Khi tôi được sinh ra thì đã thấy bác rồi. Bác là người khuyết tật bị cụt cả 2 chân. Trước đây bác rất ít nói, không muốn giao tiếp với ai và khó tính nữa, hễ ai nói cái gì không vừa ý là bác nổi giận lên, la mắng om sòm. Ở trong làng có việc gì trọng đại bác cũng không tham gia, ai mời bác cũng không đi. Bác chỉ thui thủi một mình quanh quẩn trong nhà như con ốc thu mình vào trong vỏ. Thậm chí một ngày người ta chỉ nghe bác nói vài ba câu. Lâu dần hình ảnh bác ngày càng mờ nhạt trong họ hàng, bà con, lối xóm. Biết tính bác như vậy nên ai cũng dè dặt ít tiếp xúc với bác. Vả lại họ sợ tính bác hay tự ái nên ít đề cập đến đời sống riêng tư của bác. Tôi muốn nói đến người bác của tôi tên là Đỗ Thiên Đăng, ở huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị.

Tôi không giống như người khác có suy nghĩ về bác như vậy, tôi nghĩ chắc bác có nỗi buồn gì đó mà không nói được. Thật đúng như vậy, bác mặc cảm về bản thân mình, bác tự cho mình là người phế thải của xã hội, là gánh nặng cho vợ con. Từ sự mặc cảm đó bác đã nuôi trong mình ý nghĩ tiêu cực là ghét bản thân mình, nhiều lúc bác còn nghĩ đến cái chết. Biết bác có nỗi niềm sâu kín đó, tôi thường nói chuyện với bác cho bác vui. Qua những lần nói chuyện tôi phát hiện ra bác là người rất tình cảm, có thế giới nội tâm phong phú không giống như người ta nghĩ.

Qua câu chuyện bác kể tôi biết được vì sao bác tàn tật. Bác đã không may mắn bị cụt cả hai chân trong một lần dẫm phải mìn sát thương khi đang cắt cỏ trên đồi gần nhà hồi năm 1980. Những ngày tháng sau đó, với bác thật nặng nề, u ám, tâm hồn luôn đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng, vật vã trong sự cùng quẫn, và không ít lần bác đã có ý định tự kết thúc cái cuộc sống mà khi đó bác cho là vô nghĩa. Kể từ đó tới bây giờ, đã trọn 37 năm trôi qua, cuộc sống gắn liền bác với vòng quay xe lăn là định mệnh.

Tôi rất thương bác và nghĩ mình phải làm một điều gì đó để giúp bác xóa đi mặc cảm của bản thân, hòa nhập với cộng đồng. Chợt tôi nhớ đến câu nói của ai đó “Nếu muốn xã hội thay đổi cách nhìn về người khuyết tật, thì trước tiên chính người khuyết tật thay đổi cách nhìn về bản thân mình”. Đúng rồi tôi sẽ làm cho bác thay đổi nhận thức. Thế là tôi tìm đọc các sách, báo, trên mạng cho bác nghe nói về những tấm gương của người khuyết tật đã vượt lên chính mình, vượt lên số phận. Đó là những người có nghị lực sống phi thường hữu ích cho xã hội như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng…

Đặc biệt Nick Vujicic cũng là người tàn tật không tay không chân – anh đã từng đến Việt Nam để nói chuyện vào tháng 5 năm 2013. Tôi đã đem đến cho bác đọc bộ 3 cuốn tự truyện của tác giả Nick Vujicic. Bộ 3 cuốn tự truyện này được xem là bộ sách hạt giống tâm hồn làm thức tỉnh thế giới của chàng trai đặc biệt nhất hành tinh Nick Vujicic. Sách do NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh, Trí Việt – First News đồng ấn hành với bản dịch của Nguyễn Bích Lan- cũng là một con người khá đặc biệt.

Cuốn tự truyện đầu tiên của Nick có tên là “Cuộc sống không giới hạn”

Nick viết cuốn sách này khi anh 27 tuổi nhưng những trải nghiệm của anh thì thật già dặn. “Tôi không có tay để chạm vào người khác nhưng trái tim tôi có thể chạm và làm rung động trái tim người”, là thông điệp của Nick- người vượt số phận bằng nghị lực phi thường được truyền tới hàng trăm triệu người trên thế giới. Sinh ra tại thành phố Melbourne, Australia vào ngày 4/12/1982. Ngày chào đời là một cú sốc nặng với cha mẹ bởi Nick sinh ra không có tay chân. Tưởng chừng cuộc đời của anh sẽ là gánh nặng cho gia đình và xã hội nhưng không, Nick đã vượt lên chính mình trở thành người truyền cảm hứng và khích lệ tinh thần tất cả những người khác trên trái đất này.

Bằng chứng sống cho niềm tin và nghị lực phi thường là Nick sử dụng máy vi tính thành thạo, chơi thể thao, bơi lội giỏi và làm các công việc hằng ngày nhịp nhàng. Nick đã và đang sống để chững minh cho chân lý lớn lao rằng: Không có giới hạn nào lớn hơn sự tự giới hạn chính mình. Dù cuộc đời của bạn có đáng thất vọng đến mức nào thì niềm hy vọng vẫn luôn ở phía trước. Hãy tin rằng “cuộc sống thường phát triển hướng tới sự tốt đẹp”. Hãy đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, đó chính là sự yêu thương. Khi bạn tìm được mục đích sống thực sự bạn sẽ có đam mê và bạn sẽ sống để theo đuổi nó. Và nếu cuộc sống không mang đến cho chúng ta những điều kỳ diệu, hãy để chính mình trở thành điều kỳ diệu của cuộc sống này.

Thực sự quyển sách làm thức tỉnh thế giới bởi quyển sách không chỉ đơn giản kể lại câu chuyện của cậu bé Nick không tay không chân đã có những ngày tháng đầy nước mắt để vượt qua vô vàn khó khăn trong cuộc sống như thế nào và để có được cuộc sống tràn ngập tiếng cười ngày hôm nay. Mà đó còn là một triết lý sống đẹp, sống có lý tưởng, có mục đích, có hoài bảo và có ích. Thông điệp này dành cho tất cả mọi người, đặc biệt là giới trẻ hôm nay. Đặc biệt hơn nữa cuốn sách còn mang đến cho người đọc những phương pháp để tìm được hi vọng, niềm tin sống ngay cả khi rơi vào tình trạng tuyệt vọng. Đó được coi như là những chân lý mà Nick có thể sống một cuộc sống không giới hạn.

Chúng ta biết rằng không ai có quyền lựa chọn cho mình hình hài, lựa chọn cho mình bố mẹ, gia đình, số phận. Tạo hóa đã cho ta làm người, bố mẹ đã cho ta sự sống, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất vì vậy đừng nên oán trách bất cứ ai, đừng hỏi tại sao mình không được như người khác. Giới hạn hay không giới hạn hoàn toàn phụ thuộc vào suy nghĩ, thái độ, hành động của chúng ta.

Trong cuốn tự truyện thứ 2 “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”

Nick đã kể về câu chuyện tình của anh và cô Kanae Miyahara – cô gái xinh đẹp đã khước từ nhiều lời tỏ tình để đến với Nick bằng cả trái tim và tình yêu không giới hạn, vô điều kiện. Tình yêu của Nick và Miyahara đã làm xúc động hàng triệu trái tim trên thế giới, làm sống dậy câu chuyện tình yêu đẹp hơn cả những câu chuyện tình có hậu thường gặp trong truyện cổ Andersen hay những bộ phim thần thoại Walt Disney. Cùng với câu chuyện tình đẹp là rất nhiều câu chuyện cảm động về khả năng kỳ diệu của con người trong việc biến những khát khao thành thực tế. Nick hy vọng rằng việc chia sẻ những câu chuyện của anh và của những người khác có cùng số phận như anh sẽ giúp ích và khích lệ mọi người vượt qua những thách thức mà các bạn đang đối mặt, bạn sẽ tìm thấy sự an ủi thay vì tuyệt vọng.

Tôi tâm đắc nhất trong cuốn sách này là câu nói của Nick “Quyết định đầu hàng và mất hy vọng còn tồi tệ hơn là mất chân tay. Cuộc đời của tôi và bạn là con tàu vượt sóng gió. Chúng ta vừa là thuyền trưởng, vừa là hoa tiêu. Con tàu đó va vào vách đá, chìm xuống đáy biể hay đến được bến bờ mới là do chính chúng ta lựa chọn”. Tôi tin rằng chúng ta sẽ thực sự thích thú với từng trang của cuốn sách và sẽ tìm thấy hướng đi riêng cho mình trong hành trình vượt đêm tối và luôn nhớ rằng “Đêm tối đến để lại trong ta những vì sao”.

Cuốn sách cũng đề cao sức mạnh của sự hy vọng, xem đó như một phương thuốc tinh thần hữu hiệu, không chỉ xoa lành những buồn đau và tuyệt vọng mà còn hướng con người tới những điều tốt đẹp trong tương lai. Nhờ đó mà cậu bé Nick Vujicic ngày ấy giờ đây đã trở thành một người đàn ông có cuộc sống tràn ngập hạnh phúc và sự bình yên.

Cuốn tự truyện thứ 3 “Sống cho điều ý nghĩa hơn”, viết về cuốn sách Nick nói: “ Cuốn sách này là chia sẽ tâm huyết và hoài bão được đúc rút từ những trải nghiệm thực tế trong cuộc sống vốn đầy ắp những bất hạnh và diệu kỳ trong cuộc đời tôi. Tôi hy vọng cuốn sách này mang đến cho bạn những bí quyết từ những câu chuyện thật đã xảy ra với tôi để giúp xây dựng thêm niềm tin cho bạn. Bạn có thể đọc nó vào bất cứ khi nào bạn gặp khó khăn”.

Quyển sách rất cảm động, khi Nick nói về những tủi khổ mà anh phải trải qua suốt bao tháng năm, tuy nhiên điều khiến tôi khâm phục ở anh là sự phấn đấu không ngừng và luôn đặt niềm tin vào cuộc sống vào đức tin. Dù khuyết tật nhưng anh luôn sống với một ý chí như một người bình thường. Tác giả đã cho người đọc cảm nhận được cuộc sống này đầy những gốc khuất tuy nhiên sẽ luôn có một điều kỳ diệu trong những gốc khuất ấy, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục dẫu cho con người đôi khi phải chịu đựng đắng cay cuộc đời, thế thì tại sao ta lại không “Sống Cho Điều Ý Nghĩa Hơn” ?

Sống cho điều ý nghĩa hơn được Nick viết giản dị nhưng vẫn có tính triết lý, không khó để bạn đọc có thể thấy được chiều sâu của thông điệp mà Nick gửi gắm trong những câu chuyện của mình. Cuốn sách sẽ là món quà tinh thần quý giá cho những người đang gặp bất hạnh, đang tìm một hướng đi để sống cho điều ý nghĩa hơn. Nick với sự thiếu sót của mình đã bù trừ vào đó một điều còn ý nghĩa hơn giá trị của nó. Nick sống không chỉ cho mình mà anh còn giúp đỡ cho nhiều mảnh đời khác. Với quyển sách của mình, anh truyền nghị lực, niềm tin và cả dẫn lối cho những người đang tìm “điều ý nghĩa” trong cuộc sống của chính họ.

Sau khi bác đọc bộ 3 cuốn tự truyện của Nick Vujicic, tôi thấy bác tôi dần dần có sự thay đổi, trước hết là về tính tình không còn cáu gắt, khó chịu với mọi người nữa, nói chuyện nhiều hơn và cười nhiều hơn. Trước đây để thấy nụ cười của bác rất là hiếm. Chắc là bác học được chút gì đó ở tấm gương của Nick. Một sự thay đổi nữa ở bác là chuyển biến về nhận thức, bác không còn tự ti, mặc cảm nữa. Có lần bác nói với tôi “ Mình phải làm cái gì đó để cho mọi người thấy bác tàn nhưng không phế”. Tôi rất hoan nghênh ủng hộ bác. Bác lên sẵn cho mình một kế hoạch sản xuất. Bác suy nghĩ mãi không biết lựa chọn nghề gì vừa sức lao động, vừa có thu nhập để phụ giúp gia đình. Cuối cùng bác quyết định chọn nghề đan lát.

Nghề đan lát bằng đôi bàn tay khéo léo của mình và sự kiên trì chịu khó đã giúp bác kiếm ra tiền, dù không nhiều. Tự mình chặt tre, chẻ thành từng thanh nhỏ, chuốt mỏng, tỉ mẩn đan thành những vật dụng cần thiết như rổ, rá, dần, sàng, vòng hoa…. Dưới bàn tay tài hoa của bác mọi vật trở nên rất đẹp. Khách hàng rất ưa chuộng, thậm chí nhiều đại lý đặt hàng cho bác. Qua nhiều lần trò chuyện tôi được biết giá một vật dụng như vậy cũng rất là thấp so với công sức của bác bỏ ra. Ví dụ như một cái vòng hoa bác bỏ cho đại lý giá chỉ có 7000 đồng thôi. Mỗi ngày bác làm trung bình từ 5 đến 7 cái. Nhưng dù sao nó cũng giúp bác trang trải cuộc sống, phụ giúp thêm cho gia đình nuôi con cái ăn học.

Trong cuộc sống chúng ta bắt gặp rất nhiều tấm gương người khuyết tật hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ. Bác Đăng là người trong số đó đã vượt lên chính mình, vượt lên số phận để đem lại niềm hạnh phúc cho bản thân, gia đình và xã hội. Từ câu chuyện của bác tôi và Nick Vujicic tôi rút ra một điều rằng không chỉ những người khuyết tật mà cả những con người bình thường hãy tự tin với bản thân mình, đừng mặc cảm, biết luôn thay đổi. Hãy mở rộng lòng mình để đón lấy những nụ cười yêu thương của người khác và trao những nụ cười của mình cho người khác để “Sống Cho Điều Ý Nghĩa Hơn” như tác giả Nick Vujicic gửi gắm qua quyển sách của mình.
—————————
Thông tin về tên sách: “Cuộc sống không giới hạn”, “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”, “Sống cho điều ý nghĩa hơn”.
Tên tác giả:Nick Vujicic.
Sách do NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh, Trí Việt – First News đồng ấn hành.
Tên người dịch: Nguyễn Bích Lan

Lê Thị Thu Thanh/1book.vn

Sách và tôi: Bộ sách thay đổi cuộc đời bác tôihttp://1book.vn/wp-content/uploads/bo-sach-nick-vujicic.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/bo-sach-nick-vujicic-150x150.jpg1book.vnKhông gian sáchSách và Tôicuộc sống không giới hạn,đừng bao giờ từ bỏ khát vọng,nick vujicic,sách và tôi 2017,sống cho điều ý nghĩa hơnKhi tôi được sinh ra thì đã thấy bác rồi. Bác là người khuyết tật bị cụt cả 2 chân. Trước đây bác rất ít nói, không muốn giao tiếp với ai và khó tính nữa, hễ ai nói cái gì không vừa ý là bác nổi giận lên,...Mỗi quyển sách một chân trời!