CLICK TẠI ĐÂY

Sài Gòn, một nơi làm con người ta trở nên ngột ngạt và bực bội với bầu không khí nơi này. Nhưng, đối với tôi Sài Gòn là một nơi thật sự yên tĩnh và ngập tràn những kiến thức. Đó là sách, những trang giấy đã làm thay đổi cuộc đời tôi.

Là một đứa sinh viên nghèo, không có nhiều tiền để tham gia nhiều cuộc vui chơi quán xá. Tôi chỉ biết giết thời gian với những quyển sách. Nói thật thì lúc đầu tôi chẳng thích đọc sách chút nào, tôi chỉ đọc nó khi rảnh và dễ chìm vào giấc ngủ hơn thôi. Quyển đầu tiên tôi đọc là “Chinh phục mục tiêu” của tác giả Brian Tracy.

Thoạt đầu, tôi đọc thấy có nhiều câu nói trong sách cũng khá hay như: “ hãy giữ bí mật mục tiêu của bạn”, “bạn đến từ đâu không quan trọng, quan trọng là bạn đi đến đâu”, “sắp xếp công việc theo mức ưu tiên ABC…”…Nhưng đến khi tôi đọc được câu nói của tác giả: “Mục tiêu hướng tới có làm bạn hạnh phúc hay không?” Tôi bắt đầu suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều.

Điều đầu tiên cần phải nói đến là tôi đã bắt đầu đặt mục tiêu. Tôi muốn làm một cái gì đó cho quê hương, tôi muốn về quê khởi nghiệp, tôi muốn người ta nhắc đến quê hương tôi là biết đến tôi. Và tôi cũng muốn khởi nghiệp trên cái ngành tôi đang học. Nhưng khổ nổi tôi lại học trái ngành, bây giờ đây tôi lại đắn đó…

Bạn có biết tôi đắn đo gì không? Tôi đã đắn đo suy nghĩ về tương lai. Tôi lo sợ mình có chịu hy sinh hết mình cho công việc mình không thích không? Mình có chấp nhận được thất bại không? Mình có động lực gì để tiếp bước con đường phía trước đây? Đó có phải là được ở bên ba mẹ là động lực, nghĩ về tương lai là làm được điều cho quê hương là chịu hy sinh và chấp nhận thất bại.

Và thế là, cho đến khi tôi đã có ý tưởng cho việc khởi nghiệp của mình. Thì bất chợt, tôi nhận ra câu nói từ quyển sách tôi đã đọc” Muc tiêu đó có làm bạn hạnh phúc không?” Không, nó không giúp tôi hạnh phúc đâu. Vì làm việc tôi thích, còn việc hy sinh, chấp nhận hay được ở gần ba mẹ. Đó chỉ là những lời biện hộ thôi.

Và cùng lúc đó, tôi nhận ra được một điều. Tôi thích viết văn, tôi thích làm thơ từ lâu lắm rồi. Từ cái ngày tôi chưa biết yêu nữa kìa. Từ trước đến giờ tôi chỉ viết những gì mình thích mà không biết là đó là thứ đam mê. Có lẽ giờ đây tôi đã tự tin để định nghĩa theo cách riêng mình là:

Đam mê là một công việc làm không biết mệt, không biết chán. Đã chạy theo đam mê thì đừng nghĩ suy gì đến danh vọng hay vất chất, nó là một niềm vui của hôm qua và hạnh phúc hôm nay và là động lực để ta sống tiếp ngày mai. Một người thích đi từ thiện cũng được gọi là đam mê, một ngày thích nuôi chó, trồng hoa, tỉa cành cũng là đam mê… Vì vậy, ai nói chạy theo đam mê thì chết đói thì sai rồi đấy.

Không những thế, đam mê cũng có thể định nghĩa hao hao như tình yêu. Tại sao tôi chỉ nói nó hao hao, vì lúc ban đầu nó ở cạnh bên ta mà ta không hề hay biết, ta vẫn luôn làm việc mình thích mà có hay. Còn tình yêu cũng vậy, đôi khi chúng ta ở bên nhau trò chuyện nhưng ai ngờ ta đã yêu người đó. Tuy nhiên đến lúc về sau, khi ta nhận ra được đam mê thích nó vẫn ở đấy, giờ ta chỉ việc vực qua khó khăn mà tiến gần đến nó hơn. Nhưng tình yêu thì ngược lại, khi ta nhận ra mình yêu người ấy thì chưa chắc người ấy đã yêu ta, mà nhiều khi người ta thấy mình không có phản ứng gì người ta nản quá nên đi mất tiêu luôn.

Và cuối cùng em xin cảm ơn anh sách, nhờ anh, nhờ cả câu nói của anh mà giờ em đã nhận em là ai, em muốn gì và cần làm gì để đạt được mục tiêu. Nếu không có anh em chẳng có những ước mơ bay bổng rồi quay đầu lại tìm ra chính mình. Đến lúc này đây em không muốn trở thành người thành công nữa đâu anh, em chỉ muốn trở thành một người thật sự hạnh phúc trên mục tiêu của mình thôi.

Tên sách: chinh phục mục tiêu
Tên tác giả: Brian Tracy
Tên nhà xuất bản: Nhà xuất bản trẻ
Biên dịch:Nguyễn Trung An, Trần Thế Lâm

Thảo Vy/1book.vn

 

Sách và tôi 2017: Sách, cảm ơn anhhttp://1book.vn/wp-content/uploads/chinh-phuc-muc-tieu-1-754x1024.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/chinh-phuc-muc-tieu-1-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôibrian tracy,chinh phục mục tiêu,goals,sách và tôi 2017Sài Gòn, một nơi làm con người ta trở nên ngột ngạt và bực bội với bầu không khí nơi này. Nhưng, đối với tôi Sài Gòn là một nơi thật sự yên tĩnh và ngập tràn những kiến thức. Đó là sách, những trang giấy đã làm thay...Mỗi quyển sách một chân trời!