Ngày còn bé, chúng ta luôn mong lớn thật nhanh để làm được nhiều việc. Khi lớn lên rồi, chúng ta lại mong có thể quay về những ngày thơ bé. Quãng thời gian vô tư, hồn nhiên, trong sáng đó mãi luôn là niềm ao ước của nhiều người.

Bạn đang vật lộn trong công việc, bạn đang gặp khó khăn trong hôn nhân, bạn đang mắc bệnh hiểm nghèo,… Cuộc sống đâu thể tránh khỏi những lúc lo âu, buồn phiền. Không thể so sánh khó khăn của ai hơn ai cả vì cảm nhận của mỗi người là khác nhau. Thái độ chọn của bạn sẽ quyết định đến tương lai của chính bạn.

Là con người, bạn không thể tránh được mắc phải sai lầm. Có những sai lầm sẽ khiến chúng ta suy sụp. Tha thứ cho bản thân, gác lại quá khứ là điều vô cùng khó khăn. Không phải ai cũng có thể qua được bức tường vô hình đó trong tâm hồn. Nhiều khi nó ám ảnh bạn trong suốt cuộc đời, không thể giải thoát được khiến bạn ngày càng lo âu. Cái kết của lo âu rất buồn. Nếu bạn không thể sống với niềm vui thì cuộc sống này sẽ thật sự rất bức bối, khó chịu. Một ngày nào đó, sự khó chịu ấy sẽ khiến bạn hành động không được sáng suốt. Lo âu khiến bạn suy nghĩ tiêu cực, sống mất niềm tin và có thể dẫn đến mất kiểm soát mọi chuyện.

Tôi sống với bà ngoại từ nhỏ. Nhưng tôi đã không kịp chào tạm biệt bà lần cuối trước lúc ra đi chỉ vì hôm đấy, tôi cùng đứa bạn thân trốn học rồi đi chơi về muộn. Tôi thấy vô cùng ân hận. Cả năm học lớp 10 và 11 của tôi sau đó là những tháng ngày buồn và xám đen. Tôi tự cô lập bản thân ở mọi chỗ, mọi lúc. Tôi chỉ tìm được chút bình yên khi đến mộ của bà. Tôi trách bản thân mình, trách ông trời sao không cho tôi cơ hội để có thể sửa sai. Mẹ cho tôi đi khám bác sĩ tâm lí, tình hình không cải thiện mấy.

Bác sĩ cho tôi vẽ, làm văn, làm trắc nghiệm và sau này là đọc sách. Cô ấy đưa cho tôi mấy quyển liền, tôi đọc lấy lệ để có thể trả lời được khi cô ấy hỏi. Một hôm, cô ấy hỏi tôi :“Cháu có tin rằng, những ai không biết chống lại lo âu sẽ là người chết sớm không”. Tôi đã khóc khi cô ấy hỏi điều đó. Từ ngày tôi thu mình lại, không ai nhắc đến cái chết với tôi cả. Sau khi khóc xong cả buổi mà không trả lời gì, cô ấy đưa tôi cuốn “Quẳng gánh lo đi và vui sống”.

Lần này thì tôi đã đọc quyển sách đó thật sự, không lướt qua, không chống đối. Tôi thấy đâu đó hình bóng của mình trong những câu chuyện trong cuốn sách. Tôi nhận ra rằng, bản thân phải thay đổi nếu không sẽ héo dần, chết dần. Tôi còn được may mắn hơn rất nhiều người vì sinh ra khỏe mạnh, tuổi còn nhỏ, mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu. Tôi có thể làm nhiều việc có ích hơn. Tôi tin rằng bà cũng mong những điều tốt đẹp sẽ đến với tôi.

Khi gặp lại bác sĩ tâm lí của mình trong quãng thời gian sau này, cô ấy đã kể cho tôi nghe một câu chuyện. Một người bị mắc ung thư nhưng không đến bệnh viện vì lo sợ. Tất cả người thân của cô ấy không ai trở về từ bệnh viện nên đã trở thành nỗi ám ảnh trong cô. Cô sợ bệnh viện, sợ rằng nếu đến bệnh viện thì sẽ không thể trở về được. Cô ấy đã ra đi khi đang phẫu thuật. Một câu chuyện thật buồn. Tôi nghĩ cô gái ấy đã không quẳng được lo âu như bệnh nhân trong câu chuyện của tác giả Dale Carnegie cũng như không gặp được đúng người, đúng thời điểm, đúng hoàn cảnh để vui sống. Cùng một hoàn cảnh, nhưng thái độ khác nhau của hai người đã dẫn đến kết quả hoàn trái ngược. Bạn sẽ chọn thái độ nào?

Cuộc đời này có hàng trăm, hàng ngàn người có xuất phát điểm như nhau nhưng cái kết của mỗi người một khác. Cuộc sống có nhiều phép màu kì diệu mà chẳng ai có thể giải thích được. Mỗi lúc như thế, bạn thường kinh ngạc không thể thốt nên nổi. Phép màu luôn có ở quanh ta. Chính bạn là người có thể tạo ra phép màu đó. Bạn có thể làm được tất cả, tưởng chừng những điều không thể. Niềm tin, hi vọng chính là vũ khí mà đôi khi ta lại tự đánh mất. Hãy để cuốn sách này là người đồng hành cùng bạn trong những lúc bạn thấy lạc lối giữa cuộc đời.

Tên sách: Quẳng gánh lo đi và vui sống
Tác giả: Dale Carnegie
Nhà xuất bản Trẻ

Đỗ Thị Kiều Anh/1book.vn

Sách và tôi 2017: Nơi những người lạc lối tìm được đường trở vềhttp://1book.vn/wp-content/uploads/quang-ganh-lo-di-ma-vui-song-e1495795746716.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/quang-ganh-lo-di-ma-vui-song-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và TôiDale Carnegie,quẳng gánh lo đi và vui sống,sách và tôi 2017Ngày còn bé, chúng ta luôn mong lớn thật nhanh để làm được nhiều việc. Khi lớn lên rồi, chúng ta lại mong có thể quay về những ngày thơ bé. Quãng thời gian vô tư, hồn nhiên, trong sáng đó mãi luôn là niềm ao ước của nhiều...Mỗi quyển sách một chân trời!