho chúng ta lối sống nhanh, gấp, vội. Cái gì mà có thể tiết kiệm thời gian, hẳn nhiên sẽ được ưu tiên nghĩ tới. Con người ta vùn vụt băng qua nhau không một câu chào. Người ta sục sạo đi tìm và mong có cho bằng được những gì muốn sở hữu. Công nghệ phát triển, ai nấy cũng cầm trên tay thiết bị đắt tiền mà vô tình “quên đi”, xem nhẹ các mối quan hệ và cách ứng xử đúng đắn với mọi người xung quanh. Thật may mắn, đọc Đắc Nhân Tâm như một tiếng chuông canh cánh vang lên trong lòng, mà bấy lâu, ai cũng vội quên đi. Với riêng cá nhân tôi, đó là một dấu nhấn thâm trầm mà sâu sắc, khi nhớ lại những lần phạm sai lầm trong giao tiếp và làm buồn lòng mọi người khi bản thân hững hờ không mảy may nghĩ đến.

Lật những trang đầu của Đắc Nhân Tâm, ai trong chúng ta cũng dễ dàng nhận thấy được những tên tội phạm cầm đầu đại nghịch như AlCapone, Crowley “Hai Súng” hay những tay anh chị thuộc các băng đảng xã hội đen không bao giờ thừa nhận tội ác tày trời của mình thì liệu những con người bình thường có dễ dàng tự nhìn nhận những sai lầm hết sức đời thường của mình không? Câu trả lời là “rất khó” nếu như không muốn nói là “không thể”. Bất kì ai cũng có cái tôi rất riêng, ngay cả cái tiêu chuẩn căn cốt cũng khác, họ là ai, đến từ đâu, cũng khác với cá nhân ta. Tạo hóa đã mặc nhiên ưu ái cho mỗi người một vị trí rành rõi trong xã hội, không thể đổi thay mà tù mù ngộ nhận, từ khi nhận ra được giá trị của cái tôi, “Ông hoàng thơ tình” Việt Nam cũng đã khẳng khái rằng “Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất” thì huống hồ gì những lương tri phát triển như chúng ta không giữ chặt quan điểm của mình.

Tôi thấy dáng dấp hình ảnh của mình đâu đó trong quyển sách, đâu đó những lần tôi lên gân cao giọng với bạn bè nhằm bảo vệ ý kiến của mình trong cuộc thảo luận nhóm. Tôi cũng từng bồng bột tranh cãi với ba mẹ và đắc chí ngay sau đó khi nghĩ mình đã thành công trong “công cuộc đấu khẩu nổ lửa” vừa diễn ra. Đọc quyển Đắc Nhân Tâm, tôi ngỡ ngàng nhận ra cách hành xử bảo thủ như thế là hoàn toàn sai và phản khoa học. Tôi đã không suy xét đúng sai rõ ràng bằng lý trí mà chỉ hành xử theo cảm xúc, thành kiến và nhất là cộng thêm lòng kiêu hãnh vốn có.

Sau tất thảy, tôi nhận ra “những lời chỉ trích như bồ câu đưa thư, bao giờ cũng quay về nơi xuất phát”. Thay vì lí luận một chiều và áp đặt suy nghĩ của mình, tôi đã học được phải biết phóng tâm xem nhẹ những điều người khác làm mà mình không thích, hãy nhẹ nhàng khen ngợi cổ vũ những mặt tốt kèm theo một lời góp ý chân tâm để họ cảm thấy họ cần làm gì để hun đúc lòng tin của mình dành cho. Anh hùng không phải là những người dùng tay ngăn đạn, chân đi giày ống hay thân mặc áo choàng, họ chỉ là những người biết lắng nghe và mở rộng lòng mình để vị tha, tôn trọng người khác. Hóa ra, giữa những sân si hạnh họe mà tôi để tâm bấy lâu nay là vô bổ, là một điều ích kỉ tự thân hờn giận cho nặng lòng. Hệt như tự uống thuốc độc rồi cầu mong người khác chết vậy!

Cuộc sống có thể đẩy mọi con tàu mơ ước của ta va vào những tảng đá sắc cạnh của thực tế, có thể xóa sạch những mảng màu hy vọng đến lụn tắt trong tim. Nhưng bạn ơi, hãy luôn nhắc nhớ rằng, thất bại là một chiều cạnh tất yếu và căn cốt trong quá trình trưởng thành. Như Christopher Hoare đã nói “Có một nghịch lý: hạnh phúc chỉ thực sự đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi, chứ không phải biết nắm giữ thật chặt. Đơn giản là vốn không tồn tại một chìa khóa vạn năng nào dùng chung cho mọi ổ khóa, cũng không có một nguyên tắc nào có thể ứng dụng chung cho tất cả mọi người.” “Hãy đối xử với người khác theo cách mình muốn được đối xử”. Hãy nhẹ nhàng, tinh tế và làm chủ lời nói để tối ưu hóa uy đức và trí năng của mình trong xã hội!

Thầm cảm ơn Dale Carnegie đã mang đến cho độc giả thế giới một nhãn quang đã được khúc xạ, một cái nhìn mới hơn, khoa học hơn và đồng tạo nên thành công của nhiều người trong xã hội. Chúng ta hãy cùng lan tỏa sức mạnh tri thức và lĩnh hội những nội dung thâm trầm, giản dị do Đắc Nhân Tâm mang đến. Tôi đã sẵn sàng “xông pha ra trận mạc”, còn chần chờ gì nữa, đã đến lượt bạn làm chủ cuộc sống!

Bùi Thị Quỳnh Như/1book.vn

Sách và tôi 2017: Nơi khởi sắc thành công http://1book.vn/wp-content/uploads/dac-nhan-tam-4-710x1024.pnghttp://1book.vn/wp-content/uploads/dac-nhan-tam-4-150x150.png1book.vnKhông gian sáchSách và Tôidac nhan tam,Dale Carnegie,sách và tôi 2017Thế giới bảy tỉ người rộng lớn, chỉ cần nhìn ra cái Sài Gòn chốn thị thành hoa lệ tám triệu người thôi là đã thấy mình nhỏ bé đến nhường nào. Cuộc sống vạn sự vô thường, ngày qua ngày đổi thay muôn hình vạn dạng, trong 24...Mỗi quyển sách một chân trời!