Hôm rồi đi Đinh Lễ, tôi không có ý định trước sẽ mua quyển “Bánh trái mùa xưa” bởi đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này ở giữa bao nhiêu cái tên khác quen thuộc hơn, vì chúng được giới thiệu nhan nhản trên facebook. Nhưng cái tên ấy đã làm tôi chú ý. Bánh trái mùa xưa-tôi đã tưởng tượng quyển sách sẽ gợi về những miền xưa cũ, những gì thuộc về văn hóa làng trước kia, những gì chẳng thể tìm thấy giữa một chốn thị thành xô bồ bây giờ,… Mà tôi thì đang tìm kiếm những thứ đó, những thứ trong kí ức tuổi thơ tôi. Nhưng đọc lướt vài trang đầu, hiện lên trước mắt tôi là lênh láng nước miền Tây Nam Bộ. Tôi không sinh ra ở vùng sông nước, liệu tôi có tìm thấy những gì tôi muốn tìm…? Đắn đo rồi tôi vẫn quyết định mua vì cái tên Nguyễn Ngọc Tư. Và quả là tôi đã không phải hối hận. Miền quê ấy không hoàn toàn giống quê tôi, bởi nó không phải quê tôi nhưng tôi vẫn tìm được những điều gần gũi thân thương. Như gặp lại người bạn cũ, như đi trong những miền kí ức xa xăm,… Tôi bắt gặp những xốn xang, những khắc khoải của chính mình trong những câu chữ của chị. Giọng văn Nguyễn Ngọc Tư vừa mượt mà, đằm thắm vừa rất đỗi chân thực. Bồng bềnh nhưng chân chất. Ta như nhìn thấy, sờ thấy, ngửi thấy những không gian trong mỗi bài tản văn. Ta như trải lòng mình đồng điệu với tâm hồn rất dịu dàng, rất nhạy cảm của tác giả. Ta thấy nỗi nhớ của chính ta, thấy những tiếc nuối của chính bản thân mình, thấy bến quê như hiện ra trước mắt…

Banh trai mua xua

– Ta như thấy được dòng sông trong Rạch Rập rồi lại bâng khuâng nhớ dòng sông quê nhà. “Một dòng sông lẻ, chảy hiền, dáng vẻ hơi hiu quạnh như thể ở bên rìa đời, không nhiều người biết, không nhiều người qua nhưng nó vẫn sống tất tả một đời sông”.

– Ta thấy mình đang chạy đi mua mì con tôm 500 đồng 1 gói ở cửa hàng xập xệ đầu xóm, ta thấy ta lon ton chạy sang nhà hàng xóm xem ké ti vi mỗi khi đến giờ phim hàng tối, thấy ta mặc bộ áo mới khi Tết về chạy đi khoe khắp xóm, thấy những trưa trốn ngủ đi đổ điên điến hay lội ruộng mót cá na na…. Cứ mỗi mùa gặt về là mùa đánh trận giả của lũ trẻ con ở 2 xóm cạnh nhau, là mùa của những mũi tên làm từ nhưng đon rạ tươi vừa tuốt xong lúa. Bỗng nhiên nhớ cồn cào. Nhớ tiếng dễ kêu mỗi khi khuya khoắt, nhớ nia cau bà phơi ngoài sân, nhớ con diều tự làm bằng giấy và cành cây, nhớ cái chổi rơm con con vẫn dành riêng mình mình quét nhà,… Tản văn Nguyễn Ngọc Tư khiến ta bồng bềnh trôi trong nỗi nhớ hoang hoải. Vừa sung sướng mừng vui, vừa thấy nhoi nhói trong tim.

– Đọc Bánh trái mùa xưa để nhìn thấy, sờ thấy những người hàng xóm đậm đà tình người trước kia. Để thấy “một ông già cao lỏng khỏng gánh mớ rổ ế đi trên đường, bà già nhỏ nhắn lúp xúp bên cạnh, tay cầm cái nón lá quạt mồ hôi cho chồng, như tát cạn vũng nắng đi” trong Mua và đồng nhớ. Rồi lại thấy sự tiếc đất, tiếc người khi một sự thay đổi ào đến trong Khoảnh khắc của hoa quỳnh. Nhớ về những mảnh đất ruộng quê ta giờ cũng được thay vào là những siêu thị, những sân thể thao,… và rồi cũng cảm nhận thấy sự sững sờ “Như là tôi vừa chứng kiến xong một cuộc hoa quỳnh nở, rồi tàn nhanh, mang theo một vẻ đẹp tuyệt tích…”

Khi rảnh rỗi, nhâm nhi từng chút tản văn Nguyễn Ngọc Tư để thấy long mình lắng lại; để bước lên chuyến du hành vượt thời gian, vượt hết thảy những ồn ào bon chen của phố xá thị thành tấp nập; để dù chỉ trong vài phút được đắm chìm trong khung cảnh mộc mạc, thân thương. 

— Trinh Minh Hằng

Tên sách: Bánh trái mùa xưa
Tên tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
NXB: Hội nhà văn

Sách và Tôi: Bánh trái mùa xưa - Chất chứa miền kỉ niệm cũ kĩ http://1book.vn/wp-content/uploads/banh-trai-mua-xua.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/banh-trai-mua-xua-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,nguyễn ngọc tư,sách hay,sach hay nen docHôm rồi đi Đinh Lễ, tôi không có ý định trước sẽ mua quyển 'Bánh trái mùa xưa' bởi đây là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này ở giữa bao nhiêu cái tên khác quen thuộc hơn, vì chúng được giới thiệu nhan nhản trên facebook. Nhưng...Mỗi quyển sách một chân trời!