– Thế mày lấy chồng thật à?

            Tôi hỏi, lần thứ mười trong vòng hai tiếng đồng hồ. Giờ thì nó không đáp, chỉ lẳng lặng gật đầu. Thế thì đúng thật rồi. Tôi thở dài cái sượt, chẳng biết là thương cho nó hay thương cho mình. Lấy chồng ở cái tuổi 24, sớm hay muộn?

            – Sớm hay muộn gì cũng cưới, thôi thì về ở một nhà cho yên tâm mày ạ. Lão chồng tao, nhìn khù khờ vậy thôi chứ đào hoa lắm.

            Nó cười, nhấm nháp nốt chút càfe còn lại trong ly.

            – Có lẽ từ mai tao không uống càfe nữa.

            – Sao vậy? Dính rồi à?

            – Không, làm gì có mà dính. Nhưng con gái mà, cần một chút dịu dàng để làm duyên làm dáng…

            Tôi thở dài thêm một cái nữa.

            – Có lẽ sẽ có ngày tao xa lạ với mày mất.

            – Tao còn xa lạ với tao, huống gì mày…

 

***

 

            Vậy là nó cưới chồng. Cái thiệp hồng ghi rõ ràng ra đấy, thế mà tôi cứ ngỡ như chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ này quen lắm. Ngày xưa, nghĩa là cách đây ba năm, tôi và nó đã từng tưởng tượng ra. Hai đứa con gái, hai ly càfe, một đắng một mặn, ngồi bên nhau dưới cái làng đại học nghèo xơ xác, ngắm trăng. Trăng thành phố, chẳng có gì ngoài một vòng tròn mờ ảo giữa trời. Con gái văn khoa luôn có cái gì đó rất khó hiểu. Tôi khó hiểu, nó còn khó hiểu hơn.

            – Mày sẽ nói gì nếu một chàng trai tỏ tình với mày? – Nó bâng quơ hỏi.

            – Tao chưa nghĩ đến. Còn mày?

            – Tao chỉ hỏi một câu thôi: Trong anh lúc này, em có vị trí như thế nào?

            – Vậy câu trả lời là gì?

            – Là duy nhất.

            – Sao không là number one?

            – Mày ngốc thế. Có number one thì sẽ có number two. Hôm này mày number one, nhưng biết đâu ngày mai, ngày kia mày trở thành number… vô tận nào đó thì sao. Duy nhất thì chỉ có duy nhất mà thôi.

            Tôi cười. “Ừ nhỉ”. Nhưng con số chỉ là con số mà thôi. Hạnh phúc không có thứ hạng. Nếu có những niềm hạnh phúc mang tên chiến thắng thì cũng sẽ có những hạnh phúc mang tên thất bại. Vậy có thứ hạnh phúc nào mang tên dở dang không?

            Tôi không hỏi nó câu hỏi này, chỉ tự mình tìm kiếm. Và tôi đã tìm thấy câu trả lời cho mình trong một buổi chiều tháng 8 sắt se mưa gió. Chia ly là một tiếng thở dài ảo não. Mọi thứ vỡ tan tành như ảo ảnh. Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng viết cho tôi một mảnh giấy: “Hoa trong gương. Trăng trong nước. Ảo ảnh chỉ là ảo ảnh. Giấc mơ chỉ là giấc mơ”. Tôi cười, chỉ muốn hét lên: “Hạnh phúc đơn giản chỉ là một lời dối gian thôi.”

            Trong những ngày tháng tám nắng nóng nhưng ẩm ướt ấy, tôi chợt nhận ra rằng lũ chúng tôi, những đứa con gái văn khoa này, sống giữa đời mà như trôi trong mộng. Nếu nhiều người mải miết rượt đuổi nhau rồi ngã quỵ giữa những tham vọng thì chúng tôi vẫn cứ như những đứa trẻ ôm mộng giữa đời. Đời chỉ vỡ khi mộng đổ vỡ. Một chút ngông nghênh và một chút thẩn thơ sống giữa những nỗi cơm áo gạo tiền chừng như rất phi lý.

            – Không phi lý đâu em. Nếu một ngày nào đó em bước lên xe buýt mà không có 2000 đồng trong túi, em sẽ bị tống xuống không thương tiếc. Đời nó thế. Chó má lắm.

            Tôi ngậm ngùi nghe những bậc tiền bối đã vỡ mộng của mình truyền dạy. Ôi cái nghiệp văn chương. Đâu rồi những khát vọng? Đâu rồi những hoài bão?

           

***

 

            Lũ chúng tôi ra trường, lớn dần và vỡ mộng dần. Đã lâu rồi chẳng đứa nào nói đến cái ước mơ của anh Hộ: “Viết một tác phẩm làm lu mờ những tác phẩm cùng thời đại… đoạt giải Nobel…”. Tôi hay cười một mình, nhạt thếch, khi nghĩ về những ước mộng cao cả giữa cuộc đời chật hẹp. Nó, giấu nhẹm đi những suy tư. Tôi chẳng hỏi, nó chẳng nói. Đôi khi có những sự thật mà nếu im lặng, cả hai sẽ thấy nhẹ lòng. Tôi lạnh người khi thấy những ước mơ của mình cứ mòn dần theo năm tháng. Văn chương nằm ngoài những định luật của băng hoại. Còn chúng tôi, có đứa đã tự băng hoại đời mình trước gánh nặng mưu sinh và những cám dỗ của cuộc đời. Tôi kể nó nghe cuộc nói chuyện của tôi với cô bạn trong lớp ngày xưa, về cái điệu ngọt ngào đầy man trá của trong chất giọng hay nhất lớp văn ngày ấy. Nó thở dài:

            – Tất yếu phải như vậy. Cuộc sống đấy mày ạ. Đến lúc mệt thì phải buông thôi.

            Lần này tôi tránh tiếng thở dài. Làm sao có thể nói hết những nghịch lý đang diễn ra trong người mình. Hầu như lúc nào tôi cũng thấy buồn, thấy cô đơn mà không bao giờ lý giải được cảm xúc của mình. Lãng đãng như một bóng mây. Đôi khi tôi muốn làm cái gì đó to tát một tí, khác người một tí, dứt bỏ mọi ràng buộc chỉ để sống cho riêng mình, cho những khát vọng còn đang nhú mầm của mình thì lại bị những ham muốn tầm thường níu xuống. Cái – khát – vọng – tôi nằm bẹp dí dưới gánh nặng áo cơm và những danh vọng vô hình. Không ai hai lần bé dại và cũng không ai đi qua tuổi hai mươi hai lần bao giờ. “Đến lúc mệt thì phải buông thôi”. Làm sao biết đã đến lúc? Và buông như thế nào để không thấy lòng mình rỗng tếch.

            – Chồng mày trả lời như thế nào khi mày hỏi: Trong anh lúc này, em có vị trí như thế nào? – Tôi hỏi nó.

            – Chẳng trả lời gì sất. Chỉ số lãng mạn của lão bằng không.

            – Thế sao mày yêu?

– Ừ, tại sao nhỉ? Có lẽ đi mãi cũng có lúc chồn chân mỏi gối. Thì thôi vậy. Tìm một bến đỗ để thấy lòng bình an.

***

Ngày cưới, nó xúng xính trong bộ váy cưới dài thượt. Vậy là cái hành trình của nó đã kết thúc hay mới chỉ bắt đầu? Tôi không biết và chẳng thể nào biết. Tàn tiệc, nó quay lại nhìn tôi, cười:

            – Tao nghe nói ở nước ngoài, ai bắt được bó hoa cô dâu thì sẽ là người cưới tiếp theo. Tao không tung đâu, tặng mày luôn, ráng tìm người nào đó để chia sẻ, chỉ vậy thôi.

            Tôi nhận bó hoa trong tay nó, nước mắt rưng rưng. Tôi biết nó vừa nói đến cái ước nguyện của chính mình. Chồng nó chưa bao giờ hiểu được nó; bây giờ không, và mãi mãi sau này cũng sẽ không. “Đi mãi cũng có lúc chồn chân mỏi gối. Thì thôi vậy. Tìm một bến đỗ để thấy lòng bình an”. Tôi ôm bó hoa bước lên xe buýt. Bó hoa to và rất đẹp khiến nhiều người chú ý. Họ xuýt xoa, bình phẩm. “Đồn rằng đám cưới cô to. Nhà giai thuê mấy chuyến đò đón dâu…”. Tôi nghĩ đến nó, chẳng biết nên vui hay nên buồn. Đêm nay sẽ có một người con gái chết đi. Cái chết ấy sẽ tái sinh ra một người đàn bà. Nhưng người đàn bà kia, sau những trở trăn, lo toan cho cuộc sống thường nhật, sẽ làm gì với những khát vọng còn dở dang…!?

— Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)

Sang nganghttp://1book.vn/wp-content/uploads/sangngang-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/sangngang-1book-300x300.jpg1book.vnSáng tácTruyện- Thế mày lấy chồng thật à?             Tôi hỏi, lần thứ mười trong vòng hai tiếng đồng hồ. Giờ thì nó không đáp, chỉ lẳng lặng gật đầu. Thế thì đúng thật rồi. Tôi thở dài cái sượt, chẳng biết là thương cho nó hay thương cho mình. Lấy...Mỗi quyển sách một chân trời!