Nhớ những ngày còn nhỏ, trong cái xóm vùng sâu quê tôi đứa nào mà có một quyển truyện là đứa đó cũng thuộc hàng “giàu”, mà thật ra thì có đứa nào có đâu, vì thích để tiền ăn hàng hơn mua sách.

Còn với tôi, những ngày ấy, sách là một thứ gì đó khá xa xỉ, đến sách giáo khoa đi học còn phải “xoay vòng” huống chi là có được quyển truyện. Sách giáo khoa sẽ được luân phiên từ một nhà hàng xóm nào đó, sau đó đến tay chị tôi (chị tôi hơn tôi hai lớp), sau khi chị học xong sẽ để dành đấy, hoặc đứa trẻ hàng xóm nào học thì sang mượn, cuối năm trả lại, cứ thể giữ đến khi tôi sử dụng. Cứ thế những quyển sách thâm niên qua tay biết bao lứa. Những năm sách cũ quá, rách mất trang quá nhiều bố mẹ mới tằn tiện để mua quyển sách mới. Đứa nào có quyển sách mới, đứa ấy như ông hoàng vì sướng.

Cầm trên tay quyển sách mới mua, động tác đầu tiên của tôi là đưa lên mũi hít lấy hít để như sợ nó sẽ bay mùi đi mất tăm nếu không nhanh bắt lấy. Cái mùi thơm thơm rất khó diễn tả, nó không phải mùi ủn mục như những quyển sách khác.

open-book-on-top-of-pile-of-books

Ấy vậy mà suốt những năm cấp một, tôi vẫn đường hoàn đọc hết trọn bộ hết tập này đến tập khác từ Doremon, 7 viên ngọc rồng… không sót tập nào. Nó góp và giữ lại cho tôi thêm nhiều kỉ niệm. Tôi đã mượn đọc từ những đứa bạn thị trấn. Những quyển truyện mới ra lò, khi cô hàng sách vừa lấy về tôi theo chân mấy đứa đi mua rồi ngồi đọc ké hoặc chờ chúng đọc xong rồi mượn. Cái tuổi thơ như thiếu sách vở ấy có lẽ đã in hằn lên kí ức, mà giờ đây cứ thấy sách là “them” dù có trong tay chưa chắc đã có thời gian đọc.

Cứ thế tôi lớn lên và đến mãi cấp 2 mới có trong tay một vài quyển sách cho riêng mình. Ngày ấy mê những Đội thiếu niên du kích thành Huế, Đội thiếu niên du lích Đình Bảng, Tứ quái… Ngày ấy, có khi chắt bóp được 1-2 ngàn là ra mua quyển sách cũ, sau đó mang về len lén đọc vì sợ bố mẹ phát hiện. Cái sợ rất trẻ con.

Tôi thích cái cảm giác “nóng hổi” như cầm quyển sách mới mua, mở ra đọc ngay, say sưa và mê hoặc, nó như chất kích thích khó dứt. Và chỉ những giây phút ấy thôi, nếu trên tay vẫn cầm thì chắc chắn nó sẽ chỉ bỏ xuống cho đến khi đọc hết, còn ngược lại, nếu cầm qua quýt thì rất mau chán nếu để ngày sau mới đọc.

Giờ đây, thích quyển nào đã có thể mua ngay quyển đó, gia tài bây giờ sách đã chất đầy vài cái kệ nhưng cái cảm giác đọc sách từ ngày xưa vẫn âm ỉ cháy. Nó rất lạ.

Đọc sách và cảm nhận nó thấm qua từng cảm giác cũng là một cái thú. Và nó sẽ đặc biệt hơn nếu mình ghi lại được cảm xúc sau từng trang sách. Chắc cũng có nhiều bạn đã từng trải qua một tuổi thơ như thế, phải không?

Nếu bạn có thói quen ấy đừng bỏ nhé, vì chắc chắn sẽ có nhiều người cần những trang viết của bạn, nó thực hơn là đọc những bài báo giới thiệu sách khô khan. Và nếu ngẫu hứng, bạn hãy tham gia cuộc thi viết cảm nhận sáchSách và Tôi” để mang những cảm xúc của mình đến mới mọi người – những người cũng một tình yêu với sách. Thông tin cuộc thi tại đây

Cuộc thi Sách và Tôi

— Trần Lâm

Sách và tuổi thơ tôihttp://1book.vn/wp-content/uploads/open-book-on-top-of-pile-of-books-1024x678.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/open-book-on-top-of-pile-of-books-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnNhớ những ngày còn nhỏ, trong cái xóm vùng sâu quê tôi đứa nào mà có một quyển truyện là đứa đó cũng thuộc hàng “giàu”, mà thật ra thì có đứa nào có đâu, vì thích để tiền ăn hàng hơn mua sách. Còn với tôi, những ngày ấy,...Mỗi quyển sách một chân trời!