Có thể nói, thời thơ ấu là thứ quý giá nhất của mỗi con người. Ai trong tim cũng lưu giữ cho mình một phần đời của quá khứ, một cậu bạn/ cô bạn đặc biệt, những giây phút ấm áp tuy hơi ngốc nghếch của tuổi thơ, những rung động đầu đời của trái tim vụng dại…Đó là thế giới riêng của mỗi người để khi trưởng thành, đôi lần ta cô đơn, đôi khi thấy cuộc đời trôi quá vội, bên một tác trà, ta ngồi nhớ lại chuyện xưa, luyến tiếc một vài điều ta chưa kịp làm, một vài câu ta chưa kịp nói, nhưng với Satoshi thì quá khứ vẫn hiện diện. Khi cậu đã định tiến tới với người mới qua chương trình môi giới hôn nhân, rồi quá khứ ấy hiện diện ngay bên cạnh cậu, liệu cậu có nhận ra được tình cảm của chính mình?

Trong buổi hò hẹn lần thứ ba với cô bạn gái nhỏ hơn 3 tuổi Misaki, Satoshi đang kể lại quãng đời khi cậu mười bốn tuổi. Satoshi là cậu bé ít giao tiếp, thường xuyên chuyển chỗ ở vì công việc của bố. Người bạn thân đầu tiên của cậu là Yuji, một cậu bạn lập dị với cái mắt kính to đùng và có sở thích về …rác. Cậu làm nhà trong hố rác, vẽ hình rác, nuôi một con chó bên đống rác, tất cả cuộc đời Yuji gắn liền với rác thải, có lẽ cậu đang tìm kiếm những ý nghĩa hay cái đẹp trong những thứ mà loài người vứt bỏ. Yuji có một cô bạn cũng lập dị không kém- Karin, bộ ba lập dị ấy đã quanh quẩn bên bãi rác sau giờ học và chia sẻ tất tần tật những mẩu chuyện mà các cô cậu bé ở tuổi 14 quan tâm. Một tuổi thơ hơi ngốch nghếch, nhưng thú vị phải không? Đâu phải ai cũng được sống và đối diện với cuộc đời như chính bản năng của mình vốn có.

Neu gap nguoi ay cho toi gui loi chao

Hiện tại Satoshi có một cửa hàng thủy sinh, vào một buổi tối muộn sau khi hẹn hò, cậu về nhà và thấy có một cô gái đang chờ để được tuyển dụng vào cửa hàng của cậu, một cô gái đẹp, và kỳ lạ. Nếu ai quan tâm đến người nổi tiếng hẳn sẽ biết Suzune- nhân viên mới tại cửa hàng thủy sinh- là một diễn viên, người mẫu nổi tiếng. Cửa hàng từ đó có nhiều người lui tới, còn Satoshi luôn thắc mắc tại sao một người nổi tiếng lại có thể bỏ việc mà về cửa hàng nhỏ bé của cậu, cô trả lời gọn lỏn: chỉ là để được ăn bánh ngọt thoải mái thôi.

Một ngày Satoshi phát hiện ra, cô bạn gái đã trao cậu nụ hôn đầu đời đang ở cạnh cậu, Suzune chính là Karin. Karin mắc bệnh, một căn bệnh kì lạ, bệnh ngủ rủ, giống chị gái cô. Và cuộc đời là những điều bất ngờ thú vị, khi Masaki chuẩn bị đi Pháp thì gặp lại cậu bạn đã tỏ tình cô ba lần, lại chính là cậu nhân viên tại cửa hàng thủy sinh của Satoshi, liệu Satoshi sẽ làm gì trong hoàn cảnh này? Cậu đã nhận ra trái tim mình dành trọn cho Karin, nhưng phải làm sao khi cô ấy chuẩn bị bước vào một giấc ngủ dài? Và Yuji thì sao bao năm mất kiên lạc, nay gặp lại thì cậu bạn họa sĩ rác đang nằm viện? Karin kể cho Satoshi về một thế giới khác, thế giới trong những giấc mơ, đó là một nơi ấm áp, tươi đẹp và nhân ái. Và rồi trong thế giới đó, Karin đã gọi Yuji quay về, còn chị gái Karin lại được bố Satoshi gọi quay về thế giới thực sau 26 năm ngủ dài, đương nhiên là bố của Satoshi sau khi chết mới có thể đến được thế giới tươi đẹp đó.

Dù rất mơ hồ, nhưng như một niềm tin vững bền về những gì cậu đã trải qua, một câu chuyện hội ngộ kỳ lạ, Satoshi quyết tâm đợi chờ Karin dù không biết khi nào giấc ngủ kia chấm dứt.

Một buổi tối muộn, khi Yuji đã thành họa sĩ nổi tiếng, có gia đình hạnh phúc, bên kia bán cầu Misaki cũng đã ấm êm, Satoshi vẫn cô đơn một mình. Rồi một giọng nói ấm áp vang lên, một cô gái đến cửa hàng thủy sinh và muốn đăng kí làm bạn đồng hành với chủ cửa hàng – anh chàng ngốc Satoshi. Liệu đó có phải là Karin, liệu những đợi chờ của cậu có mang đến một câu chuyện cổ tích? Với giọng văn nhẹ nhàng, Ichikawa Takuji đã đưa người đọc vào thế giới của những câu chuyện tình nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng không kém phần kịch tính, hấp dẫn. Ai cũng mơ ước có một thế giới tươi đẹp nào đó, nơi đó con người thân ái, thuận hòa bên nhau. Nhưng cuộc sống vẫn là cuộc sống, khi sinh ra đời ta đã phải chấp nhận nó như những gì nó vốn có, điều quan trọng là ta có biết cách tìm cho mình hạnh phúc đích thực hay không? Cuộc hành trình kiếm tìm hạnh phúc cho mình quả là khó khăn, chẳng ai đủ can đảm để nói rằng, tôi rất dễ dàng để tìm thấy hạnh phúc. Đơn giản, ta tin hạnh phúc là có thật, và ta biết chờ đợi.

Chờ đợi, đơn giản chỉ để khi gặp lại ta mỉm cười nói một lời chào!

— Lâm Hạ

Tác phẩm: Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào

Tác giả: Ichikawa Takuji

Dịch giả: Nguyệt Phùng

NXB Thời Đại

 

Sách và Tôi – Một câu chuyện tình giản dị trong “Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào”http://1book.vn/wp-content/uploads/neu-gap-nguoi-ngay-cho-toi-gui-loi-chao.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/neu-gap-nguoi-ngay-cho-toi-gui-loi-chao-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchcảm nhận sách,Ichikawa Takuji,sách,sách hay,sách và tôiCó thể nói, thời thơ ấu là thứ quý giá nhất của mỗi con người. Ai trong tim cũng lưu giữ cho mình một phần đời của quá khứ, một cậu bạn/ cô bạn đặc biệt, những giây phút ấm áp tuy hơi ngốc nghếch của tuổi thơ, những...Mỗi quyển sách một chân trời!