“Mỗi người sinh ra là một cá thể đặc biệt, không ai giống ai cả, hãy tự hào về điều đó”. Câu nói ấy tôi đã được nghe loáng thoáng ở đâu đó. Nếu như là tôi của lúc trước chắc chắn tôi đã không tin vào điều đó và cho rằng nó hết sức tầm phào. Còn bây giờ, tôi ủng hộ nó bằng cả hai tay hai chân luôn. Tôi có thể tự tin mà nói rằng tôi là một người đặc biệt.

Sở dĩ có sự thay đổi ấy là nhờ tác động của sách đối với tôi. Sách như là một chất xúc tác giúp tôi nhận ra ý nghĩa của cuộc sống này, và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn.

Thói quen đọc sách và mua sách chỉ mới hình thành trong thời gian gần đây. Phần vì lý do điều kiện nên không mua sách được nhiều. Tuy ít sách là vậy, nhưng như một sự trùng hợp thú vị, phần lớn sách mà tôi có hầu hết là của First News xuất bản. Ngồi nhìn lại chồng sách trước mặt mình, tôi mới chợt nhận ra điều đó. Có lẽ “gu” của tôi hợp với First News chăng???

Một sự trùng hợp kỳ diệu khiến tôi càng thêm tin tưởng vào sự lựa chọn của mình. Mỗi lần đọc một cuốn sách, là mỗi lần tôi như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy cuộc sống này thật tuyệt vời. Những tác động sâu sắc nhất đến suy nghĩ và tình cảm của tôi có lẽ là bộ sách mang tên Hạt giống tâm hồn. Thật đúng như tên gọi, bộ sách ấy nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn lên, xinh đẹp. Cái đẹp từ bên trong luôn là cái đẹp đáng trân trọng nhất.

Ngày trước tôi luôn tự ti về bản thân mình. Tôi luôn đem mình ra so sánh với mọi người và thấy mình như là một lỗi của tạo hóa. Người gì đâu mà chẳng có điểm nào được cả. Chiều cao thì 3 mét bẻ đôi đã đành lại còn trừ thêm mấy centimet nữa chứ. Vẫn hay bị mọi người gọi là “lùn”. Ngày bé chẳng để tâm lắm đâu, lớn lên một chút mới ý thức được cái chiều cao nó ảnh hưởng ghê gớm, nhiều lúc cảm thấy tủi thân. Tủi thân khi thấy nhiều người vừa xinh, vừa cao, hoặc chí ít thì cũng được một trong hai, vậy mà mình chẳng có cái nào cả.

Bạn bè thì đứa nào cũng giỏi cái này cái kia, hát hay, múa đẹp, biết đàn, biết nhảy,… Nhìn lại mình thì luôn là khắc tinh của phòng karaoke, từ bé đến lớn số lần tham gia văn nghệ đếm trên đầu ngón tay. Tự hỏi sao mình chẳng có gì nổi trội cả. Nhưng những suy nghĩ ấy nhanh chóng tan biến như một làn sương dưới ánh mặt trời ban mai. Ánh mặt trời ấy là Hạt giống tâm hồn. Bộ sách ấy như là nắng sớm, như là gió mát thổi vào hồn tôi những niềm vui. Biết nhìn nhận mọi thứ theo hướng tích cực, biết cố gắng hơn, và tôi biết mình là một người may mắn. Tôi may mắn vì luôn có ba mẹ thương yêu, gia đình luôn là một chỗ dựa vững chắc để tôi lớn lên. Đó chính là món quà tốt đẹp nhất mà tôi được nhận từ cuộc sống. Thật buồn vì không nhận ra điều đó sớm hơn.

Tôi không cao, không xinh như người ta, nhưng tôi sinh ra không khuyết tật, và đến bây giờ tôi vẫn sống thật khỏe mạnh. Tôi không có nhiều tài lẻ nhưng chẳng phải học lực trên lớp của tôi đủ khá để tôi có thể tự hào về nó sao. Mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn khi biết nhìn và cảm nhận từ những góc độ khác nhau. Chính Hạt giống tâm hồn đã xoay tôi về hướng mà tôi có thể nhìn thấy cuộc đời mình toàn những đều may mắn. Biết nhìn xuống để thấy cuộc sống này vẫn còn ưu ái cho mình nhiều lắm, nhưng cũng biết nhìn lên để cố gắng hơn từng ngày.

Hài lòng với những gì mình có, cố gắng sẽ đạt được những điều mình muốn, đó là những điều vô giá mà Hạt giống tâm hồn đã dạy cho tôi. Nhưng còn một điều nữa, ý nghĩa hơn hết đó là bộ sách giúp tôi nhận ra rằng tôi có thể mang lại niềm vui cho mọi người. Tôi chưa ý thức mình có khả năng ấy, cho đến khi tôi gặp một cô bé, trong một hoàn cảnh không mấy tốt đẹp lắm.

Em là một bệnh nhân còn tôi là một cô sinh viên điều dưỡng đang thực tập tại đó. Tôi ấn tượng với em vì em là bệnh nhân nhỏ tuổi nhất phòng. Ngày ấy, em chỉ mới 17 tuổi – cái tuổi mà người ta gọi là bẻ gãy sừng trâu ấy. Cái tuổi được chạy nhảy vui chơi, cái tuổi chứa đầy những ước mơ và hoài bão. Thế nhưng em lại nằm ở đó, cái nơi mà chẳng ai muốn vào. Hằng ngày phải chịu những cơn đau dày vò, mọi sinh hoạt cái nhân phải nhờ đến ba mẹ. Căn bệnh quái ác khiến em mất đi khả năng đi lại, khiến em hằng ngày phải khóc, vì đau. Tôi biết em đau, đau cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi hiểu nỗi đau đó, vì tôi cũng có một cô em gái, nhỏ tuổi hơn em, bị dị tật bẩm sinh từ khi mới lọt lòng. Như tình cảm của một người chị, tôi thương em lắm, tôi luôn muốn giúp em điều gì đó, dù chỉ là nhỏ nhoi.

Một ngày, tôi đến bên giường bệnh của em, tặng em một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy những ngôi sao, hy vọng nó sẽ mang lại niềm vui cho em. Tôi kể cho em nghe về câu chuyện để lại trong tôi nhiều cảm xúc trong cuốn Hạt giống tâm hồn – Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Chuyện kể về vận động viên điền kinh Glenn Cunningham. Với niềm tin mãnh liệt, anh trở thành người chạy nhanh nhất thế giới, trên đôi chân tưởng chừng như phải cắt bỏ sau vụ hỏa hoạn lúc nhỏ. Và anh được lưu danh tại quảng trường Madison nhờ những cố gắng và nỗ lực của mình.

Tôi kể cho em câu chuyện ấy, hy vọng em luôn cố gắng để chiến thắng bệnh tật và động viên em là một cô bé may mắn. Em may mắn vì luôn có ba mẹ, anh chị ở bên chăm sóc và yêu thương, may mắn vì ông trời cho em một đôi tay khéo léo sau khi cướp đi khả năng đi lại của em. Tôi kể cho em câu chuyện đó bởi vì đơn giản tôi tin phép màu là có thật. Tôi tin vào những câu chuyện trong Hạt giống tâm hồn.

Vì với tôi sách chứa đựng sự thật. Thực tế viết thành sách và từ sách ứng dụng lại vào cuộc sống. Lần nói chuyện với em đó cũng là lần cuối tôi gặp em. Hôm sau em xuất viện. Nhưng tôi với em vẫn còn liên lạc với nhau. Qua những dòng tin nhắn, tôi biết em vẫn sống tốt. Tôi không biết liệu sau này em có trở thành kỳ tích như câu chuyện mà tôi kể cho em hay không, nhưng tôi biết em là một điều kỳ diệu của cuộc sống và em luôn vui vẻ với cuộc sống hiện tại. Và tôi biết tôi cũng như câu chuyện tôi kể như một tia nắng hay ít ra thì cũng là một giọt nắng rọi vào tâm hồn em. Chỉ cần nghĩ đến việc có thể đem lại niềm vui cho người khác dù nhỏ nhoi, cũng khiến lòng tôi như nở hoa.

Hạnh phúc thật sự đơn giản lắm. Có thể nhận ra ý nghĩa của những điều bình dị nhất ấy là hạnh phúc. Chính Hạt giống tâm hồn đã giúp tôi nhận ra điều ấy. Hạt giống tâm hồn là gieo vào tâm hồn mỗi người một hạt giống tốt đẹp, để từ đó chính chúng ta nuôi dưỡng nó thành một bóng mát tâm hồn.

* Thông tin về sách:
Tên: Hạt giống tâm hồn
Tác giả: nhiều tác giả, First News tổng hợp
Nhà xuất bản tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh

Nguyễn Thị Thảo My/1book.vn

Sách và tôi 2017: Nuôi dưỡng những điều tốt đẹphttp://1book.vn/wp-content/uploads/bo-sach-hat-giong-tam-hon-2-e1496067029313.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/bo-sach-hat-giong-tam-hon-2-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôihat giong tam hon,sách và tôi 2017'Mỗi người sinh ra là một cá thể đặc biệt, không ai giống ai cả, hãy tự hào về điều đó'. Câu nói ấy tôi đã được nghe loáng thoáng ở đâu đó. Nếu như là tôi của lúc trước chắc chắn tôi đã không tin vào điều đó...Mỗi quyển sách một chân trời!