“Nồng nàn lên với
Cốc rượu trên tay
Xanh xanh lên với
Trời cao ngàn ngày
Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay”

Đôi dòng thơ đề đầu chương của Ngồi Khóc Trên Cây làm tôi bị lôi cuốn vào quyển sách 350 trang chi chít chữ. Đây dĩ nhiên không phải lần đầu tôi đọc truyện chữ, đặc biệt là truyện của Nguyễn Nhật Ánh, tuy nhiên, đọc một quyễn truyện dầy như vậy thì đúng chỉ mới là lần đầu tiên.

Câu chuyện tình của cậu sinh viên Đông với cô bé Rùa nảy nở trong những ngày hè oi bức ở một làng quê miền trung đầy nắng gió. Một câu chuyện tình trong sáng nhưng vẫn đủ cho người đọc, người nghe nhớ mãi: nhớ cái chạm má vô tình của Đông trong một ngày mưa, nhớ nụ hôn vụng về ngày nào khi họ vấp ngã ngả lên người nhau, và trên hết là nhớ lời hứa ” Em sẽ cố lớn”của Rùa.

Ngồi khóc trên cây

Phải ” Em sẽ cố lớn” đó là câu nói xuyên suốt gắn liền với câu chuyện. Và mỗi lần câu nói được nhắc lại là một cung bậc cảm xúc khác nhau dâng lên trong lòng tôi.
Lần đầu tiên được nhắc đến, câu nói ngây thơ của cô bé 14 tuổi khiến cho tôi thấy vui vui. Nhưng rồi niềm vui đó biến mất, nhường lại cho nổi đau bất tận khi mà Đông nghe Thục nói họ là anh em họ. Vậy là, mối tình sẽ không bao giờ có kết quả hay sao? Ôi thật buồn quá, bất giác tôi nghe tim mình se lại. Những lời văn đầy cảm xúc về tâm trạng của Đông trong những ngày ấy như cơn bão đi qua tim tôi, hệt như người trong cuộc. Và cơn bão đó ngày càng mạnh lên khi Đông biết tin mình bị ung thư máu. Cuộc đời này, đúng là họa vô đơn chí mà.

Lần thứ hai câu nói hiện lại trong tâm trí tôi là khi Đông về làng, cậu sợ nếu ko về sẽ không bao giờ về được nữa. Và ở đây, Đông đã gặp Rùa, cô bé ngày nào nay đã thành thiếu nữ, xinh đẹp hơn, duyên dáng hơn đến nổi Đông suýt không nhận ra. Chỉ có một điều là không thay đổi: tình cảm của Rùa dành cho Đông. Khi nghe chính miệng bà nội của Rùa nói họ không phải họ hàng gì hết, Đông lại trở nên dở khóc dở cười vì khi không có rào cản huyết thống ngăn cản thì anh vẫn không thể đến được với Rùa, anh không muốn làm khổ Rùa khi trong người đang mang bạo bệnh

Lần thứ ba câu nói được nhắc lại là khi Đông biết mình hoàn toàn khỏe mạnh. Những tưởng sẽ có được một kết thúc có hậu tuyệt vời, ai mà ngờ khi Đông về quê dự định thông báo tin này cũng là lúc Rùa đã bị dòng nước siết cuốn trôi. Rùa về cứu người mà hy sinh bản thân mình, cô ấy quả là một thiên thần. Biết tin, Đông gần như gục ngã, sao cuộc đời này luôn dành cho Rùa những cái bánh khét, dù đúc ra từ cái khuôn nào đi nữa thế này? Bất giác tôi cảm nhận một dòng chất lỏng lăn dài trên má, phải chăng tôi đã khóc rồi sao?
Tôi là một con bé nghèo nàn về cảm xúc, bạn bè bảo thế. Mà chính tôi cũng tin là vậy, tôi hiếm khi khóc, cũng hiếm khi xúc động về mọi thứ xung quanh. Vậy mà lần đầu tiên trong đời, tôi lại bật khóc khi đọc một quyển sách. Phải, lần đầu tiên…

Phần cuối của câu chuyện tôi muốn để cho cái bạn tự khám phá lấy. Tôi chắc chắn một điều rằng cái bạn cũng sẽ thích thôi, thật đấy

Tên sách: Ngồi khóc trên cây
Tên tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản trẻ

— Trần Minh Thi

Sách và Tôi - Lần đầu tiên tôi khóc vì một quyển sáchhttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngoi-khoc.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngoi-khoc-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,Nguyễn Nhật Ánh,sách và tôi'Nồng nàn lên với Cốc rượu trên tay Xanh xanh lên với Trời cao ngàn ngày Dài nhanh lên với Tóc xõa ngang mày Lớn nhanh lên với Bé bỏng chiều nay' Đôi dòng thơ đề đầu chương của Ngồi Khóc Trên Cây làm tôi bị lôi cuốn vào quyển...Mỗi quyển sách một chân trời!